Những lời cuối cùng của Hayao Miyazaki dành cho người bạn tri kỉ Isao Takahata

author
Đầu tuần vừa qua, studio Ghibli đã có một buổi tưởng niệm tại Bảo tàng Ghibli dành riêng cho đạo diễn và đồng sáng lập của hãng – Isao Takahata, nhà làm phim huyền thoại vừa qua đời vào tháng trước ở tuổi 82.

Nhà làm phim huyền thoại Isao Takahata – người vừa qua đời một tháng trước đây ở tuổi 82 đã được tổ chức một buổi tưởng niệm vào đầu tuần qua. Những người tham dự buổi lễ riêng tư này gồm có Yoshiyuki Tomino (Mobile Suit Gundam), Yōji Yamada (Otoko wa Tsurai), nhà soạn nhạc Joe Hisaishi, nhà diễn họa hoạt hình Yasuo OtsukaYôichi Kotabe, ngoài ra còn có đạo diễn của The Red TurtleMichael Dudok de Wit.

Mọi sự chú ý trong buổi lễ đều đổ dồn vào đạo diễn Hayao Miyazaki, người đã đồng hành cùng Takahata từ những ngày đầu tiên xác lập giấc mơ hoạt hình. Chính đạo diễn đã thay mặt mọi người để đọc lên những lời tưởng niệm đầy thành kính và biết ơn, đặc biệt, sự thân thiết và tình bạn tri kỉ giữa họ cũng được thể hiện qua biệt danh của Takahata là Ngài “Nhai Lại” (Mr. Munch). Kỉ niệm đong đầy giữa họ cũng ùa về khi Miyazaki kể về việc ông đã cố gắng thuyết phục bạn mình bỏ thuốc nhiều thế nào, và để rồi kết quả là Takahata luôn hút thuốc trước mặt ông. Nhà làm phim huyền thoại, hài hước của studio Ghibli đã qua đời vì ung thư phổi.

Bài phát biểu cảm động của ông được ghi lại trong video dưới đây, kèm với phần phụ đề tiếng Anh:

“Chúng tôi gọi anh ấy (Takahata) bằng biệt danh Paku-san. Tôi cũng không rõ biệt danh ấy xuất hiện từ lúc nào, nhưng anh ấy luôn gặp rắc rối khi thức dậy vào buổi sáng. Lúc còn làm việc ở Toei Animation, anh ấy thường phải chạy vội vã để kịp giờ làm vào mỗi sáng. Và sau mỗi lần “vượt ải”, anh ấy sẽ gặm cái bánh mì mới vừa mua, rồi uống nước thẳng ngay từ vòi. Biệt danh Paku-san (Ngài Nhai Lại) cũng bắt đầu có từ đó.

Những gì tôi đang nói có lẽ không giống một bài điếu văn lắm, nhưng xin cho tôi được nói ra hết đây những gì tôi đã viết. Paku-san luôn nghĩ rằng anh ấy sẽ không tài nào chết trước 95 tuổi, nhưng rồi mọi thứ cứ xảy ra như nó vốn thế. Nó khiến tôi nghĩ rằng có lẽ mình cũng không còn bao nhiêu thời gian.

Chín năm trước, tôi nhận được cuộc gọi từ bác sĩ của cả hai chúng tôi, nói với tôi rằng bằng mọi cách phải ngăn anh ấy tiếp tục hút thuốc, với giọng điệu nghiêm trọng bất thường. Tôi bị choáng bởi thái độ kỳ lạ ấy. Lúc đó, tôi cùng Suzuki-san (nhà sản xuất của studio Ghibli) đang ngồi cạnh Paku-san. Và lần đầu tiên từ khi chúng tôi biết nhau, anh ấy hiểu rằng tôi cũng đang dùng chất giọng không-thể-đùa-được khi nói câu: “Này Paku-san, bỏ thuốc lá đi, làm ơn. Hãy bỏ thuốc đi vì công việc và giấc mơ của chúng ta.” 

Và thật kỳ lạ, anh ấy bỏ thuốc thật sự. Lòng quyết tâm và sự mạnh mẽ của anh ấy đã khiến tôi tin chắc rằng anh thật sự sẽ ở bên chúng tôi đến lúc 95 tuổi.

 

Vào năm 1963, chúng tôi gặp nhau lần đầu. Paku-san lúc ấy 27 tuổi còn tôi là chàng trai mới 22. Giờ đây và mãi sau này, tôi vẫn luôn nhớ khoảnh khắc lần đầu chúng tôi nói chuyện cùng nhau. Một buổi chiều chạng vạng tôi đang đợi xe buýt, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, một chàng trai trông lịch sự và sáng sủa đến đứng trước mặt tôi: “Tôi nghe nói là cậu đang gặp gỡ với bên Segawa Takuo-san.” Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, và tôi luôn tự hỏi rằng tại sao mình lại nhớ rõ ràng đến thế dù đã 55 năm trôi qua? Và tôi còn nhớ được cái nhìn trên gương mặt anh lúc ấy.

Lần tiếp theo gặp nhau, tôi là thành viên của ban điều hành Liên đoàn Lao động Toei Douga. Paku-san trong vai trò là phó chủ tịch, còn tôi là tổng thư ký. Tôi đã căng thẳng đến mức bị cơn đau dạ dày hành hạ, và vì áp lực, tôi ở công ty làm việc cho đến sáng sớm hôm sau. Trong suốt thời gian đó, tôi nói chuyện cùng anh ấy thật nhiều, về mọi thứ, đặc biệt là công việc. Dần dần chúng tôi hiểu nhau hơn và nhận ra những ước mơ mà mình hướng đến trong đời. Sự thông minh của anh ấy nhiều lần khiến tôi kinh ngạc và hạnh phúc vì có dịp gặp gỡ một người đặc biệt giỏi như thế trong cuộc đời.

Qúa trình sản xuất của The Great Adventure of Horus, Prince of the Sun không thuận lợi bởi những thành viên trong ekip sản xuất không có cùng phong cách với Takahata. Vì thế, quá trình sản xuất trở nên dài ra. Lúc này, tôi mới thấy được sự kiên định vô cùng của anh ấy. Dù rằng chính giám đốc của công ty có ra lệnh, anh ấy cũng không hề suy suyển. Tôi nhớ mình đã dành những buổi chiều cuối tuần bên những trang giấy vẽ. Và rồi, kết quả cho thấy bộ phim tốt hơn mong đợi.

Khi chúng tôi cùng nhau xem thành quả cuối cùng, đó là lần đầu tiên tôi hiểu được điều mà Paku-san muốn tạo ra. Toàn thể đội ngũ sản xuất – những thành viên trong ban điều hành, giám đốc sản xuất, đội ngũ minh họa,… tất cả đều không thốt nên lời. Bộ phim tuy không thành công về mặt doanh thu, nhưng chúng tôi chẳng còn quan tâm nữa. Tài năng của anh đã được khẳng định.

Paku-san, trong những ngày ấy, chúng ta đều đã sống với tất cả những gì mình có. Anh đã đứng thẳng, ngẩng cao đầu dù qua bao nhiêu khó khăn trở ngại. Tinh thần ấy, thái độ ấy là thứ mà chúng tôi luôn vô cùng ngưỡng mộ. Cảm ơn anh, Paku-san.

55 năm về trước… Và tôi sẽ chẳng bao giờ quên được cái ngày đầu tiên anh nói chuyện với tôi, vào một buổi trời mưa tại trạm xe buýt. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn anh. Vì mọi điều và vì tất cả."

Bình luận
0 Comments