Những đứa trẻ của Eisuke Naito - Măng non của chủ nghĩa phát xít

author
Eisuke Naito thậm chí còn là cái tên gây tranh cãi hơn Sion Sono hay Takashi Miike. Ông luôn là gương mặt đại diện phim teen-horror trong dòng chảy này suốt 18 năm qua bởi những hình ảnh thô bạo, đẫm máu của mình.

Cuối năm 2017, trang báo cinefil.tokyo Nhật Bản bỗng nảy lên một thắc mắc: bằng cách nào một đạo diễn phim độc lập không phải chưa từng làm phim rác như Eisuke Naito lại có mặt trong làng ngũ làm phim thương mại. Có bao nhiêu khán giả biết tới tên tuổi người đàn ông này để tới rạp xem bộ phim mới nhất 'Liverleaf' (Misumisou)? Cũng không phải ai cũng biết bộ phim tốt nghiệp - phim đầu tay của Naito từng xuất hiện trong Top 10 phim hay nhất năm 2012 do tạp chí điện ảnh hàng đầu Eigageijutsu bình chọn.

Thật ra đề tài giật gân và thể loại psychological horror (phim kinh dị tâm thần) mà Eisuke Naito luôn lựa chọn đều kiếm lời được. Kinh phí sản xuất phim không nhiều nhưng thu hút sự chú ý cao, nhất là những đứa trẻ của Eisuke được xem là những búp măng non của chủ nghĩa phát xít cần phải cứu rỗi gấp

1. Những nhà lãnh đạo cuồng tín

Eisuke Naito bắt đầu sự nghiệp của mình bằng bộ phim 'Let's Make the Teacher Have a Miscarriage Club' (2012) với kinh phí làm phim nghèo nàn nhưng không ngờ gây dư chấn lớn. Nó được so sánh với kiệt tác ra đời trước đó 2 năm 'Confession' bởi cuộc đối đầu khốc liệt giữa cô giáo và học sinh. Tuy nhiên, thế lực học sinh trong phim củ Naito không chỉ có một và kẻ cầm đầu tổ chức này thường là một đứa psychopath (rối loạn nhân cách).

Mizuki (đứng giữa) là người chủ mưu của câu lạc bộ ép giáo viên sảy thai

Nội dung phim dựa trên sự kiện có thật diễn ra ở tỉnh Aichi, một nam sinh đã lên kế hoạch khiến giáo viên của mình bị sảy thai vì hiềm khích. Tuy nhiên, Naito đã chuyển thể học sinh nam thành học sinh nữ và mục đích hãm hại cô giáo không phải vì lý do cá nhân, mà vì tâm lý chán ghét một sinh linh sắp sửa chào đời. Như lời Naito mô tả bộ phim và bóng đen trong bức tranh "Thiếu nữ" của Edvard Munch: có những bé gái sợ hãi cơ thể phổng phao từng ngày của mình và muốn hủy diệt chúng. Và với pháp luật, giết một bào thai thì vẫn ít tội hơn làm tổn thương một người.

Hành vi phá hoại của Mizuki và đồng bọn chỉ xuất phát từ một nỗi sợ hãi, một niềm tin cực đoan về nhân loại. Nó tương tự với bè lũ học sinh nổi loạn trong hai tác phẩm sau của Eisuke Naito là: 'Puzzle' và 'Litchi Hikari Club'. Tất cả đều những đứa trẻ đi theo kẻ lãnh đạo tối cao của chúng, mà đáng thương thay, kẻ đó cũng chỉ là một tên cuồng tín, tạo ra những trò chơi sống còn và theo đuổi một vẻ đẹp hoàn hảo vô giá trị.

2. Không kịp trưởng thành, không kịp hi vọng

Đức tin không phải lúc nào cũng dẫn tới ánh sáng nhưng hi vọng lại một niềm tin tuyệt đối tươi sáng. Điều này thể hiện rất rõ trong tác phẩm 'Litchi Hikari Club' (2016), luồng sáng từ niềm hi vọng vẫn phát quang theo tiếng hát của thiếu nữ Kanon giữa bóng đêm đen kịt bao phủ toàn bộ phim. Tuy nhiên, không phải đứa trẻ nào cũng may mắn kịp thấy ánh sáng.

Bởi vì cái gì cũng có bắt nguồn của nó, những đứa trẻ psychopath, điển hình là Zera, không phải tự nhiên hình thành nhân cách biến thái. Tâm lý đó hình thành trong một xã hội quá nhiều chèn ép, không ánh sáng hi vọng cứu rỗi. Cụ thể hơn, những đứa trẻ bạo hành với bạn bè chúng thường không được cha mẹ quan tâm. Tâm lý chung của những đứa trẻ của Naito là nhìn đâu cũng thấy người trưởng thành dơ bẩn và sẳn sàng tiêu diệt những người chống đối chúng như thể sợ bị hủy diệt ngược lại.

Để rồi khi chủ nghĩa phát xít tận diệt vô-cùng-biến-thái nảy sinh, những tâm hồn vốn không có cơ hội trưởng thành nay đã nhúng chàm và không thể quay đầu.

Bắt nạt học đường dẫn tới giết cả gia đình nạn nhân trong mồi lửa thì quả là quá đáng. Phim: Liverleaf (2018)

Từ bạo lực học đường, bè nhóm của Taeko Oguro (phim 'Liveleaf') đã bước thẳng xuống địa ngục khi châm lửa đốt nhà nạn nhân Haruka Nozaki khi ba mẹ và em gái cô đang ở bên trong. Điều này đã sản sinh ra một sát thủ báo thù lẩn khuất trong tuyết, vẫn là Nozaki nhưng không một chút khoan nhượng.

3. Nét diễn mộc mạc, xuất thần

Bắt đầu từ 'Battle Royale' (2000) cho đến nay, mười tám năm trôi qua, dòng phim teen-horror của Nhật Bản đã cho ra đời vô số tác phẩm ấn tượng nhưng phim của Eisuke Naito chẳng lẩn mình vào đâu trong số này. Khác hẳn với Tetsuya Nakashima, phim của Naito chẳng một chút khoa trương nhưng thậm chí gây tranh cãi hơn cả Sion SonoTakashi Miike

Dĩ nhiên, chất lượng phim của Naito chẳng thể xứng tầm với 3 ông lớn kia. Nhưng không gian đơn giản trong phim của ông may mắn đón nhận những tài năng diễn xuất mà tất cả đều thể hiện tròn vai của mình. Khá hơn, một số diễn viên như Kaho, Rena Ohtsuka còn giúp nhân vật của mình có chiều sâu hơn trong nguyên tác. 

Vậy đó, đặc điểm nhận ra một bộ phim của Eisuke Naito là những thước phim bạo lực, điên rồ, được thực hiện bởi một nhóm những đứa trẻ ngu muội và diễn xuất bởi lớp diễn viên trẻ tài năng. 

Bình luận
0 Comments