Rain Man – Đừng nên đem chữ “tự kỷ” ra để đùa giỡn nữa, thương lắm không cười được đâu, hãy nhìn Rain Man để hiểu rõ hơn thế nào là tự kỷ.

author

Đầu tiên xin trích dẫn một đoạn ngắn truyện Vua Bánh Mì.

Anh hề run sợ trước Rain Man - Kazuma

Rain Man – Người mưa.

Vua bánh mì, nếu ai ghiền truyện chắc đã từng xem qua nó rồi, hồi đó bản dịch của Nhà Xuất Bản Trẻ rất hay, để nguyên lời thoại lúc trong hang động khi anh hề run sợ trước khả năng tính nhẩm của Kazuma mà kêu la trong im lặng “Rain man”, Rain man là ai? Sao lại được nhắc đến trong bộ truyện tranh nổi tiếng từng đoạt giải Shogakukan của Nhật bản vậy!!! Bạn đoán đúng rồi đó, Rain man là người mưa chứ ai, nhưng người mưa không đến trong mưa, người mưa chỉ về khi sợ hãi, về để đem lại bình yên bằng những câu hát ru và đem hết đi những nổi sợ, bất an của một đứa bé vừa lên hai, vừa mồ côi mẹ.

“Khi anh còn nhỏ, anh rất sợ. Và khi đó “người mưa” sẽ đến hát cho anh nghe”. Rain man chính là người bạn tưởng tượng lúc nhỏ của Charlie Battbit, một người đang sống bằng nghề kinh doanh xe hơi nhưng xui cái là những chiếc siêu xe vừa nhập về không đạt tiêu chuẩn gì đó về khí thải, không bán được, chủ nợ hối như kêu đò, anh như ngồi trên đống lửa, vậy mà lại có phần bình yên khi hay tin cha mình vừa qua đời không lâu.

Charlie có mối quan hệ không tốt đẹp lắm với cha mình, từ quá khứ cho tới hiện tại.

“Anh 16 tuổi. Có một lần anh mang phiếu điểm về nhà. Toàn điểm hạng A.”

“Anh hỏi ông "Con có thể lái xe đi chơi được không?"

“Ông từ chối. Nhưng anh ăn cắp chìa khoá và lén lái xe đi.”

“Ông đã gọi điện và báo là xe bị mất cắp. Không phải là lấy xe đi không được phép mà là bị lấy cắp."

Và Charlie phải ở tù trong 2 ngày, còn những người bạn đi chung đều được cha mẹ mình đến và đưa ra, chỉ trong 1 giờ.

“Anh bỏ nhà ra đi, và không bao giờ gặp lại ông nữa.”

Một Charlie bốc đồng tuổi thơ bỏ nhà đi để giờ đây lận đận trong công việc, anh mong chờ một bản di chúc có lợi cho mình, nhưng sao mà được khi chính anh là người cắt đứt mọi quan hệ với người cha, người đã cố gắng liên lạc với mình, để rồi cái anh được nhận chính là chiếc xe hơi ngày xưa, chiếc xe anh đã lấy trộm. “Chiếc xe mà... bất hạnh thay, đã cắt đứt sự liên hệ giữa bố con. Tôi cũng để lại cho nó những cụm hoa hồng tuyệt diệu."

Vậy đó, đời như trò hề, người đang cần tiền để xoay xở ở hiện tại, lại được cho một thứ mà ước muốn có được lúc trẻ con. Tất cả tài sản còn lại, được trao cho một người mà anh không hề biết tới, anh ruột của mình, một người tự kỷ được điều trị tự nguyện tại một bệnh viện tâm thần mà người cha của cả hai ủy thác.

Vừa bất ngờ, vừa bực tức, Charlie tìm mọi cách để lấy được phân nữa số tiền và cách tốt nhứt anh chọn là giành quyền chắm sóc cho người anh trai tự kỷ.

Dụ dỗ người anh trốn ra khỏi bịnh viện

Tự kỷ là gì, không phải đơn giản là tránh chuyện đời mà nói “hôm nay tao tự kỷ ở nhà”, ngồi ở một gốc cây không ai nói chuyện rồi đang status ”mình đang tự kỷ dưới gốc cây”, không phải, hoàn toàn không phải, không một ai tự kỷ mà biết mình tự kỷ vì khi đó họ đang sống trong một thế giới riêng, nời mà ngôn ngữ, cách giao tiếp, suy nghĩ hoàn toàn cách biệt. Để hiểu được cái thế giới đó không phải chuyện dễ dàng gì, đâu phải ai cũng có một người cha tận tụy theo mình như trong The Accoutant dẫn dắt đứa con hòa nhập lại với thế giới.

Một người cha thương con hêt mình

Anh trai của Charlie không có được phần phước đó, anh đã sống ở đây mấy chục năm hơn, sống trong thế giới của mình gần cả một đời người, với người bạn tốt nhứt Vern, V-e-r-n được đánh vần mổi khi anh gặp tình huống không xử lý được.

Người bạn thân nhứt - V-e-r-n

Và cách Charlie chọn để tiếp cận người anh, chính là đưa anh mình ra khỏi bệnh viện. Dùng từ bắt cóc là hơi quá đáng, nhưng là vậy đó. Hành trình của hai anh em từ đây mà bắt đầu, tình cảm cứ từ đó mà nảy sinh, ruột dần xích lại gần thịt, anh em trên danh nghĩa dần được xóa nhòa đi luôn.

Có những tiếng cười được mang đến cho người xem ở những đoạn ngắn về hai anh em một người đang dần phát điên lên vì một người có những thói quen không thể nào chịu nổi. Quần lót phải mua ở Kmart, bánh kếp phải ăn kèm với xi rô trái trích, mà xi rô phải được dọn lên bàn trước vì nếu đem ra thì đã quá trể.

“Làm sao trể được, chúng ta còn chưa gọi món mà”, ừ sao trể được, sao hiểu được một người tự kỷ khi mới tiếp xúc có mấy ngày.

Em dạy anh khiêu vũ, anh chỉ cho em biết cách để làm em

Có thể, phim còn mang lại những giọt nước mắt đồng cảm của người xem dành cho Charlie, lúc nhận ra cái anh cần là một người anh trai, người thân còn lại duy nhứt của mình, người tên Raymond mà hồi nhỏ Charlie đã nghe sai thành Rain man là vậy. Đây là cái hay của phim Mỹ, không hề có nước mắt trong phim nhưng lại khiến người xem như đứt ruột khóc thay cho nhân vật. Cho Raymond lúc nhận ra việc anh vào viện tâm thần không hoàn toàn là tự nguyện.

Với Charlie, Rain man chính là người anh ngày xưa anh chưa từng nhớ lại

Tình thương ruột thịt chính là đây

Công nhận, hóa thân của Dustin Hoffman trong phim là quá hay, quá đỉnh. Cảm xúc mà ông truyện đạt hoàn toàn chân thật, không hề thấy có cái gì gọi là diễn ở đây.

“Anh có tự kỷ không?”

“Không đâu. Tuyệt đối không.”

Câu hỏi của vị bác sỹ trong phim, cũng chính là câu hỏi của người xem khi chứng kiến Dustin Hoffman trong vai một người tự kỷ, quá hoàn hảo, quá kinh điển, quá xứng đáng cho một trong 4 giải Oscar quan trọng mà phim có được.

Về câu hỏi tại sao anh hề lại nhắc đến Rain man, thì hãy xem phim và câu trả lời nằm trong những đoạn vui tươi, hay nhứt mà phim mang lại.

Còn là trẻ con ai cũng có nỗi sợ, lúc thành người lớn còn sợ nhiều thứ hơn, nhưng người lớn khác trẻ em. Trẻ em cần một Rain man bảo vệ, còn người lớn phải là Rain man bảo vệ lấy một ai, đường tắt để trở nên mạnh mẽ bản lĩnh hơn chính là có một ai để yêu thương mà chở che bảo bọc.

Cuộc sống nếu chỉ biết cho mình thôi thì đó là ích kỷ. Tự kỷ là một bịnh, nhưng ích kỷ là một dạng tính tình, mà tính tình thì sẽ dễ thay đổi hơn việc chữa trị một căn bịnh như vậy, phải hông.

Đã gần cuối tuần cuối tháng lương đợt này gần như phải dời lại nữa thôi, nhưng buồn chi khi đã có Rain man, hãy xem phim để hiểu thêm nhiều điều, không gói gọn trong chứng tự kỷ thôi đâu, còn có cả tình anh em, tình yêu với những niềm vui kèm theo xúc động, vậy là quá đầy đủ cho một ngày thứ Bảy lúc lương đâu đó còn chưa kịp về.

C-h-a-r-l-i-e, người bạn tốt nhứt của tôi.

Bình luận
6 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 1 other react this.
  • Nguyễn Tâm
    Nguyễn Tâm   ·  Ngày 15 tháng 12 năm 2018
    bao nhiêu lâu anh vẫn nói đúng câu này: "Đừng nên đem chữ “tự kỷ” ra để đùa giỡn nữa"
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Nguyễn Tâm
      Nguyễn Tâm
      Nguyễn Tâm
      bao nhiêu lâu anh vẫn nói đúng câu này: "Đừng nên đem chữ “tự kỷ” ra để đùa giỡn nữa"
        ·  Ngày 15 tháng 12 năm 2018
      Chừng nào anh mà nói anh bị tự kỷ thì lúc đó em biết anh bị biến chất rồi đó.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 30 tháng 11 năm 2018
    Phim này đỉnh cmnr
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Phim này đỉnh cmnr
        ·  Ngày 30 tháng 11 năm 2018
      Nhưng nổ không vang bằng bom tấn nên người biết cũng tương đối ít.
  • Ông Tổ Nghề Spoil
    Ông Tổ Nghề Spoil   ·  Ngày 30 tháng 11 năm 2018
    ôi ông cũng đọc vua bánh mì á
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      ôi ông cũng đọc vua bánh mì á
        ·  Ngày 30 tháng 11 năm 2018
      ). Tại sao lại không đọc chứ hả.