Những vụ thảm sát chó hoang có thật, không chỉ trên phim ảnh

author

Chiến dịch tử thần càn quét hơn 2 triệu chó hoang ở Nga trước thềm World Cup 2018 chỉ là một trong số những cuộc thảm sát loài chó suốt chiều dài lịch sử.

Theo thống kê của WHO, 55000 nạn nhân tử vong vì bị chó dại cắn mỗi năm, đồng thời khoảng 15 triệu người khác cũng phải tiêm chủng nhằm đề phòng phơi nhiễm căn bệnh nguy hiểm này sau khi bị tấn công. Chó dại thường là những con chó hoang không người chăm sóc, tiêm ngừa, một số chúng rất hung hăng kể cả khi chưa mắc bệnh dại. Mặt khác, chó hoang thường đi theo bầy và nếu vô tình đụng độ, một người bình thường sẽ bị tấn công nghiêm trọng.

Một số quốc gia trên thế giới chủ trương không giết chó mèo như Thái Lan hay Nga lại có những chú chó hoang thân thiện và bảo vệ trật tự an ninh khu phố. Những con chó to nương ngủ ở góc ngã tư dường như chẳng mấy quan tâm đến thế sự và được cho ăn thường xuyên nên chẳng mấy khi tranh giành. Rồi một ngày vì chuẩn bị World Cup 2018 và những vị khách ghé thăm, nước Nga ban lệnh "dọn dẹp" đường phố và tiêu hủy chúng.

Đây không phải là lần đầu tiên nước Nga ban lệnh dọn chó hoang khỏi thành phố nhưng chúng được thực hiện một cách tàn nhẫn hơn. Cụ thể là năm 2014, hàng ngàn con chó đã được các công ty bắt chó hoang và di dời vào các trại nuôi để chuẩn bị cho Thế vận hội mùa đông. Những con chó ở đây không ai biết, không ai lo và bị bỏ đói tới chết. Còn trong đợt chuẩn bị World Cup 2018, chỉ trong 2 năm "dọn rác", hai triệu con chó cùng mèo và chim đã chết vì ăn phải bả chó. Một đội quân tử thần được sắp xếp với nhiệm vụ bắt giết từng chú chó hoang còn lại.

Ngược dòng lịch sử, chúng ta tiếp tục ghi nhận những thảm cảnh la liệt trên khắp mặt báo. Năm 2016, thành phố Karachi ở Pakistan chỉ trong hai ngày đầu độc hơn 700 con chó hoang. Năm 2012, Ukraine quét sạch hàng ngàn thú hoang trong thành phố để chào đón giải thi đấu Euro. Và sự kiện "đảo chó hoang" ở Thổ Nhĩ Kỳ xảy ra vào năm 1910 đi vào các bộ phim như một tàn tích không được phép quên.

Thành phố Constantinople trước khi đổi tên thành Istanbul đã là một nơi giao dịch hàng hải nhộn nhịp, giàu có nhưng số lượng loài chó hoang ở đây còn đông hơn cả số lượng loài người. Những nhà cầm quyền Constantinople sau khi bàn bạc và lựa chọn những ý tưởng dẹp bớt loài bốn chân, họ đã quyết định tống khứ 30.000 con chó lên một hòn đảo khô cằn, cách xa thành phố. Chúng không có thức ăn, không còn đường thoát và ăn thịt lẫn nhau.

Bộ phim nổi tiếng nhất về đảo chó hoang này là 'Barking Island' (Chienne d'histoire - 2010), nó đã giành giải Phim ngắn hay nhất ở Cannes năm đó và là bộ phim hoạt hình hiếm hoi chinh phục hạng mục này. Sử dụng chất liệu màu nước, tranh cắt dán và lối chuyển động stopmotion, bộ phim mang tông màu ám muội, hoài cổ, kỳ quặc và rợn gai óc ngay trong những phút đầu tiên.

 

Barking Island chỉ dài 15 phút nhưng đầy đủ tư liệu về sự kiện "đảo chó hoang". Nó cho biết loài người đã đắn đo trước 3 ý tưởng xử lý mớ "rác thải sinh học" này và dường như cách tiễn đưa chúng lên đảo là cách nhân đạo nhất, ít nhất là trong suy nghĩ của họ. Nó cũng cho thấy bức tranh sinh tồn khốc liệt, thê lương đánh vào lương tri của con người.

Đàn chó tuyệt vọng bám theo một con tàu về đất liền, tất cả trong số chúng đều đuối nước

Câu hỏi được đặt ra rằng "Thứ gì gia tăng tội ác?", đó chính là sự thờ ơ của những người còn lại, bọn họ quyết định im lặng trước lời kêu cứu, bọn họ gia tăng mức độ tội ác của mình. Song những sắc thái đối lập giữa nét vẽ cuộc sống con người và loài chó làm rõ lên sự phân biệt đẳng cấp giống loài ở đây. Những cuộc tranh luận suốt nhiều năm ở phương Tây vẫn không dứt khi chất vấn về hành động nhẫn tâm của Constantinople thời điểm đó, nếu hi sinh một giống loài khác vì vận mệnh của loài người thì điều đó có đáng bị chỉ trích không?

Đó là lý do năm 2011, bộ phim tài liệu 'Histoire de chiens' chủ yếu nêu ra những quan điểm tiến bộ của xã hội loài người thông qua việc đối xử với bầy chó.

Năm 2018, bộ phim hoạt hình stopmotion thứ hai 'Isle of dogs' của Wes Anderson ra đời lại nhắc về "đảo chó hoang" dưới một bối cảnh mới - nước Nhật và ẩn ý dưới hình ảnh chó hoang là dân nhập cư. 

Đảo chó hoang của Wes Anderson là một đảo rác của nước Nhật ở thì tương lai, thực chất cũng dựa trên đảo công nghiệp bỏ hoang trong bộ phim 'Manufactured Landscapes' (2006). Thế nên về tổng thể, bộ phim này giống một chuyến phiêu lưu hơn một tác phẩm nặng nề như Barking Island.

Điểm sáng trong tư tưởng của Isle of Dogs vượt qua các tác phẩm tiền nhiệm là nó chỉ thẳng vào mặt chúng và nói rằng: những chú chó hoang đã từng là chó nuôi mà bạn biết không, chính sự vô trách nhiệm của bạn đã bỏ rơi chúng. 

Bình luận
0 Comments