[Review] 100 Ngày Bên Em - Vũ Ngọc Phượng tiến 2 bước, lùi 1 bước

author
Bộ phim thứ hai của đạo diễn Vũ Ngọc Phượng '100 Ngày Bên Em' vẫn đuổi bắt tuổi trẻ cuồng nhiệt nhưng kịch bản được nâng cấp hơn, chắc chắn hơn.

 

Đạo diễn Vũ Ngọc Phượng ra mắt bộ phim dài thứ hai với tựa đề “100 Ngày Bên Em” sau bộ phim đầu tay giành 3 giải Cánh Diều Vàng của Hội Điện Ảnh Việt Nam. Mỗi lần xuất quân, anh đều mang tới bất ngờ cho khán giả. 

 

 

Lần thứ nhất, phim dài đầu tay “12 Chòm Sao: Vẽ Đường Cho Yêu Chạy” chứng minh không phải đề tài tình yêu “trẻ con” thì phim sẽ non. Ngược lại, khả năng chỉ đạo tài tình của người đạo diễn đã cho ra đời những phân cảnh kịch tính hiện đại, nghẹt thở, chạm tới cao trào dù chỉ gói gọn trong thể loại phim tình cảm.

 

 

Lần thứ hai, “100 Ngày Bên Em” thậm chí là tác phẩm tốt hơn, chặt chẽ hơn về mặt kịch bản. Bộ phim vẫn về những bạn trẻ năng động, có chút trẻ con nhưng đã trưởng thành hơn và cũng thiếu đi cái “điên” như lần đầu tiên. 

 

 

Hai bước tiến mới: Kịch bản, quay phim

 

 

100 Ngày Bên Em” dựa theo ý tưởng ban đầu của bộ phim “Never Ending Story”: hai người đồng cảnh ngộ đến với nhau trong những tháng ngày cuối đời, cùng nhau chuẩn bị đám cưới, đám tang cho họ. Nàng vlogger Ánh Dương (Khả Ngân đóng) của ‘100 Ngày Bên Em’ vừa bị chuẩn đoán u não, vừa trục trặc tình cảm, vừa lỡ khoe nhẫn kim cương trên show của chính mình. Cô liền lập kế hoạch đám cưới (giả) hoành tráng với người bạn cũ – Nhật Minh (Jun Phạm đóng), cũng là một bệnh nhân u cột sống. 

 

 

Nửa đầu phim mang đến nhiều tiếng cười cho khán giả bằng những tình tiết nhỏ nhưng rất dễ thương và tếu táo của hai bạn trẻ. Ánh Dương bị xem là cô nàng sống ảo, luôn lý tưởng hóa mọi chuyện trong khi đó, Nhật Minh là anh chàng lẩn trốn thực tại trong thế giới game, chỉ muốn một đám cưới đơn giản, thực tế. Hai cái tôi trái ngược dần tìm thấy tiếng nói chung bởi sự quan tâm và hiểu được lý do dẫn họ đến những quyết định ấy.

 

 

Một khán giả bình thường cũng có thể nhận thấy các bước chuyển tâm lý được tính toán, sắp xếp bài bản và hợp lý. Hai nhân vật chính trưởng thành qua từng thước phim. Cũng không ít khán giả vội tin lời Ánh Dương như Nhật Minh mong muốn một tương lại tốt đẹp hơn, về sau nhớ lại mới thấy không có cảnh phim thiếu thừa, chỉ có ý đồ của biên kịch đã thành công. So với tình huống dàn trải của ‘12 Chòm Sao’, bộ phim này đạt được bước tiến đầu tiên ở một kịch bản chắc tay, cũng ít mắc lỗi logic nhất trong các phim gần đây của Việt Nam.

 

 

Một điểm cộng nữa của ‘100 Ngày Bên Em’ dành cho đạo diễn Vũ Ngọc Phượng vì đã lựa chọn được nhiều góc máy đẹp mắt. Việc sắp xếp phân cảnh Ánh Dương và Nhật Minh hôn nhau dưới sàn nhà được biết tốn đến 2 ngày quay và thành quả không phụ lòng mong đợi khi đó là một cảnh hôn gợi cảm, đẹp và tự nhiên mà rất lâu rồi tôi mới được xem.

 

 

Một bước lùi: Hậu Kỳ/Ánh sáng

 

 

Dường như bộ phim được cắt gọn quá ngắn cho với dung lượng tình yêu của hai nhân vật chính. Không phải người viết bài không cảm nhận được Nhật Minh thương Ánh Dương là bởi tấm lòng quan tâm hết mực của cô. Tuy nhiên, nụ hôn đầu của hai người vẫn quá đường đột.

 

 

Nhịp phim sau khi Dương-Minh gặp nhau nhanh đến mức khó có không gian lắng đọng để khán giả cảm nhận được căn bệnh chết người mà nhân vật đang chịu đựng. Về sau, câu chuyện trở về đúng quỹ đạo và tâm trạng vốn có của nó, tình cảm của cả hai lúc này đã chân thành hơn nhưng đến gần đến cuối, tình trạng chơi vơi cảm xúc lại diễn ra.

 

Hai mảnh đời sống riêng của cặp đôi chính được khai thác không đều nhau, Nhật Minh bị lép vế hẳn

 

Một điểm trừ không thể không nhắc đến là ánh sáng không đều của bộ phim. Các phân cảnh cầu hôn lộ rõ hai bên tối – sáng khó hiểu. Ánh sáng giả của ‘100 Ngày Bên Em’ nhiều lúc không tôn được nước da của diễn viên dẫn đến màu sắc tổng thể nhạt, không đẹp.

Vững vàng trong khâu chỉ đạo diễn xuất: Khả Ngân lột xác

 

 

12 Chòm Sao: Vẽ Đường Cho Yêu Chạy’ là bộ phim của những cái đầu tiên, giới thiệu những diễn viên lần đầu xuất hiện trên màn ảnh nhưng họ đều thể hiện từ tạm ổn đến xuất sắc. Vũ Ngọc Phượng tiếp tục mang đến cơ hội chứng tỏ năng lực cho hotgirl Khả Ngân. Thực tế, đây không phải phim đầu tay của cô nhưng đây là phim đầu tiên cô khai phá được nội lực biểu đạt tâm lý của mình.

 

Jun Phạm cũng thể hiện tình ý một cách nam tính bên cạnh Khả Ngân

 

Dù có hai tuyến nhân vật chính nhưng Khả Ngân là người dẫn dắt toàn bộ phim từ đầu đến cuối. Từ lúc thất vọng cho đến biểu cảm ngây dại, cô đều thể hiện ở mức tốt trở lên. Có thể thấy, Khả Ngân đã rũ bỏ hình tượng bình hoa diễn xuất để sửa soạn trở thành nữ diễn viên chuyên nghiệp mới của Việt Nam.

 

 

Sa vào những lối mòn melodrama

[Cảnh báo spoiler]

Đầu tiên, việc Ánh Dương nhờ đến sự giúp đỡ của Lê Huy (vị hôn phu cũ) để chạy trốn mọi người và chết một mình là hành động khá tàn nhẫn cho anh chàng này. Kiểu tình tiết đau buồn này có thể được thay thế bởi sự lựa chọn ra đi một mình cô ấy cùng với những người đồng cảnh ngộ khắp năm châu sẽ giúp bộ phim có hơi thở hiện đại hơn. Dẫu vậy, hai diễn viên B Trần và Khả Ngân cũng đã có những khoảnh khắc diễn đạt tâm trạng dằn vặt, tủi thân khá đắt giá.

 

 

Tiếp đến, nhân vật cô em dâu của Nhật Minh thật tâm là người tốt, rất quan tâm tới ông anh dù cứ suốt ngày nhiết móc chuyện cả nhà chỉ có mình cô ấy kiếm ra tiền. Nhưng sau khi phát hiện anh chồng bị bệnh nan y, liền nước mặt dạt dào nói rằng sẽ bán nhà để kiếm tiền lại có phần … hư cấu quá. Không phải lúc nào cũng nên ép nhân vật như vậy đâu!

 

 

Sau cùng, màn cầu hôn của Nhật Minh, thuyết phục Ánh Dương về yên nghỉ bên anh lại bị thoại sến và thiếu xúc tác hóa học giúp người xem vỡ òa. Một phần cũng vì việc chọc góc máy trên cao khi Minh lao về phía Dương, ôm lấy cô, thiếu góc máy trực diện vào gương mặt tuyệt vọng đang sống lại của Ánh Dương.

Nhìn chung, ‘100 Ngày Bên Em’ là bộ phim tình cảm tốt nhất so với mặt bằng chung hiện nay. Tuy nhiên cũng vì thế, giới phê bình mong mỏi và đánh giá khắt khe hơn. Nhất là khi tinh thần tươi mới và cá tính mạnh của lần chạm ngõ đầu tiên của Vũ Ngọc Phượng đã đặt ra nhiều kỳ vọng hơn cho sức trẻ, tinh thần sáng tạo của tác phẩm lần này. Thế nên, những lối mòn melo-drama là thứ không đáng có.

 

0 Comments

No Stickers to Show

X
arrow