'On the Beach at Night Alone' - Khúc mặc khải cho người thứ ba

author
Người thứ ba là kẻ cướp chồng hay chỉ là một người phụ nữ đáng thương khác. Câu chuyện cá nhân trong 'On the Beach at Night Alone' mang tới thứ tiếng nói mặc khải cho những tâm hồn lạc lối trong lưới tình trái cấm ấy.

Phim của đạo diễn Hong Sang Soo luôn có tiếng nói và góc nhìn nửa vị nhân sinh nửa vị kỷ, luôn có những câu thoại cô đọng cảm xúc, cũng có những màn đối đáp bão táp như sắp vỡ trận. Thật hay, khi ông đưa câu chuyện tình của chính mình (dù ông không xác nhận vụ này) vào bộ phim 'On the Beach at Night Alone', mọi thủ pháp quen thuộc dường như được sinh ra là để dành cho tác phẩm ấy.

'On the Beach at Night Alone' được chia làm hai phần với hai bối cảnh - một tại Hamburg (Đức) và một ở thị trấn nhỏ ven biển Hàn Quốc. Cả hai phần đều do Kim Min Hee diễn chính, cô trong vai một nữ diễn viên nổi tiếng ở Hàn Quốc có tin đồn ngoại tình với một đạo diễn đã có gia đình. Cô rời xa Seoul để tìm sự giải thoát cho chính mình và một cơ hội làm việc mới. Kim Min Hee ngoài đời cũng là người tình của Hong Sang Soo, một người lớn hơn nhiều tuổi và đã có vợ con.

1. "Em thích anh ấy. Em yêu anh ấy"

Tình yêu là gì và ai cần nó? Ngay trong những cảnh đầu tiên nằm trong phần thứ nhất, tinh thần nữ quyền đã xuất hiện khi hai người phụ nữ cô đơn ở giữa thành phố xa xôi nói với nhau về cuộc sống ở đây. Mọi thứ ở Hamburg đều tốt đẹp, không có những lời đồn đại, với họ cũng có sự vội vàng (họ không đem theo đồng hồ nhưng vẫn dự tính được thời gian). 

Người phụ nữ lớn tuổi hơn, Ji Young (Seo Young Hwa) từ tốn đáp lời khi Young Hee (Kim Min Hee) muốn xin ở chung: "Tôi là kiểu người cần sống một mình". Sau đó, hai người đồng thuận với nhau rằng: nếu chồng/bạn trai của họ muốn sống chung thì họ sẽ sống cùng, còn không thì cũng chẳng thành vấn đề.

Những người phụ nữ này có thể sống một đời độc lập, trong những cuộc nói chuyện về đàn ông, họ tỏ vẻ nổi loạn và thản nhiên bất cần. Vì bởi nhẽ họ là "người thứ ba" và là những người bị bỏ lại. Nhẽ thường tình thì chẳng mấy ai thương hại "vợ lẻ", "người tình" cho nên cứ xù xì trước khi người khác có cơ hội phán xét. 

Vậy mà những lúc khung hình để lại Young Hee một mình, cô trở nên bi lụy, thất thần một cách đáng thương. Cô nhớ người đàn ông đã có vợ ấy từng chi tiết một. Cô vẽ hình ông ấy trên cát. Cô đờ đẫn đàn từng phím trên cây dương cầm. Cô quỳ gối trước khi đặt chân lên một cây cầu. 

Young Hee không biết lời hứa của anh có thực hiện không nhưng cô vẫn suy nghĩ có nên đợi hay không. Rồi bất giác khi Ji Young hỏi cô rằng: "Em có yêu anh ấy không?", cô trả lời rằng "Em thích anh ấy. Em yêu anh ấy." Đấy không chỉ là lời khẳng định, còn là lời thú nhận, hóa ra người cần mối tình hơn cả vẫn là cô.

2. Song song - Đối lập

Đứa con tinh thần thứ 20 của Hong Sang Soo không còn những câu thoại hóm hỉnh mà ngược lại, điều rõ nét hơn là sự dưng dửng kỳ quặc. Có những thứ không rõ từ đâu xuất hiện trong một cảnh quay mà không ai bàn về nó. Một gã lau kính ngay trước ban công phòng khách nhưng không ai nhìn để tâm. Một gã lạ mặt cứ chạy theo hai người con gái để hỏi thời gian. Gã đó lúc sau bồng Young Hee đi khuất tầm mắt mọi người. Vẫn chẳng ai nhắc đến người đàn ông đó.

Nó giống như thể những thứ vẫn tồn tại ngổn ngang trong cuộc đời này nhưng người ta cứ mặc tâm bỏ qua: chất vấn đạo đức. Rồi đến một ngày mình chỉ có một mình gục ngã, chúng đến là cuỗm ta đi mất. 

Cũng giống như Young Hee nằm nghiêng mình trên bãi cát. Một lúc nào đó, sóng sẽ ập tới và đánh cô ra tới lòng đại dương. Trừ khi có ai đó cảnh báo sẽ có nguy hiểm, cô sẽ để mặc mình bị cuốn đi.

Mọi sự dửng dưng ấy lắm lúc được ẩn mình trong những thước phim ngăn đôi. Đó là lúc Young Hee bị bất ngờ mang đi Ji Young chạy tới cặp vợ chồng người Đức. Đó lúc những người bạn của Young Hee tha hồ nói chuyện mà không quan tâm rằng anh bạn Myung-Soo bên ngoài có nghe thấy hay không, kể cả người đàn ông kỳ lạ phía sau cánh cửa ban công cũng vậy. 

Dường như mọi người luôn có hai luồng suy nghĩ tích cực và tiêu cực song song. Họ cố không để tâm rằng chuyện ngoại tình của Young Hee và người đàn ông đã có gia đình là sai trái, nhưng cũng không ngăn được dòng suy nghĩ ấy.

3. Hối hận ngọt ngào

'On the Beach at Night Alone' có nhiều trường đoạn đối đáp đặc sắc về cách định nghĩa đàn ông và tình yêu. Với cô bạn Jun Hee, một người con gái xinh đẹp xứng đáng có tình yêu. Với Myung Soo, tiếp tục sống sẽ thấy được tình yêu. Với nhà sản xuất phim Chun Woo, ông muốn biết Young Hee nghĩ thế nào về những người đàn ông phương Tây, những sự lựa chọn tốt hơn. 

Còn với Young Hee, cô tóm gọn một câu về đàn ông phương Tây nói riêng và đàn ông nói chung: "Họ có hình thể đẹp nhưng sâu trong tâm hồn đàn ông ở đâu cũng giống nhau".  

Đàn ông nào cũng như nhau. Chân dung khác thì bên trong cũng cùng một bộ sậu: bạc nhược, già nua, bỏ rơi người con gái họ yêu. Young Hee quy kết rằng đàn ông không đủ tư cách để yêu. Như một kẻ tuyệt vọng, cô dứt khoát rằng:

"Tôi luôn thử làm mọi thứ. Tôi đã làm hết mọi thứ. Khi tôi chết, tôi chỉ nghĩ tới chuyện chết mà thôi."

Người nói ra được những lời bất mãn, bất cần thế này hẳn luôn có phần tự ti trong đó. Vì chết là hết, hết vấn vương, bao nhiêu hối hận cũng có thể chấm dứt. 

Cô hẳn cũng muốn biết người đàn ông kia có hối hận vì đã bỏ rơi mình. Một vị đạo diễn nói cho cô biết rằng ông viết thơ và làm phim về người con gái ông yêu và bỏ lại. Ông chỉ có thể làm được cho cô ấy đến thế và giãi bày lời hối hận: "nhưng thời gian chuyển nó trở nên ngọt ngào nên tôi không quay đầu. Tôi chỉ muốn chết với nó."

Ông đọc cho Young Hee nghe một đoạn trong sách:

"Tôi đặt cô ấy trong vòng tay, để cho cô tựa đầu vào lồng ngực. Nước mắt cô ấy lấm lem. Tôi hôn lên mặt nàng, đôi vai nàng và đôi bàn tay gạt nước mắt, chúng tôi thật sự không hạnh phúc.Tôi tự thú tình yêu của mình cho cô ấy và vết thương lỡ loét trong tim. Tôi nhận ra tất cả những điều cản trở chúng tôi yêu nhau vô dụng, nhỏ bé và dối trá đến mức nào. Lý do để yêu ai đó thường bắt đầu với đỉnh cao nhất là điều gì quan trọng hơn, chứ không phải hạnh phúc hay không hạnh phúc, không phải tội lỗi hay đức hạnh. Bạn không suy luận ra, mà là nhận ra điều gì quan trọng hơn."

Những lời văn ấy như khúc mặc khải (chân lý nhận ra trong lúc tĩnh lặng, không dùng đến lý trí) dành cho những tâm hồn lạc lối của mối tình vụng trộm. Người đàn ông lựa chọn ở lại bên gia đình chứ không phải cô gái, không phải hết yêu mà vì sẽ đến bên cạnh thứ quan trọng hơn. Mà thứ quan trọng được quyết định bởi người đó, không nằm ở đối phương. Người thứ ba cũng phải nhận ra điều gì quan trọng với mình vậy nên, Young Hee đứng dậy bên bờ biển và tiếp tục sống.

Bình luận
0 Comments   |   Nguyễn Thảo reacts this.

No Stickers to Show

X
arrow