Parasite- Góc nhìn tiêu cực và châm biếm về sự phân hóa giàu nghèo

Ký sinh trùng là một bộ phim được đánh giá rất cao về mặt nội dung và là bộ phim đầu tiên của Hàn Quốc thắng giải Cành Cọ Vàng. Nhưng tác phẩm thực tế có hay đến mức như vậy?

Điểm: 8/10
Parasite có nội dung kể về Ki Taek, một người đàn ông trung niên thất nghiệp đang sống cùng với vợ và hai đứa con một trai một gái trong một căn hầm cũ kỹ, chật chội. Cả bốn người đều không hề có việc làm ổn định và phải tìm mọi cách để sống. Cho đến một ngày, đứa con trai Ki Woo thông qua lời giới thiệu của bạn mình đã xin vào làm gia sư cho một gia đỉnh giàu có tại Seoul. Để tạo được sự tin tưởng cho gia đình, đứa em gái Ki Jung đã làm cho anh mình một tấm bằng đại học giả.

Gia đình giàu có cũng có bốn thành viên bao gồm ông Park, chủ của gia đình và cũng là giám đốc một công ty IT thành công; cô vợ Yeon Kyo cả tin; đứa con gái Da-hye rất khó bảo nhưng lại hòa hợp tốt với Ki Woo; con trai út Da-song tuy có chút kỳ lạ nhưng lại bộc lộ tốt những năng khiếu về mỹ thuật. Và kể từ khoảnh khắc này, một gia đình đáng yêu với cuộc sống đầy đủ sung túc đã có mối dây liên kết với một gia đình nghèo khó không có bất cứ thứ gì trong tay tạo nên chuỗi sự kiện bi thương đến không ngờ. 

Phong cách phim hòa trộn 

Thông thường một bộ phim sẽ có một thể loại nhất định và bám sát theo thể loại ấy trong phần lớn khoảng thời gian như với Parasite lại là sự hòa trộn nhiều thể loại khác nhau. Nửa đầu của phim mang phong cách hài hước, châm biếm với kế hoạch của nhà Ki-taek. Họ vạch ra những bước đi được tính toán rất kỹ lưỡng và khôi hài đến không ngờ khi mọi thứ cứ dễ dàng trót lọt. Sự ngây ngô của gia đình nhà Park đối lập hoàn toàn với sự ranh mãnh của nhà Ki-taek khiến cho người xem phải bật cười, dù đó là tiếng cười khá sai trái về mặt đạo đức khi chứng kiến nỗi đau của những người bị gài bẫy. 

Tuy nhiên, kể từ khi cả gia đình bước vào được tòa nhà xa xỉ kia để làm việc thì câu chuyện đã được đẩy sang hướng mới. Những bí mật trong căn nhà được hé lộ và khiến cho các thành viên của nhà Ki-taek cảm thấy bất an, lung lay về vị trí công việc của họ. Chúng biến thành một gánh nặng vô hình, như tảng đá mà đứa con trai Ki Woo luôn cầm theo kể từ khi được người bạn tặng.  

Đạo diễn Bong Joon Ho thực sự quá tài năng khi sử dụng các kinh nghiệm lâu năm của mình để khiến cho khán giả phải nín thở theo dõi hành trình của gia đình ăn bám kia, như thể chính chúng ta đang là kẻ tòng phạm. Để rồi khi yếu tố thriller được mở ra, sự chết chóc bắt đầu xuất hiện thì bản thân người xem cũng sẽ bị lẫn lộn không biết nên thương hại, căm ghét tạo nên những cảm xúc rối bời đan chen vào nhau.

Sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt một cách tiêu cực 

Cái nghèo của gia đình Ki-taek đó không chỉ thể hiện qua lối sống, qua quần áo mặc trên người mà nó còn ám lên cả cơ thể. Nó như một đặc điểm nhận dạng, một dấu ấn để phân định rạch ròi khoảng cách giữa tầng lớp thượng lưu và tầng lớp cấp thấp trong phim. Hay đơn cử một cảnh khiến mình tâm đắc nhất trong phim là phân đoạn cơn mưa lớn. Với gia đình Park, đó là một cơ hội để đứa con trai có thể vui chơi và dựng lều ngoài trời nhưng với gia đình Ki-taek thì đó là trận lũ kinh hoàng càn quét toàn bộ ngôi nhà dưới tầng hầm của họ. 

Nhưng họ không hề oán trách hay khóc than mà chỉ đơn giản bình thản đón nhận sự việc. Cảnh người con gái ngồi trên nắp bồn cầu trào ngược, điềm tĩnh hút điếu thuốc giữa mênh mông nước cống càng làm thể hiện rõ sự bất lực của họ trước cái nghèo bị bủa vây. 

Họ đang có được một cơ hội để thay đổi cuộc đời nhưng nó lại xây dựng trên nền tảng của sự dối trá. Vậy nếu sự dối trá đó có thể bị lung lay thì các thành viên sẽ đối mặt như thế nào? “Kế hoạch hoàn hảo nhất là không có kế hoạch”, đó là những gì người cha Ki-Taek nói và mọi thứ cứ như diễn ra không thể nào đoán trước được. 

Có thể thấy rõ sự nghèo khổ, nợ nần có thể đẩy con người đến bước đường cùng ghê gớm đến mức nào nhưng việc giàu có quá mức cũng sẽ khiến con người ngây thơ và cả tin không ngờ. Đó là những cái nhìn chân thực nhưng được đẩy lên đến mức tiêu cực trong phim để khán giả có thể thấy rõ và biết đâu tìm được sự đồng cảm trong đó. 

Ngoài ra nếu có tìm hiểu về lịch sử Nam Hàn, Bắc Hàn thì cũng có thể dễ dàng nhận ra được những chi tiết châm biếm được cài cắm vào. Việc này giống như như mỉa mai đến chế độ tư bản hiện tại đã đẩy con người vào sự phân chia rạch ròi còn chế độ cộng sản một cách nào đó, lại đem đến cho tất cả mọi người cơ hội sống công bằng với nhau. 

Parasite không chỉ dừng lại ở giàu nghèo hay không thôi mà còn lồng ghép rất nhiều thông điệp vào đó. Về lối sống hôn nhân, về sự cạnh tranh khốc liệt của thị trường việc làm, về mối quan hệ giữa bằng cấp và địa vị xã hội. Rất khó để cắt nghĩa được hết những gì đã có trong phim và mỗi người xem lại rút ra được một ẩn ý khác nhau hoặc một điều nào đó tâm đắc với bản thân. 

Tuy nhiên, đã là phim thì không thể tránh khỏi những khuyết điểm như tính logic của tác phẩm sẽ bị giảm dần ở đoạn cuối. Một số chi tiết như mình đã nói, bị đẩy lên một cách tiêu cực và đôi lúc là phiến diện khiến cho nhiều khán giả khó lòng đồng tình. Đáng tiếc hơn cả là đoạn kết khép lại lưng chừng, mơ hồ như chính số phận những con người nghèo trong phim. Nó khiến cho tổng thể bộ phim là sự u uất, ảm ảnh và không đưa ra được một lối thoát nào cho các nhân vật. 

Nhưng đây là phim, và nó đã hoàn thành được rất tốt nhiệm vụ của mình là lột tả được sự phân hóa giàu nghèo gây chia rẽ sâu sắc trong xã hội hiện đại ngày nay. Một thế của kẻ mạnh, kẻ giàu và những con ký sinh tìm cách đến bòn rút, hút đi tiền bạc cùng quyền lợi về địa vị bủa quanh lấy họ mỗi ngày. 

Related Articles

Responses

HOT OR NOT
Bạn đã có trãi nghiệm ra sao với các phim này?
Chuyển đến thanh công cụ