[NON-SPOILER] A QUIET PLACE ( Vùng đất câm lặng ) | Cú hích mạnh cho dòng phim kinh dị 2018

author

TÔI ĐÃ CHẲNG BIẾT TÍ GÌ VỀ VÙNG ĐẤT CÂM LẶNG

Tôi không xem trailer, càng chẳng quan tâm chút nào tới bình luận về bộ phim này trên mạng. Có lẽ bởi cái tên A quiet place - Vùng đất cầm lặng nghe có gì đấy na ná với Silent Hill - Ngọn đồi câm lặng chăng? 

Tất nhiên... nó chẳng liên quan tí nào!!

Tôi không phải tuýp người của thể loại kinh dị, bởi trong quan niệm của tôi KINH DỊ thời đại này hầu như đi liền với những màn JUMP SCARE (Nhát ma) trăm kiểu như một. Nhưng lần này tôi đã nhầm, hoàn toàn nhầm... Vùng đất câm lặng thuộc phần ít còn lại.

ĐIỀU TÔI THÍCH NHẤT ĐÓ LÀ CÁCH BỘ PHIM TÔN TRỌNG NGƯỜI XEM

Tại sao tôi lại nói như vậy. Hầu hết mô típ phim hiện này đều chọn việc thuật lại câu chuyện nào đó để kể cho chúng ta biết điều gì có vẻ như đã đang xảy ra từ trước khi câu chuyện trong phim bắt đầu. Nhưng Vùng đất câm lặng lại khác. Bộ phim chọn cách THỂ HIỆN câu chuyện nhiều hơn là chỉ KỂ cho chúng ta nghe. Những cảnh mở đầu phim để lại trong tôi một mớ câu hỏi - nhất là đối với một gã đã phớt lờ đống trailer như tôi, rồi từ từ bộ phim mới gợi mở những nút thắt đó, từng chút từng chút một. 

HÃY CHẮC CHẮN RẰNG BẠN KHÔNG BỎ LỠ BẤT KÌ PHÂN ĐOẠN NÀO

Đúng như tựa đề, lời thoại là cái gì đó xa xỉ trong bộ phim này, cũng chính vì đó mà tôi phải chú ý nhiều hơn vào từng phân cảnh một để thực sự hiểu chuyện gì đang diễn ra ở vùng đất lẫn những con người nơi đó. Và cũng chính vì chẳng có mấy thoại trong suốt bộ phim nên diễn xuất tuyệt vời của dàn sao quyết định tất cả. Tôi đặc biệt ấn tượng với Noah Jupe, cậu bé thủ vai con trai của Krasinski và Blunt cùng với lối diễn xuất "như thật" của mình. Nếu các bạn đã xem Wonder - Điều kỳ diệu chắc hẳn sẽ không lạ lẫm gì với diễn viên nhí đầy tài năng này. Vùng đất câm lặng đã lần nữa chứng minh cho khả năng của Noad Jupe. 

Một khía cạnh khác khiến bộ phim trở nên vô cùng đặc biệt đó là ngôn ngữ ký hiệụ. Millicent Simmonds, cô con gái khiếm thính, vốn thực sự là... một người khiếm thính. Krasinski từng nói rằng anh ấy muốn sử dụng một diễn viên nữ khiếm thính thật sự chứ không phải một diễn viên đóng giả, điều này tạo nên cái THẬT trong một bộ phim. Sự tương tác giữa các nhân vật phần lới thông qua ngôn ngữ ký hiệu, và nó khếch đại cái bầu không khí xám xịt yên lặng lại càm ảm đạm hơn trong từng khung cảnh. Và trong những cảnh đó tôi mới thấu hiểu rõ hơn về nỗi sợ mà nhân vật của Simmonds phải chịu đựng khi mà tất cả mọi thứ chìm trong tĩnh mịch với nguy hiểm cận kề... thì điếc lúc này chẳng khác gì mù. Tôi đã từng nghĩ rằng nhân vật của cô bé là một trong những nhân vật thuộc dạng ngu ngốc, thường xuyên có những hành động ngỡ ngẩn không có trách nhiệm, dạng nhân vật điển hình trong các bộ phim kinh dị khác. Nhưng một lần nữa tôi lại nhầm, như cách tôi nhầm ngay từ đầu vậy. Bởi, bất kì nhân vật nào trong vùng đất câm lặng cũng đều có chiều sâu, điều mà tôi tin chắc rằng bạn sẽ nhận ra dọc suốt Vùng đất câm lặng.


CÁI ĐÁNG SỢ CỦA SỰ YÊN LẶNG

Cái không gian yên ắng xuyên suốt bộ phim làm tôi nhớ tới Don't Breathe - Đừng thở của đạo diễn Fede Alvarez, nhưng câu truyện thì có chút gì đó hơi hướng của It Comes At Night - Màn đêm buông xuống. Vùng đất câm lặng nằm ở giữa hai bộ phim ấy, vừa có giả tưởng, tận thế của Màn đêm buông xuống  lại vừa căng thẳng tột độ một màu xám xịt, tĩnh lặng đến rợn người giữa nguy hiểm cận kề của Đừng thở. Nhưng với tôi Vùng đất câm lặng còn làm tốt hơn thế - Nó thật sự đáng sợ.

Nếu có gì đó để tôi than phiền về bộ phim này, có lẽ đó là giá như mà phim dài hơn đôi chút thì tốt, đủ dài để tôi có thể cảm nhận được sâu hơn nữa về từng nhân vật trong phim. Tôi thích cái hợp lý của đoạn kết trong Vùng đất câm lặng - nó không phải là một Happy Ending - tất nhiên rồi, nhưng đủ trọn vẹn để khiến người xem (tôi) thỏa mãn. 

Bình luận
0 Comments   |   Ánh Ngọc reacts this.