Một bộ phim giành trọn 5 giải Oscar quan trọng nhất năm 1975 (Big Five – phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, nam chính và nữ chính xuất sắc nhất, kịch bản xuất sắc nhất) đã truyền tải một thông điệp cực kỳ ngắn gọn và đơn giản:

“But I tried, didn’t I? God dammit, at least I did that.”

Câu nói được nam chính phát ngôn chỉ một lần, nhưng cứ sau mỗi việc anh ta thực hiện, ánh mắt anh như thể muốn đập mấy chữ ấy vào mặt tất cả những ai chỉ đứng đó và chứng kiến. Anh ta cố gắng dạy một người da đỏ câm điếc chơi bóng rổ, anh ta lén đưa một nhóm bệnh nhân tâm thần đi câu cá, anh ta đòi được xem bóng chày trên TV vào buổi tối,… Anh ta nhắc lại với tất cả những bệnh nhân tâm thần nhớ rằng, họ đã từng là người bình thường.

Anh ta nhắc lại cho tất cả lũ chim trong lồng hiểu rằng chúng có thể bay, miễn là chúng còn nhớ đến bầu trời, nhớ đến những ngọn gió đã từng nâng cánh chúng lên thinh không. Anh ta nhắc cho chúng ta thấy rằng mọi cửa thép và tường ngục đều có thể bị phá vỡ, nhưng cho đến khi xiềng xích trong tâm tưởng chưa được phá, loài người còn chưa được tự do. Anh ta nhắc cho chúng ta thấy rằng chừng nào chúng ta còn nuôi trong mình nỗi sợ hãi và sự yếu hèn, chừng đó chúng ta còn nhỏ bé.

Có những hiện thực luôn xảy ra ở mọi xã hội, từ xưa đến nay. Và luôn có những con người đã và đang đấu tranh không mệt mỏi với hiện thực ấy. Chưa một ai thành công, nhưng nhân loại vẫn luôn cảm phục họ.

“But I tried, didn’t I? God dammit, at least I did that.”

 

Nội dung liên quan