Phim kinh dị ngày nay: Làm thế nào để chiều lòng các ‘thượng đế’?

author

Hollywood có vẻ đang ở giai đoạn thoái trào ý tưởng, khi đa số phim hài bị cho là “quá nghiêm túc”, đa số phim kinh dị lại bị cho là “quá hài”.

Một điều mà dạo gần đây ta thường nghe từ những người bạn ưa đi xem phim, đó là các tựa phim kinh dị hiện nay đã… không còn kinh dị mấy.

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị ngày nay: Làm thế nào để chiều lòng các ‘thượng đế’? jason

Có hai lời giải thích, một là những năm gần đây bị phủ ngập bởi các tựa phim rẻ tiền, hoặc do “gu” của khán giả đã được “đẩy lên một tầm cao mới”. Nếu vậy, có một câu hỏi khác được đặt ra: Thời nay, phải làm phim kinh dị thế nào mới khiến khán giả sợ?

“Jump Scare”

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị ngày nay: Làm thế nào để chiều lòng các ‘thượng đế’? jump scares

Thuật ngữ dùng để chỉ một trong những phong cách “hù ma” kinh điển được áp dụng thường xuyên. Nó để chỉ những tình tiết bất ngờ khiến người xem “giật bắn lên”: tiếng cưa máy được khởi động trong Texas Chainsaw Massacre, một bóng người nhảy ra từ tủ quần áo trong Halloween, hay một khuôn mặt đột ngột biến dạng trong Friday the 13th chẳng hạn. Dù bị “chê” bởi các “fan cứng”, phương pháp gây sợ hãi trực tiếp này luôn tỏ ra hiệu quả với đại đa số khán giả thông thường.

Cảnh trong Friday the 13th:

Cảnh trong Insidious:

Thế nhưng, khi hàng loạt tựa phim đều bám víu vào phương pháp an toàn này, bản thân nó cũng trở nên rẻ tiền. Có một kiểu phân cảnh rất thường hay xuất hiện đến… phát chán trong các phim kinh dị dạo gần đây, đó là khi một nhân vật đối mặt với một hình dung đầy kinh hoàng, rồi BÙM một cái, tất cả chỉ là ác mộng! Đầu năm nay, tựa phim The Forest dù được đánh giá kịch bản ở mức trung bình-khá, nhưng vẫn chịu nhiều phản hồi tiêu cực do quá lạm dụng “jump-scare”.

Điểm cần thay đổi ở đây hiển nhiên không phải là loại bỏ hoàn toàn “jump scare” ra khỏi một bộ phim. Ngày nay, ai lại bỏ tiền ra đầu tư cho một tựa phim kinh dị không có lấy một cảnh giật thót tim? Thay vào đó, cần tập trung vào chất lượng mỗi cảnh, thay vì số lượng. Ví dụ như phim The Witch vừa ra mắt dạo gần đây được nhiều báo nước ngoài gọi bằng mỹ từ “kiệt tác”. Trong phim chỉ vỏn vẹn ba phân cảnh “jump scare”, nhưng mỗi cảnh đều thể hiện đều bất ngờ và gây giật mình hiệu quả, thể hiện được góc máy chuyên nghiệp cùng sự tận tâm của đạo diễn.

Sự căng thẳng và nỗi kinh hãi:

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị ngày nay: Làm thế nào để chiều lòng các ‘thượng đế’? rosemary 6

Hai yếu tố song hành vô cùng hiệu quả để xây dựng cao trào cho một bộ phim kinh dị.

Một ví dụ rõ ràng nhận cho viết xây dựng căng thẳng, từ đó nỗi kinh hãi đột ngột bao vây tâm trí khán giả chính là ở trường đoạn “lễ tốt nghiệp” trứ danh, khi luôn có một xô máu treo chông chêng trên đầu của nữ chính Carrie White. Những ai chưa từng đọc nguyên tác của Stephen King chắc chắn sẽ không biết được rằng liệu xô máu có rơi xuống đầu cô ta hay không. Kết hợp cùng nhạc nền phù hợp, đạo diễn bắt người xem phải lo lắng cho số phận của nhân vật. Xây dựng sự căng thẳng tăng tiến cũng giống như việc thực hiện thí nghiệm “Con mèo của Schrödinger”, khi nhà khoa học nhốt chú mèo vào trong một cái hộp kín, và chú ta sẽ sống hay sẽ chết tùy thuộc vào niềm tin của những người quan sát thí nghiệm.

Hay như tác phẩm The Silence of the Lambs, sự bí ẩn và hoài nghi được gieo rắc xuyên suốt phim, để rồi chốt hạ bằng một trường đoạn nghẹt thở giữa Clarice Starling và tên sát nhân Jame Gumb, khi góc nhìn của chúng ta cũng chính là góc nhìn của kẻ phản diện, những khán giả ủng hộ cho Starling lại phải “theo chân” hắn săn đuổi cô.

Ngược với “jump scare”, việc làm cho người xem hồi hộp bằng căng thẳng và kinh hãi giờ đây lại bị xem nhẹ. Nhiều phim kinh dị hiện tại sẽ tập trung hơn vào các yếu tố máu me kích thích thị giác, hơn là một câu chuyện có đầu có cuối hỗ trợ chặt chẽ cho nhau. Trong một bộ phim kinh dị, yếu tố hồi hộp nên được “đặt nặng” hơn; nếu phim là một cơ thể sống, thì yếu tố căng thẳng và sự kinh hãi nên là các phần nội tạng không thể thiếu. Người xem có thể không nhìn thấy, nhưng họ cảm nhận được sự hiện diện của chúng, cùng hiệu quả từ sự hiện diện đó.

Hình ảnh:

Cuối cùng và chắc chắn không kém phần quan trọng, chính là phần nhìn.

Trong cảnh đầu tiên của phiên bản remake The Ring của đạo diễn Gore Verbinski, người xem có dịp nhìn thấy cái xác của nhân vật do Amber Tamblyn thủ vai cực kỳ rùng rợn. Không nhất thiết phải lạm dụng máu me, Verbinski phối hợp tinh tế gam màu cho cảnh nền và gam màu của “nhân vật”, nhằm tạo ra hiệu ứng gây shock.

Hay như phân cảnh gần cuối của tựa phim Cloverfield, nhà làm phim đã lợi dụng điều tưởng chừng là hạn chế (xếp hạng PG-13) để trở thành điểm nhấn. Trong cảnh này, nhân vật của Lizzy Caplan chết do đầu bị nổ tung bởi một loại virus. Phim sử dụng thủ thuật “càng biết ít thì càng đáng sợ”, khi để cái chết của cô được che đậy bởi một lớp vải trắng. Khán giả chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng đen bỗng nhiên phụt ra máu đỏ, họ không nhìn được cận cảnh, nhưng hình ảnh đấy chắc chắn sẽ lưu sâu trong não của chúng ta.

Cuối cùng, mặt hình ảnh hóa ra là mặt khó nhất, đòi hỏi tính nghệ thuật lẫn sự chuyên nghiệp. Nhiều đạo diễn trẻ hay đánh đồng khái niệm rằng “máu me nhiều” bằng “ghi nhớ lâu”, nhưng họ quên mất rằng chúng ta không thể nhớ những gì mà mình không cảm thấy ấn tượng. Hình ảnh không những cần rõ nét, đủ ánh sáng (hoặc đủ bóng tối), mà nó còn cần phải cho người xem hiểu rõ họ nên “sợ” cái gì. Không thể có chuyện bạn bắt một ai đó sợ một cỗ máy nghiền, khi chưa đưa cho anh ta hình ảnh những thứ mà nó đã từng nghiền nát.

Cuối cùng, những người làm phim kinh dị giống như những người “gieo rắc ác mộng”, mà thế vẫn chưa đủ, họ còn phải tạo được sự phấn khích trong cơn ác mộng đó nữa. Để phim kinh dị ngày nay phù hợp với những “thượng đế” oái oăm thích giải trí bằng cách…bị sợ, bản thân “kẻ hù” cũng phải luôn đổi mới.

Bình luận
0 Comments