Review Bốn Anime Điện Ảnh Duy Nhất của Đạo Diễn Satoshi Kon

author

Trước đây mình không thích xem anime lắm vì chuyển động thiếu linh hoạt, diễn biến dài dòng,ngay cả Your name và Asilent voice dù được khen ngợi hết lời mình vẫn chưa có ý định rớ tới. Và một ngày đẹp trời, mình đọc được bài Review nói rằng Perfect Blue hội đủ yếu tố một tác phẩm để đời, gần như hoàn hảo. Ngó qua cái nội dung khá thú vị, thêm lời review bạo lực, 18+ nên mình xách mông đi coi liền. Coi xong bị sốc tinh thần vì chưa từng nghĩ anime Nhật Bản phát triển đến như vậy, chuyển động không gây cảm giác giả tạo, dựng hình, dựnh cảnh đều đẹp hết chỗ chê. Mình liền đi mò thông tin của đạo diễn, mà không may,  người đã mất rồi. Trong suốt sự nghiệp ngắn ngủi mà lẫy lừng, Satoshi Kun đã để lại bốn tác phẩm có thể thay đổi hoàn toàn cái nhìn về anme. Anime không chỉ dành cho trẻ con xem cho vui mà nó còn dành cho người lớn xem để mà suy ngẫm.Bây giờ mình sẽ giới thiệu về 4 tác phẩm này nhé.

1.Perpect Blue_Màu của ảo giác

Phim này có bài hát mở đầu là Angel of love rất hay, nhân vật chính Mima nhảy trên nền nhạc vô vùng trong sáng, xinh đẹp. Mima vốn lên Tokyo để thực hiện ươc mơ ca hát, cô tham gia nhóm Cham và nhận được sự yêu thích của Fan ham mộ. Tuy vậy, để tồn tại ở nơi mà diễn viên kiếm nhiều tiền hơn ca sĩ, Mima phải bỏ rơi Mima ca sĩ để trở thành Mima diễn viên. Ban đầu cô chỉ nhận đóng vai nhỏ một lời thoại ,những vai diễn sau dần lên hàng chính, và quần áo trên người cô cũng ít dần đi từ đó. Lúc này vô số điều kỳ quặc liên tục xảy ra, Mima bị biến thái theo đuổi, hàng loạt vụ án giết người ghê rợn mà nạn nhân có liên quan với cô. Điều kinh khủng nhất là Mima ca sĩ ngày càng hiện rõ, cô ta lẫn quẫn theo Mima, tự nhận mình là thật. Mima ngày càng bị ảo giác nặng,không phân biệt được thực hay mơ, phim ảnh hay đời thực. Vô số biến cố cứ dồn dập đến, người xem chẳng lần được ai giả ai thật để rồi “Bùm” , con tim tan nát do cú twist quá bất ngờ.

 Perpct Blue lật mặt showbiz hào nhoáng, khắc nghiệp, sẵn sàng huỷ hoại con người và con người ngu ngốc, tự đánh mất chính mình. Mặt tối của sự hoàn hảo cứ dần được dỡ bỏ để ta kinh tởm,chìm sâu tronh tác phẩm. Về tình tiết và cú twist tạo bất ngờ khá xuất sắc, gây rối não nhưng vẫn khiến người ta tò mò.Cái kết của phim cũng tạo ra nhiều tranh cãi, rốt cục vẫn không rõ ai điên ai tỉnh.

Perpect Blue khá bạo lực và 18+ nên các bạn nhớ cân nhắc trước khi xem, riêng với mình đây là một tác phẩm giật gân, lôi cuốn và xứng đáng để gọi là Perpect.

 

2.Millennium Actress_Nữ diễn viên ngàn năm

 

Mặc dù mình là một đứa không tin vào tình yêu vĩnh cửu và xa mặt mà không cách lòng nhưng hành trình đi tìm tình yêu của cô gái nhỏ Fujiwara Chiyoko vẫn làm trái tim bánh bèo của mình thổn thức. Chiyoko vốn dĩ sẽ là một bà vợ ở nhà chăm lo cho chồng con nếu không có ngày định mệnh ấy, ngày mà cô vô tình gặp phải chàng hoạ sĩ. Mima và chàng chỉ có một cuộc trò chuyện trong đêm và lời hứa sẽ tìm lại nhau, nhưng cô đã yêu và tin tưởng vào tình yêu đó. Cô trở thành diễn viên và mãi mãi tìm kiếm chàng, mong ước được gặp chàng một lần để trả lại chiếc chìa khoá mở cửa tương lai.

Mình rất thích cách kể chuyện trong phim khi hành trình đi tìm người thương của Chiyoko được dựa trên những bộ phim gắn liền với lịch sử Nhật Bản. Ngoài ra những nhận vật trong phim vô cùng đáng yêu, tạo ra những tình huống hài hết chỗ nói. Điểm mà mình đánh giá cao ở phim đó chính là yêu tố hài hước, so với Perpect Blue vô cùng nặng nề thì Millennium Actress dễ chịu, dễ cảm hơn. Mình nghĩ rằng bất kì ai dù đang yêu hay cô đơn, tin vào tình yêu hay không, bộ phim vẫn sẽ khiến trái rim bạn tràn ngập sự tin tưởng trong từng bước chân đi tìm người thương của Chiyoko.

3.Tokyo Godfathers_Những người đỡ đầu ở Tokyo

 

 Nhiều khi mình không nghĩ tại sao Satoshi Kun có thể làm những bộ phim có  nội dung khác nhau đến như vậy. Perpect Blue, Millennium Actress, Parika đều chẳng hề liên quan  tới nhau, nhưng cá nhân mình đánh giá cao sự nhân văn của Tokyo Godfathers.

Ba kẻ vô gia cư, một đồng bóng, một nợ nần, một ngộ sát, cùng ở trong một chiếc lều, lượm rác ăn cơm từ thiện sống qua ngày. Họ không hề thân thích, vì cô đơn mà tìm đến nhau. Vẻ bề ngoài lưu manh khiến họ như những tên ăn mày hận đời, chẳng có lấy một phút vui vẻ. Nhưng chẳng biết là xui hay hên, vào ngày giáng sinh họ tình cờ nhặt được bé gái “thiên thần”-Kyoko. Trên hành trình đi tìm cha mẹ cho Kyoko, những câu chuyện giấu kín của họ dần hé lộ.

Mình rất cảm thông với những ước mơ và nỗi niềm của họ. Mụ túi rác khát khao làm mẹ dù chỉ một lần, mụ cứ khăng khăng giữ lại đứa bé dù chẳng đủ tiền nuôi thân mình. Ông chú già hay say xỉn lại thương vợ thương con, lúc nào cũng hối hận vì để vợ con gánh nợ thay mình. Cô bé vô tình ngộ sát tưởng chừng mạnh mẽ, thích gây sự nhưng lại dễ mềm lòng mít ướt trước lời nhắn nhủ của bố. Họ đã tạo ra vô số tình huống vừa bi vừa hài và những câu nói, bài học rất ý nghĩa.

Đối với mình, Tokyo Godfathers là bộ phim khiến mình day dứt nhiều nhất, bởi mình cũng hay trông mặt mà bắt hình dong, chỉ vì vẻ bề ngoài mà mình đánh giá tính cách người khác. Mình nghĩ một bộ phim nhân văn như Tokyo Godfathers rất thích hợp để cả gia đình quây quần cùng xem trong đêm giáng sinh. Search google tìm phim xem nha các bạn.

4.Parprika _Kẻ trộm giấc mơ

 

 Bộ phim kể về phát minh DC MINI có khả năng xâm nhập ước mơ của con người. Ban đầu DC MINI dùng để chữa trị tâm lý nhưng không may nó đã bị kẻ xấu đánh cắp. Từ khi DC MINI bị mất, hàng loạt người xảy ra hiện tưởng ảo giác, thậm chí tự sát. Paprika- một cô gái được tạo ra để chữa trị tâm lý như DC MINI đã cùng những người phát minh ra DC MINI đi tìm kẻ chủ mưu đứng đằng sau.

Mình không đánh giá cao Paprika cho lắm vì nội dung khá dễ đoán, phe phản diện chưa được xây dựng tốt, thiếu yếu tố bất ngờ đặc trưng của phim Satoshi Kun. Về mặt tình cảm, hài hước bộ phim vẫn chưa đủ gây ấn tượng, đặc biệt phần cuối phim cách giải quyết vấn đề diễn ra quá nhanh chóng. Đây chỉ là cảm nhân của mình chứ Paprika vẫn được khen nhiều lắm.

Mình đã giới thiệu xong bốn anime điện ảnh của đạo diễn Satoshi Kun, hãy tìm và xem nhé, các bạn chắc chắn không hối hận đâu. Cảm ơn đã đọc bài viết này.

Ghé ủng hộ mình ở : https://reviewphimdienanh.blogspot.com/2017/12/review-hai-huoc-loi-bao-anh-hung-thi-xa.html

0 Comments

No Stickers to Show

X
arrow