Những bộ phim giễu nhại xã hội Trung Quốc hài hước nhất

author
Những cuốn phim hài-đen của Trung Quốc ở dưới đây không chỉ mang tiếng cười dân dã cho mọi người mà còn gửi đi các giá trị nhân văn sau nước mắt.

Trung Quốc với hơn một tỷ tư dân số thế giới, người tài ở đây cũng không bao giờ thiếu. Nói tới dòng phim hài, Trung Quốc cũng có Phùng Tiểu Cương - một người đã thực sự cạnh tranh phòng vé với Châu Tinh Trì. Lẽ dĩ nhiên là chỉ dám cạnh tranh ở vai trò nhà sản xuất/đạo diễn/biên kịch, đạo diễn Phùng không có diễn hài duyên như Tinh Gia và cả lối hài ông lựa chọn cũng khác, đó chính là "trào phúng".

Ngay từ khi bắt đầu làm phim, Phùng Tiểu Cương đã chọn lối hài trào phúng với những câu trần thuật hóm hĩnh và các câu thoại tếu táo dễ thành xu hướng. Nổi bật nhất trong thời gian đầu của ông là 'Big shot's funeral', cũng là một kiểu "hạnh phúc của một tang gia" và chính xác là nằm trong lớp xã hội thượng lưu và các nhân vật chính là những người nằm trong công ty giải trí.

Nội dung của 'Big shot's funeral' xoay quanh một ông đạo diễn tiếng tăm làm phim tài liệu về ... cái chết của chính mình. Ông ta giả chết và nhờ những đoàn làm phim dàn dựng, chứng kiến những trò lố trong giới truyền thông ăn theo ... cái chết của ông, như là tranh nhau đăng quảng cáo trên thi thể của ông. Hay là đám nhà giàu mới nổi chẳng may vào viện tâm thần vẫn không quên bắt tay kiểu sang chảnh, đóng những vở kịch khoe mẽ cho thiên hạ phát thèm.

Trung Quốc dưới ống kính hài đen thường phơi bày bộ mặt của những người giàu xổi, mê tiền, hám danh.  Một ví dụ khác cho trường hợp này là phim hoạt hình 'Have A Nice Day' (HAND), bộ phim hoạt hình đầu tiên của Trung Quốc xuất hiện tại LHP Quốc tế tầm cỡ như Berlin, Hà Lan, Seattle và AFI.

Lấy bối cảnh tại một thành phố phía Nam đất nước Trung Quốc, Have A Nice Day là câu chuyện về một tài xế nỗ lực không ngừng nghỉ để tìm cách kiếm tiền cho hôn thê của mình vừa trải qua cuộc phẫu thuật thẩm mỹ thất bại. Bằng cách cướp túi tiền chứa một triệu nhân dân tệ (khoảng $150000) từ ông chủ của mình, Xiao Zhang trở thành mục tiêu tìm kiếm của cả thành phố khi tin tức được lan truyền khắp nơi chỉ trong một đêm, và dĩ nhiên, tất cả nhắm đến số tiền mà anh đang nắm giữ.

Không chỉ nhắm tới xã hội đương thời, các câu chuyện thời "Bước đại nhảy vọt", "Cách mạng văn hóa" vẫn thường được bày ra làm trò giễu cợt trong một số bộ phim. Nổi tiếng nhất và xứng đáng gọi tên nhất chắc là 'To Live' của đạo diễn Trương Nghệ Mưu.

'To Live' (Phải Sống - 1994)

'To Live' không hẳn lấy chuyện lịch sử để giễu cợt mà là chuỗi câu chuyện có bi, có hài, có tình người của những con người bình thường sống trong thời đại đó. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc chế độ phong kiến sụp đổ, công tử nhà giàu Phú Quý chẳng màn thế sự, bỏ bê gia đình để sa ngã vào bài bạc, của cải trong nhà cũng đi hết. Phú Quý đành lập gánh hát rong để nuôi gia đình rồi bị kéo vào trận địa Nhật - Trung. Sau tất cả, Phú Quý và người nhà vẫn tiếp tục sống, vượt qua những nỗi đau của quá khứ để sống. 

Thời kỳ nào cũng có sai lầm của nó nhưng cái kiểu "đại đoàn kết" mù quáng của những năm 50-60 ở Trung Quốc thì còn hơn cả truyện giả tưởng. Đối đầu với tư tưởng bầy đàn hùng mạnh như thế, một số gã gian manh như Hồ Bát Nhất của 'Ma Thổi Đèn' chỉ dám trích các câu danh ngôn, lý tưởng Đảng để giễu nhại mà thôi. 

Hai phiên bản nổi tiếng nhất của 'Ma Thổi Đèn' đều có những tình huống "cười ra nước mắt" về thời Cách Mạng Văn Hóa và chủ tịch Mao Trạch Đông.

Trở lại với Phùng Tiểu Cương, ông còn có một tác phẩm ăn khách 'Personal Taylor' hội tụ đủ "trò cười" các thời kỳ xưa - mới của xã hội Trung Quốc: Vừa có một ông quan chức cố gắng thanh liêm, vừa có một gã nhà giàu thế hệ mới tìm lại tuổi thanh xuân, vừa có một ông đạo diễn chuyên làm phim "tục nhất thế giới" đòi nghèo để làm phim nghệ thuật không ai hiểu nỗi, vừa có một quý bà trả giá sản phẩm càng đắt càng tốt...

Tấn trò cười trong 'Personal Taylor' bắt đầu ý tưởng thành lập một công ty bán "ước mơ" trong vòng một ngày. Cách để đạt ước mơ của chính mình trong vòng một ngày của họ là trở thành những diễn viên trong những vở kịch nguy nga, lộng lẫy nhất. Những vị khách đến với công ty này là những người muốn thử thách bản ngã của mình hoặc chỉ đơn giản là những kẻ từ bỏ danh phận của bản thân họ.

Bình luận
0 Comments