Oxyen- Cú đột phá của thể loại phim không gian hẹp

Khởi đầu là một câu chuyện đơn giản về với mô típ mắc kẹt trong không gian hẹp, Oxygen đã cuốn người xem vào thế giới của mình một cách rất khéo léo nhờ cách kể chuyện gợi mở và các nút thắt được đặt ở vị trí hợp lý.

Oxygen được thực hiện vào mùa hè năm 2020, cao điểm của dịch bệnh Covid-19 dưới sự chỉ đạo của Alexandre Aja. Đạo diễn người Pháp đã nhận được sự yêu mến của cộng đồng những người yêu thích phim kinh dị thông qua tác phẩm chặt chém High Tension (2003) và liên tiếp sau đó là những bộ phim nói tiếng Anh như The Hill Have Eyes remake (2006), Maniac (2012) và quả bom tấn Piranha 3D (2010). Tuy nhiên với Oxygen, Alexandre đã chuyển sang khai thác nỗi sợ không gian hẹp kết hợp cùng với thể loại viễn tưởng.

Bối cảnh của phim gần như chủ yếu chỉ xoay quanh một căn buồng ngủ đông hiện đại với kích thước chỉ to hơn một cỗ quan tài cỡ lớn đôi chút. Một người phụ nữ đã đột ngột bị đánh thức khỏi giấc ngủ say sau khi một sự cố kỹ thuật xảy ra. Cô bị kẹt bên trong căn buồng chật hẹp với mức oxy đang dần cạn kiệt. Khả năng sống sót duy nhất của cô lúc này là việc giao tiếp với một A.I có tên Milo với giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng.

Với ý tưởng về việc bị nhốt trong một chiếc “quan tài”, không ít khán giả sẽ sẽ có sự liên tưởng tới bộ phim Buried (2010) nổi tiếng của nam diễn viên Ryan Reynolds. Oxygen cũng không ngoại lệ khi yếu tố thu hút chính của tác phẩm nằm ở diễn xuất của nữ diễn viên xinh đẹp Mélanie LeBlanc.

Cô đã thể hiện một cách tự nhiên các giai đoạn khác nhau của tâm lý từ kinh hãi, phấn khích và khát vọng sinh tồn. Và mặc dù là một bộ phim viễn tưởng, giật gân nhưng đạo diễn Alexandre vẫn cho thấy được phong cách làm phim kinh dị quen thuộc của mình thông qua những ảo tưởng về cái chết của nhân vật chính cùng cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Bồi thêm vào đó là một số cảnh jump-scare xuất hiện rải rác để tạo điểm nhấn kinh dị cho tác phẩm.

Nội dung của phim đã tạo được sự hứng thú ngay từ phân đoạn mở đầu bằng phân đoạn nữ chính cởi bỏ lớp kén ngủ đông. Phần nhạc nền của cảnh phim là nhịp tim dồn dập, những hình ảnh thoáng qua của các con chuột đã bị biến dạng trong phòng thí nghiệp cùng ánh đèn đỏ lập lòe bên trong buồng ngủ đông. Gương mặt của Mélaine dần dần lộ ra sau đó là đôi tay khiến cô trông giống như một sinh vật vừa được sinh ra hơn là con người. Chi tiết này nếu như đã thưởng thức xong tác phẩm, chắc chắn nhiều khán giả sẽ nhận ra được mối liên kết của nó với nút thắt lớn về thân phận nhân vật nữ chính.

Và kể từ phân đoạn mở đầu ấn tượng đó, không lúc nào khán giả sẽ luôn luôn bị cuốn theo mạch phim cùng với dòng suy nghĩ của nhân vật chính. Những câu hỏi dồn dập như “tôi là ai? Vì sao tôi lại ở đây? Chuyện gì đã xảy ra?” buộc não bộ của người xem sẽ phải hoạt động liên tục để suy đoán về các bí ẩn trong phim. Lần lượt từng câu hỏi sẽ được trả lời theo thời gian và đỉnh điểm là một nút thắt ngoạn mục về thân phận thật sự của nhân vật chính.

Đây chính là điều khiến cho Oxygen trở nên độc đáo so với nhiều tác phẩm về không gian hẹp khác vốn chủ yếu chỉ xoay quanh các chủ đề như báo thù, ma quỷ, tai nạn…Oxygen mang trong mình một câu chuyện vĩ mô mang tính triết học về sự tồn tại của một cá thể sinh học. Tác phẩm cũng là một phép ẩn dụ được sắp đặt rất tinh tế về giả định nếu con người sinh ra và chết đi cũng giống như những con chuột trong phòng thí nghiệm?

Oxygen là một bộ phim hiếm hoi trong nhiều năm gần đây về đề tài không gian hẹp sẽ khiến bạn thật sự bị cuốn hút và theo dõi không rời mắt xuyên suốt thời lượng gần 1 tiếng 40 phút. Và dù cho bạn có cảm nhận được những thông điệp mà phim muốn hướng đến không thì ít nhất, nó sẽ giúp bạn cảm thấy quý trọng không gian rộng rãi mà mình đang được sống trong một khoảng thời gian đấy.

Related Articles

Responses

HOT OR NOT
Bạn đã có trãi nghiệm ra sao với các phim này?
Chuyển đến thanh công cụ