[REVIEW] Avengers: Endgame: Một phần của cuộc hành trình là hồi kết

author
[BÀI VIẾT CÓ SPOIL NỘI DUNG PHIM]

Mình vẫn còn nhớ rõ 10 năm về trước, khi lần đầu thấy HBO quảng cáo sắp chiếu Iron Man. Dòng tagline "Visionary. Genius. American Patriot." in đậm vào sự phấn khích của đứa trẻ 11 tuổi lúc đó đã theo mình và trở nên bùng nổ khi The Avengers ra mắt vào năm 2012. Marvel tuy đã tạo được dấu ấn từ đầu thế kỉ 21 với khá nhiều phim siêu anh hùng khác nhau, nhưng hầu hết chúng là của hãng phim lớn lâu đời mua bản quyền lại để ngăn Marvel không bị phá sản ở thời kì khủng hoảng. Và rồi với số nhân vật còn lại, hãng đã tự thiết lập một studio phim của mình và sử dụng chúng, để rồi trở nên một đế chế hùng mạnh như bây giờ. Nhưng dĩ nhiên, không có gì tồn tại mãi mãi được. Thương hiệu Marvel có thể sẽ còn ở lại đây rất lâu, nhưng những diễn viên gắn bó từ những bộ phim đầu tiên cũng phải tới lúc nghỉ ngơi sau một thời gian dài gắn bó. Và Endgame, cái kết của Infinity Saga, là một lời chào tạm biệt đầy cảm xúc và đẹp đẽ cho những con người đã làm nên tuổi thô của hàng triệu người nói chung và của thằng sinh viên giờ đã là 21 tuổi nói riêng.

Review ngắn gọn, thì đây là bộ phim sâu sắc nhất mà Marvel từng làm. Từng tầng lớp ý nghĩa được xây dựng và thể hiện qua 3 hồi của phim. Endgame mở đầu với bối cảnh 3 tuần trôi qua sau khi Thanos sử dụng Găng Tay Vô Cực để xóa sổ nửa sinh  vật sống trong vũ trụ. Những anh hùng chính sống sót qua đợt Tan Biến, giờ phải học cách chấp nhận thất bại và tiếp tục sống tiếp. Tua nhanh thời gian đến 5 năm sau, một sự kiện vô tình xảy ra, giúp Ant-Man, người đang bị kẹt trong thế giới lượng tử ở cuối phim Ant-Man and the Wasp, thoát ra được khỏi đó để quay trở lại thế giới bình thường. Nhanh chóng học được chuyện gì đã xảy ra với thế giới, anh bèn tìm gặp đội Avengers còn lại và đề xuất một ý tưởng táo bạo: du hành thời gian để đảo ngược lại Sự Tan Biến mà Thanos gây ra cho vũ trụ.

Mình đọc và thấy nhiều bạn bảo là Endgame có phần mở đầu khá lê thê, không hấp dẫn. Mình không phản đối, vì mình cũng thấy thế. Tuy nhiên, có sự khác nhau giữa câu chuyện CÓ THỂ kể và câu chuyện CẦN PHẢI kể. Endgame không chỉ là phần nối tiếp của Infinity War, mà nó cón là kết thúc của Infinity Saga, cũng như kết thúc cho cuộc hành trình của các nhân vật Phase 1. Vì thế, phần mở đầu tuy dài dòng, nhưng là cần thiết, vì nó khai thác sâu vào nội tâm các anh hùng, cụ thể là 6 anh hùng của Avengers đời đầu, khi họ nếm trải sự thất bại lớn nhất trong sự nghiệp của mình. Một người vẫn tiếp tục sự nghiệp anh hùng ở trụ sở Avengers. Một người trở thành người chủ trì các cuộc nói chuyện trị liệu tâm lý cho công chúng. Một người sa lầy vào bóng tối. Một người chỉ biết vùi đầu vào khoái lạc thường ngày để quên chuyện. Một người giờ đã có gia đình. như dự tính. Một người đã học được cách dung hòa con quái vật trong bản thân và trở thành biểu tượng của đại chúng. Tất cả khắc họa một thực tại khủng khiếp, cho thấy dù đây là những con người có khả năng siêu phàm, sâu thẳm trong họ cũng là con người như ta.

Sang giữa phim, là lúc các anh hùng của chúng ta quyết định thực hiện kế hoạch "Cướp thời gian", đó là du hành về quá khứ nhằm lấy những viên đá Vô Cực từ đó để đem về hiện tại. Tới đây, tuy có nhiều cảnh gay cấn và hành động hơn một tí, nhưng xét tính tổng thể nó vẫn khá rời rạc và không thấy thỏa mãn. Bởi vì mục đích chính của phân khúc này là để các anh hùng tìm lại chính mình thông qua người thân trong quá khứ. Thor được diện kiến với mẹ mình, nữ thần Frigg; Tony Stark được diện kiến với cha mình là Howard Stark, còn Steve Rogers thì có cơ hội ngắm nhìn lại đặc vụ Carter mà mình còn nợ một điệu nhảy. Tất cả như tìm ra được mảnh thiếu sót cuối cùng cho số phận của mình, và khi quay trở lại đã đưa ra những quyết định để đi theo chúng. Marvel vẫn biết rõ là họ làm phim để giải trí, do đó dù có ít đi nữa thì vẫn nên cho các phân cảnh hành động xuất hiện không quá trễ nhằm giữ người xem cảm thấy hứng thú.

Và ở phân cảnh cuối, lẽ dĩ nhiên, chính là đoạn combat cao trào. Motif du hành xuyên thời gian quen thuộc cũng được dùng lại trong Endgame: nếu cố tình sửa đổi quá khứ, quá khứ sẽ đi theo để sửa đổi bạn. Và bóng ma ẩn dụ đó trong Endgame mang hình hài của kẻ đã bẻ gãy tinh thần của các anh hùng, tên người Titan điên Thanos. Đánh bại Thanos lần này không chỉ là đánh bại một tên ác nhân, mà còn là để phá vỡ gông cùm quá khứ. Đó là lý do vì sao Marvel cho 3 nhân vật trọng yếu; như đã nói ở trên: Thor, Captain America, Iron Man; ra giao tranh với hắn đầu tiên.

Nếu các bạn còn nhớ, ở Thor: The Dark World, Thor đã rất gần với kẻ giết mẹ mình. Anh thấy hắn hại bà ngay trước mắt mình nên phóng một tia sét vào đánh bật hắn đi, nhưng vẫn không kịp cứu bà. Và ở đoạn cuối Infinity War, anh cũng đã ở ngay kế Thanos khi đã cho hắn một đòn chí mạng, nhưng vẫn không ngăn được hắn thực hiện cú búng tay. Và điều đó đã ám ảnh anh liên tục, tới mức khi quay về quá khứ ngay hôm đó, anh vẫn không thể cảnh báo cho mẹ anh.

Captain America là một người lính. Và thứ người lính mong nhất là kết thúc chiến tranh để có hòa bình yên ổn bên người thân. Nhưng số phận Steve Rogers chưa bao giờ biết tới hòa bình. Anh đóng băng khi cuộc thế chiến vẫn đang diễn ra, và khi rã băng thì lại phải lao vào những cuộc chiến mới, lần này ở cấp độ vũ trụ. Do đó, khi nhìn thấy Peggy trong quá khứ, anh như tìm lại được điều mình, một người lính, thực sự mong muốn.

Iron Man, cụ thể là Tony Stark, ban đầu là một nhà buôn vũ khí. Anh sau đó từ bỏ cần câu cơm đó khi bị chính những bọn khủng bố dùng số vũ khí đó để uy hiếp mình. Sau đó, anh chế ra một thứ vũ khí mạnh hơn hẳn để khắc chế bọn chúng và bảo vệ người dân vô tội. Những tưởng anh giờ đã trở thành người luôn đặt lợi ích đại cục lên trên lợi ích bản thân, thì Thanos xuất hiện và xóa sổ nửa vũ trụ. Anh sau đó tìm ra cơ hội đảo ngược lại việc đó, nhưng khả năng cao sẽ là phải hy sinh bản thân, trong khi anh đang có một gia đình yên ấm, thứ anh hằng mong ước. Và khi quay về gặp cha mình, Howard Stark, ông đã bảo là hy vọng đứa con mà vợ ông sắp sinh ra sẽ không giống ông, đó là "thường xuyên đặt lợi ích bản thân lên trên lợi ích đại cục." Nhưng với Tony, việc Howard dành trọn tình yêu cho mình là một ví dụ đủ để anh biết là ông luôn sẵn sàng đặt lợi ích đại cục lên trước. Và anh sau đó cảm ơn Howard, "vì tất cả... những gì anh đã làm cho đất nước này."

Điểm trừ duy nhất mà mình đồng tình vối nhiều bạn đó là các biên kịch không cho Black Widow một đám tang tử tế giống Tony Stark. Đạo diễn bảo là "Vũ trụ MCU còn nhiều thứ chưa được khai thác nên biết đâu đám tang này sẽ cho vào các phần phim sau?", nhưng mình không đồng ý. Có thể rất dể dàng làm được điều này ngay trong Endgame, đó là tổ chức chung đám tang với Tony. Điều này khiến mình cảm thấy khá hụt hẫn, vì rõ ràng hành trình nhân vật của BW trong Endgame được làm khá tốt, nhưng đến ngay phần cuối thì lại thọt nên cảm thấy khá bực bội.

Verdict: Giống như lời khuyên của Frigg cho Thor, Endgame không cố trở thành thứ mà nó "đáng ra phải trở thành", thay vào đó nó biết mình cần phải thành công trong việc "là chính bản thân mình", và với tiêu chuẩn đó, nó đã trở thành thứ xứng đáng được lưu truyền mãi mãi trong văn hóa đại chúng: một cái kết hoàn hảo cho sử thi Infinity đồ sộ của Marvel.
Bình luận
0 Comments