Phim về bạo hành trẻ em: những tâm hồn trong trắng bị xé nát bởi đòn roi và lời miệt thị

author

Ấu dâm trước đây luôn là một đề tài gây ra nhiều tranh cãi lớn nhưng có một vấn đề khác cũng gây ra nhiều tác động kinh khủng khác với trẻ nhỏ đó chính là bạo hành.

Việt Nam hiện nay đang có một đề tài rúng động dư luận là một cô giáo đã tát 231 cú tát vào mặt một học sinh. Em ấy đã nhập viện nhưng hôm nay, lại xuất hiện một bản tường trình thêm nhiều tình tiết mới như việc các học sinh khác có chịu cảnh tát thay cho em đó, mức độ tát nặng nhẹ, vừa...Chưa biết sau vụ việc này mọi thứ sẽ như thế nào nhưng bản thân những đứa trẻ này chắc chắn sau này không thể phát triển được như một người bình thường được nữa rồi.

Lạm dụng tình dục trẻ em đã có quá nhiều bài phân tích rồi và nó chủ yếu diễn ra với các bé gái. Nhưng với bạo hành trẻ em, nó có thể diễn ra ở bất kỳ giới tính nào và dưới nhiều hình thức khác nhau: đánh đập, chửi bởi, miệt thị....Mà với một qua gia với tư duy “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” như Việt Nam thì việc này diễn ra thường xuyên tới mức nó được xem như một việc bình thường và đa số gia đình nào cũng áp dụng.

Hệ quả là gì? Tâm lý của chúng luôn lớn lên trong sự lo sợ, luôn cảm thấy rụt rẹ chính từ bên trong vô thức mà có thể được lý giải bởi Phân tâm học. Một số vẫn trưởng thành chỉ là còn vài nỗi đau tâm hồn ám ảnh, số khác nặng nề hơn có thể thay đổi hoàn toàn về tâm lý và dẫn tới những hành vi lệch lạc như chính bản thân các đứa trẻ đó sẽ trở thành người bạo hành ngược lại cha mẹ chúng. Các bạn có thể tham khảo các phim bên dưới đây để có nhiều góc nhìn đa dạng hơn về những hành vi kinh khủng mà người lớn có thể đối xử với trẻ em.

I, Tonya (2018)

Đây là bộ phim đáng lẽ ra đã nằm trong đề cử Oscar Phim xuất sắc nhất vào đầu năm vừa qua nhưng do nhân vật Tonya bị cả nước Mỹ rất ghét nên Viện Hàn Lâm cũng không thể nào dám mạo hiểm. Câu chuyện của phim xoay quanh nhân vật Tonya Harding là một vận động viên trượt băng chuyên nghiệp đã bị khép tội gây nên chấn thương cho bạn diễn Nancy Kerrigan.

Tonya ngay từ nhỏ đã phải chịu sự bạo hành từ mẹ mình và dần dần khiến tâm lý cô trở nên lệch lạc, cô nghĩ rằng mình xứng đáng bị như thế và “Tôi nhận ra rằng mẹ tôi đã đánh tôi vì yêu tôi. Đó là tất cả những gì tôi biết.” Bà mẹ LaVona Golden của Tonya đã thực sự bạo hành con mình không chỉ bằng đánh đập, miệt thị mà còn khuyến khích cả người người khác thực hiện những hành vi ấy lên con mình ngay khi cô bé còn nhỏ. Tới khi lớn lên, bà bắt Tonya kết hôn sớm với một cũng người bạo lực cũng rất hay bạo hành cô và tất nhiên, LaVona còn sẵn sàng nói với con mình rằng: “Có lẽ chồng mày nên đánh mày”.

Theo tiến sĩ Kathleen Kendall-Tackett viết trong cuốn “The Long Shadow: Adult Survivors of Childhood Abuse.”, vài người trưởng thành sống sót qua một tuổi thơ bị bạo hành sẽ có suy nghĩ rằng bản thân họ phải có trách nhiệm với những hành vi bạo hành đổ lên người họ. Và những người này thường sẽ kết thúc với một mối quan hệ bạo hành y hệt như những gì ba mẹ họ đã làm.

Điều này thấy rõ trong bộ phim khi Tonya liên tục tìm kiếm sự yêu thương từ mẹ mình, từ chồng mình và từ chính toàn bộ các cư dân Mỹ. Đây là những người đã đối xử tàn tệ với Tonya nhưng cô lại tìm kiếm sự yêu thương nơi họ bởi vì họ là những người thân cận nhất với cô trong cuộc sống.

Harry Potter

Chắc hẳn nhiều người sẽ thấy hơi lạ lẫm nếu để Harry Potter trong danh sách này nhưng nếu đã từng đọc qua truyện hay chú ý vào các đoạn mở đầu của các phim Harry Potter, bạn sẽ thấy cách mà dì dưỡng Dursley đối xử với Harry đã khiến cậu có một tuổi thơ kinh hoàng như thế nào. Điển hình có thể kể ra là bị nhốt sống dưới căn phòng bé tí dưới cầu thang, bỏ đói...Harry còn bị coi như là đồ phế vật và là thứ ăn bám gánh nặng trong căn nhà của Dursley. Đúng như lời Dumbledore đã từng nói trong Hoàng Tử Lai: “Con chưa bao giờ được đối xử như một đứa con.”

Theo một vài nghiên cứu đã chỉ ra được một số người sau một thời gian dài bị bạo hành sẽ thường có tính cách nóng giận, cụ thể hơn là sự nóng giận lên các chủ thể khác thay vì nguồn cơn gây ra sự nóng giận mà dân gian hay có câu “giận cá chém thớt”. Đây là hệ quả của việc bị tâm lý bị ức chế quá lâu mà không có sự giải tỏa hoặc không thể giải tỏa trực tiếp với nguồn gốc tạo nên sự tức giận và nó sẽ bị bộc phát sang các chủ thể khác.

Harry rất hay nóng giận trước mọi việc xảy ra. Cậu thể hiện nó bằng cách quát tháo lên hai người bạn thân của mình, thầy Dumbledore hay điên cuồng tìm kiếm sự trả thù. Đó là những tích cách rất rõ ràng minh chứng cho một tuổi thơ không mấy êm đềm của cậu bé và điều này cũng khá dễ thấy ở vài người trong xã hội hiện nay.

Precious

Precious là một bộ phim dựa trên tiểu thuyết Push củPrecious 2009 crya Sapphire kể về nhân vật 16 Claireece “Precious” Jones bị lạm dụng tình dục lẫn bạo hành tinh thần từ chính cha mẹ mình. Mẹ cô thì thường xuyên bạo hành lên cảm xúc của cô còn Precious lại bị nhiễm HIV và hai lần mang thai từ chính cha mình. Một nửa bộ phim sẽ nói về chủ đề lạm dụng tình dục, nửa còn lại xoáy sâu vào ảnh hưởng của việc bạo hành tinh thần lên cách Precious nhìn nhận cơ thể của mình cũng như tạo cho cô bé hành vi rối loạn ăn uống (eating disorders).

Mẹ của Pericous không chỉ ép cô bé ăn rất nhiều mà còn thường xuyên buông lời hạ nhục cơ thể của cô. Tuy nhiên chính Precious cũng đồng thuận với việc ăn uống như vậy và cố tình để cơ thể mình trở nên béo phì. Nhà báo, nhà tâm lý Susan Albers đã từng giải thích hành động này trên tờ Psychology Today: “Quý, giống như nhiều con người bị bạo hành khác, hành vi ăn quá nhiều (hoặc ăn rất ít) chỉ giống như một cơ chế tự vệ vì có thể giúp cho bản thân chủ thể mất đi sự thu hút giới tính. Trong trường hợp của Precious, với cơ thể thừa cân như vậy sẽ khiến người khác giới muốn tránh xa và không thể làm hại cô. Đây là những lớp bảo vệ mà cô bé tự tạo ra để tránh khỏi sự xâm hại tình dục từ người khác.

Ngoài ra trong cuộc phỏng vấn với Hiệp hội Rối loạn Ăn uống Quốc gia (NEDA), Tiến sĩ Timothy Brewerton đã nói: "Ăn uống quá độ hay cắt cân quá mức là hành vi làm gỉam đi các rối loạn lo âu đến những vết thương, cũng như làm tê liệt, tránh và thậm chí quên đi những trải nghiệm đau thương.” Như vậy việc Precious bị lạm dụng tình dục từ cha, bị bạo hành tinh thần từ mẹ đã khiến cho cô không còn cảm thấy yêu thương bản thân nữa và chỉ muốn cơ thể mình thật xấu xí chỉ để tự bảo vệ cũng như quên đi các nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần.

Sleeers 

Vào mùa hè năm 1967, Lorenzo "Shakes" Carcaterra, Tommy Marcano, Michael Sullivan, và John Reilly vì một trò đùa tai hại đã khiến một người đàn ông thiệt mạng. Bốn thanh niên đã bị kết vào tội ngộ sát và đưa vào trại giáo dưỡng ở Wilkinson. Tại đây nhóm bạn đã bị những tên lính canh Sean Nokes, Henry Addison, Ralph Ferguson, và Adam Styler bạo hành và thậm chí là cưỡng hiếp. Shakes là người đã được thả ra sớm nhất và cậu muốn công khai toàn bộ sự kinh tởm diễn ra tại đây nhưng cả nhóm cho rằng sẽ không một ai tin cả và đều nhất trí rằng khi nào tất cả được ra khỏi tù thì sẽ cùng nhau tố cáo những tên lính canh biến chất kia.

Về sau bộ phim thiên về hướng hình sự tội phạm và trả thù nhiều hơn nên yếu tố tâm lý trong phim không được đẩy lên quá cao. Nhưng đây cũng là một lời lý giải cho việc vì sao một vài trẻ vị thành niên khi đưa vào trại giáo dưỡng rồi vẫn tiếp tục trở thành tội phạm. Những sự kiện diễn ra tại đây đã hằn sâu vào tâm trí chúng, một số có thể vượt qua nhưng một số sẽ mang tư tưởng thù hận và dễ dẫn đến tư tưởng trả thù sau này.

IT

Bản làm lại của IT là một tập hợp gần như đầy đủ của toàn bộ những hành vi bạo hành trẻ em thường thấy: bạo lực học đường từ những học sinh khóa trên, bạo hành tâm lý từ sự kềm kẹp của gia đình, lạm dụng tình dục, chửi bới lăng mạ con cái trước mặt bạn bè...Tất cả những thứ này đã hình thành nên nỗi sợ trong đầu những đứa trẻ và chúng được cụ thể hóa thông qua It. Có thể thấy vài thứ đối với người lớn tuy là bình thường nhưng nếu áp dụng lên trẻ nhỏ có thể khiến chúng có những suy nghĩ lệch lạc và tạo nên nỗi sợ tâm lý rất mạnh, nếu không cẩn thận dễ khiến cho chúng đi theo trẻ đến tận khi lớn lên.

Ngoài ra còn có khá nhiều tác phẩm hay nữa về vấn đề này mà mình không kể và phân tích cụ thể được như Radio Flyer, This Boy's Life hay American Crime...Tất cả chỉ để minh chứng rằng trẻ em là một đối tượng rất dễ bị tổn thương và cần được bảo vệ trước những hành vi bạo hành dù là lời nói hay hành động. Đừng biến những vấn đề này trở nên bình thường vì tới một lúc nào đó, chính những đứa trẻ nạn nhân năm xưa có thể lại trở thành những con người bạo hành mới trong tương lai và tạo nên một vòng lặp luẩn quẩn không hồi kết.

Bình luận
3 Comments
  • Trần Đức
    Trần Đức   ·  Ngày 07 tháng 12 năm 2018
    Hay
  • Minh Nguyet Huynh
    Minh Nguyet Huynh   ·  Ngày 04 tháng 12 năm 2018
    Bạn viết hay quá
    • Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Minh Nguyet Huynh
      Minh Nguyet Huynh
      Minh Nguyet Huynh
      Bạn viết hay quá
        ·  Ngày 05 tháng 12 năm 2018
      Tks bác nhèoô