Review Marianne- Tác phẩm kinh dị về phù thủy ma mị, hù dọa ấn tượng và nội dung nhiều nút thắt

author
Trong nhiều năm gần đây, thể loại quỷ ám có vẻ được nổi dậy rất mạnh và phim về phù thủy lại bị thua kém đi nhiều. Chỉ duy nhất 2015 chúng ta có The Witch nhưng lại là một bộ phim thiên về tính nghệ thuật nhiều hơn giải trí còn Marianne thì thật sự thỏa mãn được người xem về khoản này.

Điểm: 8/10

Emma là một nhà văn từ lâu đã bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng bởi một mụ phù thủy có tên Marianne. Mục tiêu của mụ ta là xâm chiếm các linh hồn của nạn nhân và không bao giờ ra về tay trắng. Mụ luôn lấy điều gì đó liên quan đến cuộc sống, thể xác của nạn nhân rồi mới chịu bỏ đi. Emma là người duy nhất có thể chống lại được lời nguyền của mụ nhờ viết những cuốn sách giả tưởng với nhân vật chính là Lizze và hành trình chống lại Marianne. Tuy nhiên, từng nhân vật, từng chi tiết trong quyển sách giờ đây lại xuất hiện bên ngoài đời thực kể cả Marianne khiến cho Emma buộc phải đi tìm hiểu nguyên nhân vì sao. Emma cùng người trợ lý Cammile quay về quê nhà, thị trấn Elden và bắt đầu một hành trình đầy rẫy bi thương và kinh hoàng. 

Vì là một TV series kinh dị của Pháp nên cách kể chuyện của phim rất là khác so với các phim kinh dị Mỹ. Nó có phần dị dị, không có được liền mạch và như là nổi lẩu thập cẩm hòa trộn với nhau. Ở tập 1 và tập 2, khán giả có thể cảm thấy không quen và rất khó chịu với cách cắt đoạn trong phim. Một số lúc thì lại quá hài hước, một số đoạn thì như phim tình cảm, một số thì lại thành phim gia đình, phim trinh thám, phim tuổi dậy thì...Nó là sự tổng hòa của rất nhiều thể loại phim vào trong những tập đầu tiên và phần âm nhạc cũng được tùy chỉnh theo tạo nên bầu không khí rất lạ, rất dị như chính những tập sau này. 

Câu chuyện của Marianne trở nên hấp dẫn nhất khi bắt đầu tập 4. Lúc này mụ phù thủy Marianne mới bắt đầu sử dụng hết quyền năng của mình và Emma mới thừa nhận sự tồn tại của mụ thay vì khăng khăng cho rằng đó chỉ là do một mụ tâm thần đọc quá nhiều sách của cô. Trận chiến lúc này diễn ra cực kỳ khốc liệt và ghê rợn khi Marianne liên tục đưa Emma và những người thân yêu của cô vào các ảo ảnh ma quái do mụ vẽ nên. 

Phim có jump-scare, có kinh dị tâm lý, có những góc quay góc nhìn thứ 1 và góc máy ngang vai tạo cảm giác ngột ngạt, chờ đợi thứ gì đó nhảy xổ ra. Nhưng phim không chỉ đơn thuần là một cảnh hù rồi đột ngột chuyển cảnh mà có khi kéo dài đến 5 phút. Mụ thấu hiểu từng con mồi, mụ lởn vởn trong tâm trí nạn nhân bằng các câu nói xoáy sâu vào các góc tối trong tâm hồn, bằng những màn xuất hiện rùng rợn ở những góc phòng ma mị. Các cảnh jump scare trong phim còn gắn liền với bi kịch của từng nhân vật do đó còn khiến chúng trở nên cuốn hút và gây được ám ảnh cao. 

Phần nội dung trong phim cũng được trau chuốt khi có sự đan xen giữa quá khứ và hiện tại để tạo nên sự bí ẩn và tò mò. Câu chuyện của Marianne tưởng chừng đơn giản, về một mụ phù thủy muốn đi ám người khác để gieo rắc cái ác nhưng thực tế mọi thứ còn vượt hơn thế nữa. Quy mô của phim càng về sau càng mở rộng ra, có nút thắt bất ngờ đến tận tập cuối, có những bí mật được hé lộ xoay chuyển rất nhiều góc nhìn của khán giả về các nhân vật từ phản diện lẫn chính diện. 

Tuy nhiên, trong chính các bi kịch diễn ra thì Marianne đã khéo lèo lồng ghép những thông điệp về tình bạn, về tình mẫu tử thiêng liêng và bài học về sự tha thứ không chỉ với người khác mà cho chính bản thân mình nhưng một điểm nhấn về yếu tố nhân văn cho tác phẩm. Đây chính là điều mà các phim kinh dị Hollywood đang thiếu khi chỉ xây dựng các câu chuyện tuyến tình, hời hợt, tập trung nhiều vào hù dọa thay vì tâm lý nhân vật như It Chapter Two gần đây.

Điểm tạo nên thành công cho phim rất lớn là diễn xuất của bà Daugeron. Thật buồn vì trên IMDb không để tên diễn viên nên không thể biết được ai là người đã thổi hồn cho nhân vật này. Trong vai trò một người phụ nữ già bị Marianne ám, chỉ cần một nụ cười của bà thôi đã toát lên được vẻ quái dị cần thiết chứ không cần sự can thiệp của kỹ xảo. Bà điên rồi, quái dị và quỷ quyệt đến không tưởng và chắc chắn là một hình mẫu quỷ ám mà nhiều phim nên học hỏi noi theo. 

Còn về Marianne, một phù thủy vơi gương mặt bịt kín, bộ váy đầm đen thời thế kỷ 16-17 và bộ móng tay dài lang thang khắp nhà thôi cũng đủ để bất kỳ ai phải sợ hãi rồi. Chưa kể là những lúc mụ lộ mặt thật của mình cùng với giọng nói ở cao độ hơn hẳn người bình thường sẽ khiến khán giả phải giật thót tim. Và các diễn viên khác trong phim đều thể hiện rất tốt hình ảnh một người bị thế lực siêu nhiên nhập vào người để khiến khán giả thật sự cảm nhận được nguy hiểm thật sự nếu để mụ ta xâm chiếm lấy cơ thể. 

Tất nhiên, phim cũng có những điểm trừ đáng tiếc như việc nhồi nhiều thể loại vào khiến cho phim đôi lúc bị lạc quẻ và khán giả nào yêu thích sự nhất quán trong không khí kể chuyện sẽ không thích điều này. Một vài cảnh kinh dị diễn ra khá nhanh, chưa đủ sức ép và kỹ xảo còn khá lộ liễu. Có một tình tiết liên quan đến Marianne khi còn sống không thuyết phục và có thể coi là lổ hỗng trong cốt truyện. 

Dù gì đi nữa, đây vẫn là một trải nghiệm rất mới là cho dòng phim kinh dị liên quan đến phù thủy vốn đã bị lu mờ và để dành sân cho các phim kinh dị siêu nhiên quá nhiều trong những năm gần đây. Hi vọng với Marianne sẽ trở thành một điểm nhấn thôi thúc các nhà làm phim quay lại với thể loại này và phần 2 của phim nếu có ra mắt sẽ nâng cấp chất lượng hơn cũng như phát triển thêm câu chuyện rất nhiều tiềm năng của Marianne. 

Bình luận
0 Comments