Ode To My Father : Khoảnh Khắc Chiến Tranh Xúc Động Nhất - Bố Đã Quá Già Để Trở Về

author

Hello its MihanSantos. Mình viết cảm nhận, không viết review. 

Tôi muốn viết về Ode To My Father từ rất lâu nhưng vẫn chưa tìm được chủ đề để nói. Sự xuất sắc của bộ phim, tôi chẳng có thêm lời khen nào. Thế nên hãy cười rồi khóc hết nước mắt với Ode To My Father nhé, và có thể quay lại đây chia sẻ cảm nhận cùng tôi.

Ode To My Father là một lời hứa trong gang tấc chia lìa nhưng bền bỉ theo thời gian. Năm đó gia đình cậu bé Duk Soo di tản lên tàu, vô tình lạc mất đứa em gái nhỏ. Bố Duk Soo ở lại tìm con, dặn Duk Soo chăm sóc mẹ và bọn trẻ còn lại. Duk Soo mười tuổi, thay bố trở thành trụ cột gia đình, cho dến ngày tái ngộ tại tiệm tạp hóa Knot Bun ở Busan. Hàng chục năm trời  đằng đẵng, Duk Soo chưa bao giờ quên trách nhiệm bố đã giao. Duk Soo chờ mãi, chờ bố đưa đứa em gái nhỏ về, đoàn tụ cùng nhau.

Khoảnh Khắc Chiến Tranh Xúc Động Nhất

Thời đại bom đạn nhấn chìm sự sống, con người chỉ cố giữ cái mạng cho bản thân và người thương yêu. Còn sống là còn hy vọng, tái ngộ giữa điệp điệp trùng trùng mòn mỏi máu và nước mắt.

Hòa bình trở lại, thắp lên cơ hội đoàn tụ, làm nên khoảnh khắc chiến tranh xúc động nhất. Ode To My Father tái hiện khung cảnh gặp gỡ của các gia đình bị chia cắt trong chiến tranh ngay trên sóng truyền hình quốc gia. Họ nhận ra nhau, tại cùng địa điểm, hoặc kẻ bắc người nam, hoặc tận nước ngoài xa xôi. Chiến tranh đẩy họ xa cách nhau hàng vạn cây số, chỉ có thể qua camera, chia sẻ để tìm kiếm người thân. Cả đất nước dõi theo câu chuyện bi thương, ngập nước mắt mà họ đem đến.

Tôi ngồi trước màn hình máy tính trong tâm thế chực rơi nước mắt. Họ nhận sai người, tôi thất vọng theo họ, họ nhận đúng người, tôi thút thít òa khóc. Cảm xúc tôi khi ấy như chùm bong bóng mỏng manh đựng đầy nước, chạm nhẹ là vỡ tung.

Bố Đã Quá Già Để Trở Về

Cửa tiệm tạp hóa Knot Bun ở Busan, nơi Duk Soo và bố hẹn gặp. Duk Soo kiên quyết bảo vệ nơi đây, để bố anh sau này tìm về, còn có nơi mà nhớ. Nhưng những đứa con của Duk Soo không hiểu, chúng muốn bán nó đi, chúng cho rằng sự chờ đợi đó là vô ích.

Đứa bé 10 tuổi với trách nhiệm lo lắng cho gia đình thay cha, nay đã trở thành ông bố già nua, khó tính trong mắt con cái.

Thời gian bào mòn sức lực lẫn tinh thần. Một ngày, Duk Soo chấp nhận bán cửa tiệm. Không phải cho Duk Soo, mà cho con cái. Bố đã quá già để trở về. Duk Soo vẫn sẽ gặp bố, ở một nơi khác, bố đang đợi Duk Soo đến.

Tôi cứ nghĩ rằng Ode To My Father sẽ để hai cha con đoàn tụ, một cái kết bù đắp tất cả, lau nước mắt nhân vật, thỏa nỗi lòng người xem. Nhưng không, dường như mất mát chiến tranh chẳng cách nào bù đắp được. Thời điểm cuối bộ phim, khi Duk Soo gần đất xa trời, tôi ngấm ngầm hiểu rằng không còn cơ hội. Bố đã quá già để trở về với con, không còn bố, cửa tiệm tạp hóa bố dặn con chờ, không cần giữ lại nữa.

Giàu cảm xúc và ý nghĩa, Ode To My Father đã lấy nước mắt của hơn 10 triệu khán giả ra rạp. Đây là tác phẩm tôi muốn xóa trí nhớ để có thể xem đi xem lại nhiều lần. Dù chỉ ngồi ở nhà một mình, tôi đã khóc lên khóc xuống, chạy nhảy lung tung vì vừa vui vừa buồn. Ode To My Father luôn xuất sắc đến như vậy.

Bình luận
0 Comments