Review Bộ Ba Quái Nhân (Glass)- Bộ phim gây hoang mang cực độ đến mức khó ngờ

author

Không phải phim hay, cũng chẳng phim dở, Glass nằm ở phân khúc lửng lơ với vô số nhiều tình tiết khiên cưỡng nhưng thông điệp truyền tải lại khá hay ho.

Điểm đánh giá: 6/10

Glass mở đầu với nhân vật David Dunn đang phối hợp cùng con trai mình đi tuần mỗi đêm để tìm ra bằng được chân tướng của The Horde hay The Beast đã gây nên cái chết cho hai nhóm nữ sinh. Cuối cùng thì cả hai đã chạm trán lẫn nhau nhưng đồng thời đều bị cảnh sát bắt và đưa vào bệnh viện tâm thần Raven Hill.

Tại đây, hai quái nhân đã nhận được sự can thiệp trị liệu tâm lý của Ellie Staple đồng thời gặp gỡ lại tên ác nhân Glass từng gây nên tai nạn tàu hỏa thảm khốc 19 năm trước. Glass khi biết có sự xuất hiện của The Beast và David Dunn đã tìm cách thoát khỏi bệnh viện tâm thần và sắp đặt một cuộc chiến nhằm phơi bày cho thế giới biết được sự tồn tại của những người phi thường.

Cách sắp đặt dài dòng và nhàm chán

Bộ phim có khởi đầu tưởng chừng hấp dẫn nhưng thực chất lại là việc lặp lại những điều cũ kỹ đã từng được nói đến trong Unbreakable và Split. Nếu xét Glass là một bộ phim độc lập thì những chi tiết này rất thú vị nhưng với những ai đã xem kỹ Split hay Unbreakable thì rõ ràng là chúng khiến cho bộ phim dài dòng. Hơn một nửa thời lượng phim chỉ dành ra để nói về quá khứ của những nhân vật đã có hẳn phim riêng để giới thiệu thì rõ ràng là điều thiếu khôn ngoan của M. Night Shyamalan.

Glass còn gây hoang mang cực độ hơn khi có rất nhiều tình tiết phi logic đến mức khó hiểu. Đầu tiên là việc David bị thuyết phục rằng mình không hề có siêu sức mạnh chỉ bằng vài câu nói dù anh đã làm việc đó suốt 19 năm. Hay Kevin với sức mạnh của The Beast sao không đơn giản phá hủy thiết bị an ninh lỏng lẽo? Cả đoạn thoát hiểm của Glass và The Beast thì không hiểu sao lại cực kỳ dễ dàng dù rất nhiều nhân viên an ninh đều biết mặt những bệnh nhân trong bệnh viện.

Và điều thất vọng hơn cả là cách xây dựng, khai thác các tuyến nhân vật cực kỳ kém hiệu quả. Bởi vì quá chú trọng vào chuyện đi giới thiệu những thứ đã được nói đến trong hai phim trước, hai nhân vật quan trọng trong Glass hầu như không có sự phát triển nào hấp dẫn. David Dunn sau 19 năm hành hiệp vẫn một lối đánh, vẫn tướng đi chậm chạp không hề biết tận dụng sức mạnh bản thân. The Beast trong phần này không khác gì Hulk ở MCU khi cứ chốc chốc lại bị triệu hồn lên để đánh nhau và gào rú, mất hết đi sự huyền bí và các ẩn ý tâm lý học trong Split.

Tư tưởng quái nhân của Glass được hoàn thiện

May mắn là bộ phim vẫn còn sự vớt vát đến từ nhân vật Glass của Samuel L. Jackson. Cả bộ phim thật sự chỉ trở nên phấn khích chỉ khi Glass bắt đầu hành động và sắp đặt trận đánh cuối cùng. Glass cho khán giả cảm nhận được sự thông minh thật sự của một tên phản diện chứ không phải là một kẻ luyên thuyên lắm lời. Hắn khôn khéo khi nói chuyện với The Beast để biến sức mạnh của quái thú này thành công cụ, hắn đánh vào tâm lý bảo vệ người vô tội của David Dunn buộc anh phải lộ diện sức mạnh trước mọi người. Và sẽ có nút thắt rất bất ngờ gắn kết cả hai phần đầu lại để tạo nên sự liền mạch cho bộ ba tác phẩm.

Và điểm chính yếu quan trọng của phần phim lần này vẫn là triển khai giả thuyết về những siêu anh hùng giữa đời thực của Glass trong các phần phim trước. Với hắn, có rất nhiều siêu sức mạnh đang ngủ say trong nhiều cơ thể chỉ cần có điều kiện thích hợp để bộc lộ. Glass đã chứng minh được điều này (thực ra từ Split đã chứng minh được rồi) nhưng còn phát triển nó lên tầm cao mới đó là học thuyết về sự cân bằng. Nếu có quá nhiều người đánh thức được sức mạnh bên trong mình vậy những người thường sẽ trở nên như thế nào, thế giới này có bị mất đi trật tự vốn có? Một câu hỏi khá hóc búa dành cho những ai coi Glass để suy gẫm.

Một điểm cộng khác cho Glass chính là phần nhạc phim cực kỳ ấn tượng soạn thảo bởi West Dylan Thordson. Rất nhiều phân đoạn bình thường, chậm chạp trong phim được thổi hồn trở nên hấp dẫn một phần nhờ các bản nhạc dồn dập mang đập tính huyền bí và cả những tiếng violin rợn người.

Glass thực sự là dự án quá tham vọng của M. Night Shyamalan. Ông muốn cách tân thể loại siêu anh hùng, tạo nên một vũ trụ mới nhưng lại sa đà vào những chi tiết thừa thãi để rồi các vấn đề quan trọng, mới mẻ trong phần này lại có quá ít thời gian để khai triển. Glass chắc chắn sẽ là bộ phim gây nên rất nhiều tranh cãi sắp tới. Người thích sẽ rất thích phim vì tư tưởng và cách kể chuyện đặc trưng của M. Night Shyamalan: chậm rãi, từ tốn và mang đến một thông điệp vĩ mô.

Còn người ghét thì chắc chắn sẽ ghét tận cùng vì sự ngớ ngẩn của nó cùng với các cảnh hành động quá nhàm chán (Shyamalan vốn chưa hề mạnh trong mảng này, hãy nhớ The Last Airbender tệ đến mức nào). Riêng người viết thì chắc chắn một điều, Glass không phải là phim dở nhưng nó kém xa hai phần Split và Unbreakable.

Bình luận
5 Comments
  • Thịnh Thân
    Thịnh Thân   ·  04 thg 2
    Đúng như tiêu đề đầy hoang mang khi xem xong mình vừa thấy nó rất hay nhưng lại vừa thấy nó rất dở )))
  • Ngọc Hà Phan
    Ngọc Hà Phan   ·  19 thg 1
    Phi logich & cũ kỹ! Không đáng để mất tiền vào rạp cho bộ phim này. Mình vừa coi vừa ngủ gật.
    • Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Ngọc Hà Phan
      Ngọc Hà Phan
      Ngọc Hà Phan
      Phi logich & cũ kỹ! Không đáng để mất tiền vào rạp cho bộ phim này. Mình vừa coi vừa ngủ gật.
        ·  22 thg 1
      Thật sự phim này ra cách đây 19 năm có thể gọi là hay, nhưng bây giờ thì quá tẻ nhạt
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  16 thg 1
    Gào rú ... hình như phần trước nó nói chuyện được mà )
    • Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Gào rú ... hình như phần trước nó nói chuyện được mà )
        ·  16 thg 1
      Phần này mỗi lần xuất hiện là gào lên một phát rồi mới nói chuyện nhé ))