[Review] Get Out: Xây dựng sự thành công trên nền tảng của vấn đề xã hội

author

Được xây dựng theo motif hoàn toàn mới lạ so với những bộ phim kinh dị thông thường, “Get Out” mang đến cho người xem cảm giác bị nhấn chìm từ từ vào hố đen vô tận của những góc khuất rợn người mà nhân vật chính phải đối mặt.

Đươc ví như một cái tát vào nạn phân biệt chủng tộc, nên đương nhiên khi xem bộ phim lần đầu, mình cũng tò mò muốn biết xem điều đó được thể hiện ra sao, dưới góc độ như thế nào. Bởi vì từ trước đến này, vấn đề nhức nhối này chưa từng được thể hiện dưới góc nhìn của một tác phẩm kinh dị, và Get Out là một trường hợp vô tiền khoáng hậu.

Điều khiến bộ phim trở nên đặc biệt chính là cách truyền tải thông điệp theo cách vô cùng khéo léo, kín đáo, nhưng cũng không kém phần gay gắt.

Ban đầu, chúng ta có thể lầm tưởng rằng cô bạn gái của Chris cùng gia đình cô ta là những người vô cùng tử tế, đặc biệt là cô bạn gái Rose Armitage. Ngay cả lúc bị cảnh sát hỏi giấy tờ, chính cô ấy cũng là người đứng ra bảo vệ anh chàng.

Sự nhầm lẫn có thể bắt đầu từ đây, vì chúng ta cứ nghĩ tay cảnh sát kia là đại diện tiêu biểu cho tầng lớp có định kiến với người da màu. Hãy nhớ lại chính trường Mỹ trong thời gian đó, đang dấy lên làn sóng phản đối cảnh sát da trắng có những hành vi không đúng mực với công dân da màu. Thế nên, khi xem đến cảnh đó, mình càng được củng cố thêm cái suy nghĩ lúc đầu.

Sự nhầm lẫn cũng có thể bắt nguồn ngay từ đầu phim, bằng diễn xuất tài tình của một con quỷ. Với nụ cười dễ mến, thân thiện, tình yêu dành cho Chris, ai cũng nghĩ Rose là con người của lẽ phải, của sự bình đẳng. Và điều đó càng được chứng minh khi cô đứng về phía Chris trước những lời trách móc có phần nặng nề của bố mẹ mình.

Nếu như chúng ta có thể nhận ra sự bất bình thường từ phía bố mẹ Rose, cho dù nó không mấy rõ ràng, thì lại chẳng có gì để phán xét về cô bạn gái cả, chỉ cho đến khi cô ta giở mặt.

Get Out còn tạo nên một mạch phim vô cùng bí ẩn, với hai nhân vật là người giúp việc Georgina và thợ làm vườn Walter. Từ những cái nhìn đầy nguy hiểm, sự im lặng đến đáng sợ, cho đến những câu nói cứng nhắc đầy gượng gạo, tất cả đều khắc họa nên nhân vật có phần kỳ lạ, kỳ quái, hay bất kỳ tính từ nào tương tự. Chắc hẳn nhiều người, trong đó có cả mình nữa, đều bị ám ảnh bởi nụ cười đáng sợ của Georgina, trong khi hai hàng nước mắt cứ chảy dài, kèm theo cái lắc đầu cùng câu nói thản nhiên: “No, no, no, no”.

Sự bí ẩn của Get Out càng được tặng thêm khi mà nhà Armitage mời bạn bè đến nhà chơi, và Chris bị hỏi những câu hỏi rất kỳ quặc về đặc tính sinh lý của cơ thể. Nhưng cũng từ đây, người xem bắt đầu mường tượng được những gì diễn ra trong phim.

Những người da trắng, họ đấu giá Chris – một con người – như đấu giá một sản phẩm. Đó là sự gay gắt mà bộ phim dùng để lên án nạn phẩn biệt chủng tộc. Trong quá khứ, trước khi tổng thống Lincoln lên nắm quyền, những người da màu vẫn thường xuyên bị coi như một món hàng, bị trao đổi, bị mua bán qua tay những người chủ da trắng. Get Out, một bộ phim lấy bối cảnh thời hiện đại, nhưng vẫn phản ánh điều ấy, chứng tỏ rằng sự đối xử với người da đen trong suốt những năm qua không hề biến mất, nó vẫn tồn tại trong suốt thời gian qua.

Get Out chứa đựng nhiều hình ảnh tượng trưng tương đối khó hiểu, nhưng không hề thừa thãi trong việc phản ánh chủ đề lẫn thông điệp của bộ phim.

Điển hình nhất là con nai bị xe ô tô của Rose và Chris đâm phải ở đầu phim. Nó khiến Chris nhớ lại người mẹ đã mất của mình, cũng bị tai nạn trên đường đi làm về. Và con nai ấy, nó cũng giống như thân phận cả những người da đen, bị ruồng bỏ, chết vẫn không có ai quan tâm.

Và con nai cũng đi vào lời nói của Dean , bố Rose. Ông nói rằng: “Đâm chết một con thì vẫn còn 100 con nữa chờ đâm chết…Bố không thích bọn nai”.

Nếu như ví những người da đen như những con nai, thì chẳng phải câu nói đó đang ám chỉ sự thù ghét đối với họ hay sao? Cho dù ông ta được giới thiệu là một người ủng hộ Barack Obama, tôn trọng những người da đen, nhưng sự tôn trọng ấy chỉ dành cho sự nổi trội trong sức khỏe của họ mà thôi. Chính vì vậy ông ta cùng gia đình mới bắt cóc những người da màu để thực hiện mưu đồ của mình. Và còn gì trớ trêu hơn, khi cuối phim, chính ông ta lại bị giết chết bởi sừng của một con nai.

Đến cuối cùng, Chris đã tự giải thoát cho mình khỏi cạm bẫy của gia đình Artimage. Nhưng không phải ai cũng may mắn được như anh. Walter (cái tên khá chắc là của ông nội Rose) đã tự bắn chính mình, vì đối với anh, thà chết còn hơn là phải sống một cuộc đời nô lê cho kẻ khác

Liệu sẽ còn bao nhiêu người da đen nữa phải chấp nhận hy sinh tính mạng của mình để đổi lấy tự do? Câu hỏi có lẽ quá khó để trả lời. Sẽ là một quãng đường dài, nhưng cái kết của Get Out đã phần nào làm thức tỉnh xã hội về vấn nạn vẫn cứ âm ỉ cháy trong cộng đồng.

Bình luận
3 Comments   |   Mạch Quốc Hiển reacts this.
  • Mạch Quốc Hiển
    Mạch Quốc Hiển   ·  Ngày 25 tháng 10 năm 2018
    coi tới đoạn đấu giá a da đen này mà nổi da gà, sinh mạng con người mà cứ như là đồ chơi ấy
    • Thy Nguyễn
      Thy Nguyễn
      Mạch Quốc Hiển
      Mạch Quốc Hiển
      Mạch Quốc Hiển
      coi tới đoạn đấu giá a da đen này mà nổi da gà, sinh mạng con người mà cứ như là đồ chơi ấy
        ·  Ngày 26 tháng 10 năm 2018
      mình cũng giống bạn, ớn khúc đó ghê luôn
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 25 tháng 10 năm 2018
    Mình thấy cái này giống bài phân tích hơn là bài review phim