[Review] Glass: “Bộ ba quái nhân” kết thúc hành trình 19 năm một cách đầy chắp vá

author

Với Split (2017), M.Night Shyamalan đá chính thức đưa nó cùng với Unbreakable (2000) vào cùng một vũ trụ. Để kết thúc điều mình đã ấp ủ suốt 19 năm, ông đã chốt hạ bằng nước cờ mà qua đó sẽ hoàn tất sứ mệnh mà các nhân vật đã mang theo mình trong suốt thời gian qua. Và nước cờ ấy mang tên Glass (tựa Việt: Bộ Ba Quái Nhân).

Muốn theo dõi và hiểu tường tận được Glass thì một điều tối quan trọng với mọi khán giả đó là phải xem Unbreakable và Split trước đó vì cả ba tác phẩm đều có mối liên kết với nhau cực kỳ sâu sắc. Vậy nên nếu các bạn chưa xem hai phim trên thì hãy xem ngay đi.

Quay trở lại với Glass, về tổng quan thì đây là một bộ phim không dở, nhưng cũng không quá xuất sắc nếu đem ra so sánh với Split. Phim có lối kể chuyện tương đối ổn ở những phân cảnh đầu nhưng đến khoảng giữa giữa, nó lại trở nên rời rạc và chắp vá tới mức ngạc nhiên, cứ như thể ai đó vừa đem những thước phim chẳng hề liên quan xếp chồng lên nhau và cứ thế đưa vào máy phát vậy. Glass có những cảnh xuất hiện cực kỳ vô duyên và hoàn toàn chả có tác dụng gì tới cốt truyện.

Đó chưa phải là điểm trừ duy nhất. Các tình tiết diễn ra trong phim nhiều lúc quá là khó hiểu nếu không muốn nói là phi lý và Glass hoàn toàn ngó lơ chúng như thể tất cả đã quá rõ ràng. Điển hình nhất là lúc nhân vật Elijah Prices “hồn nhiên” đẩy xe lăn ra khỏi phòng giam của mình và lục lọi khắp nơi. Khán giả không tài nào biết được ông làm điều đó ra sao hay có thủ đoạn gì.

Lực lượng an ninh cũng yếu tới mức không thể tin được. Đường đường là có một tên sát nhân được giam giữ ở đó vậy mà không thấy bóng dáng của cảnh sát hay bảo vệ, khiến cho mọi âm mưu của Elijah và The Beast diễn ra cực kỳ suôn sẻ và lộ rõ bàn tay sắp đặt của đạo diễn.

Tuy nhiên, vì đây là M.Night Shyamalan, ông hoàng của những cứ plot twist kinh điển (điều này đã được kiểm chứng thông qua The Sixth Sense và Unbreakable) nên hiển nhiên vị đạo diễn của chúng ta sẽ “thả” cho khán giả một bất ngờ tầm cỡ bom hạt nhân ở cuối phim như thường lệ. Về tổng thể thì không có gì nổi bật, nhưng chính cú twist đó đã cứu Glass khỏi một thất bại ê chề bởi kịch bản dài lê thê và thiếu sự liên kết.

Về phần diễn xuất, tất cả các diễn viên đều làm tròn vai của mình nhưng trên cơ tất cả vẫn là James McAvoy (trong vai Kevin) và Anya Taylor‑Joy (trong vai Casey). Đây cũng là cặp đôi diễn viên chính đã cực kỳ xuất sắc trong Spilt và sang đến Glass họ lại tiếp tục chiếm trọn spotlight và đem đến cho khán giả những khoảnh khắc đáng nhớ. James McAvoy với vai diễn một người đàn ông sở hữu 24 nhân cách thi quả là một màn nhập vai xuất thần khi anh tiếp tục cho khán giả thấy sự đa dạng trong diễn xuất và khả năng biến hóa khôn lường. 

Glass với tổng thể không mấy ấn tượng nhưng được cứu bởi cái kết sốc tận óc, kịch bản này nghe có quen không? Với mình thì nó không khác gì một Fantastic Beast: The Crime of Grindelwald thứ hai. Nhưng thương hiệu phù thủy vẫn còn thời gian để sửa chữa lỗi lầm, còn đối với “bộ ba quái nhân” tất cả dường như đã kết thúc rồi.

Về phần hình ảnh và âm thanh thì cũng không có gì quá khác biệt, mình thậm chí còn thấy sự đồng điệu trong cách sử dụng âm nhạc giữa Unbreakable và Glass nữa cơ. Và xin hãy cân nhắc tới việc mang kính râm đi xem phim vì chắc chắn bạn sẽ bị đau mắt bởi giàn đèn chớp lia lịa làm người xem như muốn nổ đom đóm mắt luôn.

Chấm điểm: 5/10

Bình luận
0 Comments