NGƯỜI QUEN XA LẠ - SAO NGƯỜI TRẺ LẠI BẬT KHÓC?

author
 Với kịch bản phim này của điện ảnh Hàn Quốc, sẽ không còn có bất kì sự phân tích nào được nữa, sẽ chỉ còn lại cảm nhận chân thật nhất từ mỗi chúng ta, mỗi một người đã may mắn được xem bộ phim này mà thôi. Một bộ phim xứng đáng để xem giữa rừng phim sôi động đổ bộ các rạp. 

Không khó để nhận thấy, Người quen xa lạ không được quảng bá rầm rộ như những bộ phim khác thế nhưng có lẽ chính vì thế mà khi vô tình xem được nó tôi đã phải sững sờ thốt lên hai chữ " tuyệt vời". Và ngừng bút viết trên cuốn sổ tay nhỏ mang theo. Khi bắt gặp những điều kì diệu, lời khuyên được đưa ra là hãy hòa mình vào nó, tận hưởng khoảnh khắc đó. Tôi đã làm vậy, đã hòa mình vào bộ phim, đã giao trọn cảm xúc và trái tim mình cho bộ phim, tận hưởng nó một cách trọn vẹn. Chúng ta sẽ bước ra khỏi rạp với đôi mắt đỏ ửng, ươn ướt nước mắt nhưng trái tim thì ngập tràn hạnh phúc. 

Trong rạp khi đó chỉ có 4 người, mà 2 trong số đó là những người bạn đi cùng với tôi, người còn lại là một cậu nam sinh cấp 3, trên người còn mặc nguyên bộ đồng phục và chiếc balo đi học. Một người trẻ, rất trẻ đang rất nghiêm túc đón đợi một bộ phim tâm lý - hài về đề tài xã hội, gia đình. Một đề tài không mấy tạo được hứng thú với các bạn trẻ, đặc biệt là trẻ như cậu nam sinh đang ngồi kế tôi trong rạp. Rất khác với tôi khi bắt đầu, tôi chẳng kì vọng gì cả, tôi đi xem vì cần tìm một cái gì đó hài hước cho khoảng thời gian khủng hoảng hiện tại của mình. Phim bắt đầu, cả 4 chúng tôi đều bị cuốn vào bộ phim gần như ngay lập tức. Vì chúng tôi, những người trẻ chưa có gia đình lại nhận ra mình ở trong đó. Trong thời đại 4.0, đúng rồi, thời đại 4.0 và những người bạn, những bí mật của chúng ta. Và có một thực tế phải thừa nhận là, trò chơi đó, giống như con dao hai lưỡi, lợi có, hại có. Bởi vậy nên, cái kết của bộ phim mới mở như thế, mới mơ hồ như thế.

 Nói thế nào nhỉ, thực ra thì, ngay từ khi bắt đầu, bộ phim đã giống một giấc mơ, một lời cảnh tỉnh trước cho tất cả chúng ta. Đó, chúng ta ai cũng sống ba cuộc đời. 

Một cuộc đời công khai. 

Một cuộc đời cá nhân. 

Một cuộc đời bí mật. 

 Và ta buộc phải cân bằng ba cuộc đời ấy. Mà cho tới cuối phim thì, các nhân vật đều như sực tỉnh khỏi cơn ác mộng và đã có những hành động nhỏ để cân bằng ba cuộc đời của mình. Để giữ được hạnh phúc, để không có hậu quả như khi họ tham gia trò chơi kia. Dù chúng ta có thân thiết tới đâu thì, ai cũng có cho riêng mình những bí mật sâu thẳm nhất, những vấn đề cá nhân nhất. Người quen xa lạ, không phải một bộ phim hành động, cũng không phải một bộ phim kinh dị hay ma mị nhưng ngay từ đầu phim nó đã mang đến một bầu không khí hồi hộp tới ngộp thở. Những biến cố cứ nhẹ nhàng xảy đến một cách liên tiếp khiến không chỉ chính các nhân vật toát mồ hôi mà ngay cả chính khán giả cũng phải nín thở vì không biết điều gì đang ập tới.

Tôi sẽ không nói quá nhiều về bộ phim này vì thực lòng, tôi muốn bạn ra rạp và tự mình cảm nhận nó. Chỉ có một điều tôi dám nói và dám khẳng định : Người quen xa lạ sẽ không khiến bạn phải thất vọng. Ngược lại, nó mang lại cho bạn nhiều điều, nhiều giác ngộ hơn bạn tưởng. Đừng thắc mắc vì sao mọi thứ không rõ ràng, không trọn vẹn. Trên đời này, và cụ thể là môi trường mà bộ phim đặt ra là những vấn đề của cuộc đời, mà đời thì không có cái gì tuyệt đối cả. Mọi thứ có thể không trọn vẹn nhưng là cái không trọn vẹn trong sự hợp lý. Mà sỡ dĩ, có cái kết phim như vậy là bởi vì, mãi mãi không nên có những trò chơi như vậy. Bạn có dám tham gia trò chơi đó không? Vậy nên, hãy để nó giống như một cơn ác mộng để cảnh tỉnh xã hội, cảnh tỉnh cách mỗi chúng ta sống mà thôi. 

Và, xin được quay lại với cậu nam sinh kia, cũng chính là để giải đáp cho tiêu đề bài viết này: Sao người trẻ lại bật khóc? Kết thúc bộ phim, tôi mạnh dạn tiến về phía cậu, gửi một nụ cười, một lời chào và một lời mở đầu. Cậu nhìn tôi thoáng chút ngạc nhiên, nhưng nhìn khóe mắt còn ướt nước mắt của tôi thì cậu trả lời. " Em 17 tuổi, em có bạn gái rồi và, em cũng có bí mật mà không biết nên giữ hay nên nói nó ra. Chính xác là, em không biết cách nói với ba em, cũng như người con gái trong phim kia, chị ấy cũng không biết cách nói với mẹ của mình. Với lại, không chỉ cái điện thoại, mà bản thân em cũng đang nắm giữ bí mật của ba mình. Xem xong phim rồi, em nghĩ, có những bí mật nên mãi mãi là bí mật." 

Tôi nhìn theo bóng lưng em đi khuất, đâu phải mình em có bí mật. Tất cả chúng ta đều có bí mật, để rồi khi xem phim, ta giật mình, đúng quá, hóa ra đời chúng ta đang sống chính là như thế. Mà, một đứa trẻ còn nhỏ như thế, nhưng trong cái xã hội hiện đại này, đã mang trong mình nhiều bí mật, nhiều trăn trở đến thế, nhiều đến mức, bế tắc và bất lực đến mức không thể tìm kiếm giải pháp ở đâu mà phải tìm tới một bộ phim. Đó chính là cái tuyệt vời của nền điện ảnh Hàn Quốc. 

Ta bật khóc vì cả bộ phim vừa giống như hiện tại, lại vừa giống như tương lai. Vì ta nhìn thấy trước tương lai nên ta bật khóc.

Hãy sống sao để đừng có quá nhiều bí mật, nếu không, cứ phải canh giữ nó sẽ khiến ta rất mệt mỏi. 

Bình luận
3 Comments   |   Hiếu reacts this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Jan 9
    thêm hình ảnh nữa cho phong phú nhé bạn. Và sẵn sữa lại font 16 cho to nhé.
  •   Hiếu
    Hiếu   ·  Jan 9
    Bạn ơi khi paste sang molo thì bạn ctrl + shift + V để ko bị chữ nhỏ nha
    • Bà Cô
      Bà Cô
      Hiếu
        Hiếu
      Hiếu
      Bạn ơi khi paste sang molo thì bạn ctrl + shift + V để ko bị chữ nhỏ nha
        ·  Jan 9
      cảm ơn bạn nhiều nha, mình sẽ lưu ý hơn.