REMI: NOBODY’S BOY – NHỮNG CÁI ÔM ẤM ÁP TRONG MÙA GIÁNG SINH LẠNH

author
Cá nhân mình xúc động nhất là những cái ôm của Remi với những “người thân” trong gia đình của mình. Cái ôm nào cũng làm mình xúc động, lúc thì nhoẻn miệng cười, lúc thi hạnh phúc vỡ òa, rồi lúc thì đau đớn tột độ.

Remi, Nobody’s Boy là một bộ phim chuyển thể từ tác phẩm Không gia đình nổi tiếng của nhà văn Hector Malot. Với mình thì dùng từ cảm hứng chính xác hơn, vì câu chuyện trong phim được kể lại khác với tác phẩm gốc rất nhiều. Biên kịch và đạo diễn đã rất khéo léo khi thay đổi và thêm bớt một số chi tiết để bộ phim khoác lên mình một chiếc áo mới mẻ hơn, đủ sức khiến khán giả ngồi xem đến tận những dòng credit cuối cùng (như mình) và xuýt xoa trong khi xem. Cá nhân mình xúc động nhất là những cái ôm của Remi với những “người thân” trong gia đình của mình. Cái ôm nào cũng làm mình xúc động, lúc thì nhoẻn miệng cười, lúc thi hạnh phúc vỡ òa, rồi lúc thì đau đớn tột độ


Cái ôm đầu tiên với cô bò sữa Brown (mình không nhớ chính xác tên). Với Remi và những gia đình sống ở các nông trại, Brown không chỉ là một con bò, mà còn là một người bạn. Chỉ vì thiếu tiền chạy cho ông bố nuôi ra tòa, Brown đã bị bán cho một người hàng xóm. Và gã này thì không yêu thương Brown như gia đình Remi. Gã dùng roi đánh cô bò, và Remi đã nhiều đêm lẻn sang nhà gã để ôm, vút ve cô bò và đánh cắp những sợi roi. Hình ảnh Remi vừa ôm cô bò Brown vừa ngân nga bài hát ru dân ca Pháp hay Anh, Ý gì đó. Mình thề luôn, mới vô phim được có vài phút, hình ảnh này, giai điệu này và giọng hát này, đã chinh phục trái tim bé bỏng của mình hoàn toàn.


Cái ôm thứ hai với cụ Vi-tali, khi ông được ra tù. Cậu bé Remi tóc xoăn đang đọc sách cùng cô bạn mắc bệnh bại liệt ngồi xe lăn, nghe tiếng chó sủa, cậu vùng dậy và chạy ào tới nhảy cẩng lên ôm ông chủ của mình. Ông cụ tuy già, sức khỏe kém nhưng vẫn đủ sức ôm và nhấc bổng Remi lên. Mình sống tới từng tuổi này vẫn chưa bao giờ có được cái ôm như vậy (có thể lúc nhỏ có mà mình không đủ nhận thức và nhớ ra), nhưng mình tin, cái ôm đó, cảm giác đó sẽ rất là hạnh phúc.


Cái ôm thứ ba với chú khỉ Giôlicơ (trong phim tên là Tốt bụng), khi chú chết trên giường vì căn bệnh viêm phổi. Cậu bé đổ người trên giường, ôm chầm lấy người bạn đường của mình, rồi cụ Vi-tali ôm cậu bé. Cái ôm này với mình là u ám nhất, còn cảnh nào buồn hơn khi một người già, một đứa nhỏ ngồi ôm nhau nhìn người bạn chí thân chí cốt của mình đã cùng rong ruổi khắp hang cùng ngỏ hẹp qua đời.


Cái ôm thứ tư cũng là với cụ Vi-tali. Trên đường đi tìm nhà nghỉ, tuyết rơi dày đặt, Remi đã ngất đi vì lạnh, cụ Vi-tali thì ôm trọn cậu vào lòng, bất lực khi chỉ tìm được một bức tường đá chứ không phải là một cái chòi đủ sức sưởi ấm hai ông cháu. Hai con người bé nhỏ, gầy còm run lên vì rét lạnh, môi mấp máy nói từng lời yếu ớt, tim mình như thắt lại khi cảnh phim này trôi qua quá chậm chạp, cứ nhẹ nhàng như xát từng mớ tuyết lạnh vào trái tim người xem khi cụ Vi-tali thốt lên “Cảm ơn bé con, ta yêu con”.


Cái ôm thứ năm là với con chó trung thành tên là Capi, khi Remi nghe tin cụ Vi-tali vì mình đã qua đời trong cơn bão tuyết hung hãn đêm qua. Cậu bé như mất hết hồn, bất lực, ngã ra ôm chầm lấy con chó, và khóc. Tiếng khóc rất nhỏ, nhưng nghe rất rõ, và rất đau.


Hai cái ôm cuối cùng là với người mẹ ruột và mẹ nuôi của mình, Remi bé nhỏ đứng ôm gục đầu vào vai hai người mẹ. Và điều mình xúc động nhất khi xem hai cảnh này chính là cách hai người mẹ quỳ xuống thấp hơn để đứa con bé nhỏ của mình được đứng thẳng người ngã đầu vào vai mình và khóc. Xem đến cảnh này mình lại tự hỏi tiếp, khi nào mình mới đủ dũng cảm ôm mẹ của mình được như vậy?


Trước khi xem bộ phim này, mình có nói với cô bạn gái của mình, đây là lúc thích hợp nhất để mình chính thức gấp lại cuốn sách Không gia đình và cho nó vào tủ kính vì cuốn sách này suốt gần một năm nay, mình đọc hoài vẫn chưa hết.


Mặc dù mình nghe rất nhiều người nói và đọc rất nhiều bài review về quyển sách và câu chuyện “cổ tích” này nhưng không hiểu sao với mình, mình lại nhây nó lâu đến như vậy. Gần đây thì mình chợt ngộ ra một điều, có lẽ là một phần lý do mình không thể đọc hết nó được. Đó là cái tựa Không gia đình.


Từ lâu rồi, mình rất hạn chế đọc hay xem những tác phẩm nói về những sự chia cắt trong gia đình. Gia đình mình, cuộc sống xung quanh mình đã có quá nhiều điều không vui rồi, nên mình không muốn đọc một cuốn sách lại tiếp tục nói về những mất mát trong gia đình, mà còn là một tác phẩm kinh điển, nhất định sẽ mang lại cho mình nhiều cảm xúc không làm chủ được.


Vậy mà khi bước ra khỏi rạp, mình đã quay sang nói với cô bạn gái của mình, “anh sẽ về đọc tiếp Không gia đình em à”. Mình tuyệt đối, nhất định không thể bỏ lỡ một tác phẩm hay và ý nghĩa như vậy được. Nếu bạn có thời gian, hãy thử xem Remi, Nobody’s Boy, mình tin là bộ phim sẽ không làm thất vọng. Còn nữa, nếu bạn đã, đang và muốn đọc Không gia đình, thì hãy đọc ngay đi, và chia sẻ cùng mình những cảm xúc khi đọc tác phẩm này. Mình rất vui nếu bài viết này kết nối được thêm một người bạn với một tác phẩm tuyệt vời và ý nghĩa như vậy.
Bình luận
0 Comments