Once Upon a time in Hollywood- Hay, tinh tế, nhưng rất thiếu chất Tarantino

author

Không thể phủ nhận được sức hấp dẫn từ những chi tiết nhỏ nhặt trong Once upon a time in Hollywood nhưng nếu so sánh với các phim của Quentin Tarantino trong thế kỷ 21 thì đây lại là tác phẩm nhàm chán nhất của ông. 

Điểm: 7,5/10 

Once upon a Time in Hollywood  theo chân hai nhân vật chính, hai ngôi sao hết thời của lứa diễn viên thập niên. Đầu tiên là Rick Dalton, ngôi sao hành động kiểu cũ với vô số vai diễn ấn tượng, đặc biệt là loạt phim truyền hình viễn Tây Bounty Law và người thứ hai là bạn thân kiêm diễn viên đóng thế của anh: Cliff Booth. 

Cả hai đang phải vật lộn để kiếm sống bằng những vai diễn nhỏ lẻ, thập chí là vô công rồi nghề vì bối cảnh trong phim là giai đoạn chuyển giao giữa hai thế hệ điện ảnh. Không còn thời kỳ khán giả thích xem một mô típ nhân vật do một diễn viên đóng, họ không còn thích các pha hành động giật gân do đích thân các diễn viên thực hiện nữa mà thay vào đó là những bộ phim hài với dàn diễn viên đẹp. Điển hình trong phim nhắc đến là nữ minh tinh Sharon Tate nức tiếng một thời. 

Cảm giác khi coi Once upon a time in Hollywood khiến người viết cảm giác y hệ lúc trải nghiệm La La Land. Câu chuyện của hai nhân vật chính trong phim chỉ đơn thuần là cái cớ để khán giả có dịp du ngoạn lại Hollywood những năm rất xa xưa từ những rạp chiếu bóng, đường phố, xe cộ. Nó khiến người xem như đắm chìm và sống lại trong thế giới đẹp đẽ đó. Với những ai yêu thích các loạt phim kinh điển của thập niên đó như FBI, The Green Hornet...đều sẽ được nhắc lại, đáng chú ý hơn là các phim cao bồi của Ý như loạt phim Ringo . 

Và tất nhiên, điều thú vị nhất là Once upon a time in Hollywood là một bộ phim kể về nghề làm phim. Những ngóc ngách, sự châm biếm qua từng câu thoại đặc trưng của Quentin Tarantino được thể hiện rõ  thông qua những câu chuyện hậu trường, cách đạo diễn muốn thay đổi hoàn toàn hình tượng diễn viên, rồi những mâu thuẫn nội bộ. Có một đoạn châm biếm rất hay nói về cách nhìn của người da trắng dành cho võ thuật Á Đông thông qua đoạn tỉ thí võ công giữa Lý Tiểu Long và Cliff. 

Thêm một lời khen tặng nữa dành cho Leonardo DiCaprio khi anh thể hiện quá xuất sắc vai diễn của một diễn viên. Sự thăng trầm, những giây phút suy sụp và xuất thần của Rick được Leo thể hiện chân thật và tài tính đến mức người xem cứ tưởng như họ đang chứng kiến Leo kể chuyện về cuộc đời của mình thông qua nhân vật Rick. Leo phải đóng phim trong phim, thể hiện nhân vật trong nhân vật là điều cực kỳ khó vì phải liên tục thiên biến vạn hóa tính cách cũng như lối diễn xuất của mình. 

Tuy nhiên, tuyến truyện của nhật Cliff của Brad Pitt lại kém hấp dẫn hơn hẳn so với bạn diễn. Brad Pitt vẫn đẹp trai, với ngoại hình cực kỳ quyến rũ và nhân vật Cliff của anh là để móc nói với trào lưu Hippie, cụ thể là giáo phái của Charles Manson. Anh sẽ một mình chu du vào hang ổ của tên giết người hàng loạt này và nó sẽ kéo theo đến một kết thúc bất ngờ so với sự kiện thật ngoài đời. 

Tất nhiên, bất ngờ luôn là điều mà Quentin ưu ái dành tặng cho các khán giả trung thành của mình nhưng ở đây người xem sẽ ngay lập tức cảm thấy sự hụt hẫng so với các Django Unchained, Inglorious Basters, Kill Bill hay The Hateful Eight trước đây. Hai câu chuyện của Rick và Cliff không bổ trợ qua lại cho nhau, tổng thể bộ phim cũng không có sự liên kết mà chỉ là những mảng miếng rời rạc, không có kết thúc rõ ràng. Nếu để riêng chúng ra, thưởng thức từng phân đoạn thì thật sự là những kiệt tác phim ngắn nhưng để xét chúng dưới góc nhìn của một bộ phim điện ảnh, chỉ có thể dừng lại ở mức hay chứ không đạt đến tầm xuất sắc. 

Rõ ràng, Quentin đã đặt tựa tác phẩm thứ chín của mình là Chuyện ngày xưa ở Hollywood là dụng ý của ông muốn viết lại những câu chuyện trong giai đoạn này, nhất là như một lời an ủi của chính ông dành cho cái chết đau đớn của Sharon Tate ngoài đời thực. Cái chết kinh hoàng Sharon, theo các chuyên gia phân tích điện ảnh nước ngoài xem như là lời chấm hết cho triều đại Hollywood thập niên 60 và việc Quentin sửa lại lịch sử giống việc ông muốn cho câu chuyện cổ tích của thời đại này vẫn còn tiếp tục. 

Thời kỳ của những thước phim cao bồi, của những "Lone Ranger" trừ gian diệt bạo, của những màn đấu súng ly kỳ. Đó là thời kỳ người ta không biết đến kỹ xảo vi tính, họ không hề tôn thờ những nhân vật ảo được dựng nên từ CGI mà là người thật, những diễn viên đã hi sinh rất nhiều thứ để có thể tạo nên được các thước phim ấn tượng, chân thực nhất vượt xa những gì con người có thể dám mơ đến lúc bấy giờ. 

Once Upon a time in Hollywood là một bộ phim tinh tế, tương đối đẹp đẽ và sạch sẽ hơn các phim trước của ông. Nó vẫn hay, chỉ có điều là nó có rất ít chất "Tarantino" với những khung hình khiến người xem phải hưng phấn khi nhân vật xuất hiện cùng các bản nhạc của Ennio Morricone hay những câu chuyện tào lao tưởng chừng như rời rạc nhưng lại liên kết bất ngờ vào phút chót. Khán giả yêu phim thật sự hãy tìm đến Once Upon a time in Hollywood còn với khán giả đại chúng, người viết e rằng họ có thể bỏ về giữa chừng. Bản thân người viết cũng đam mê dòng phim cao bồi của thập niên 60 với các tác phẩm kinh điển cửa Clint Eastwood nhưng trong phim không hề nhắc tới chi tiết nào và hầu như 90% các bộ phim được nhắc đến trông rất lạ lẫm với người viết. 

Bình luận
0 Comments