Pacific Rim: Uprising từng là điều được các fan robot mong chờ nhưng kể từ khi Guillermo del Toro tuyên bố sẽ rút khỏi dự án, những gì đặc sắc nhất trong phần trước từ đó cũng tiêu tan theo.

Như các bạn đã biết thì hãng phim Legendary Pictures nổi tiếng của Mỹ hiện nay dã bị công ty Wanda của Trung Quốc thâu tóm. Tình cờ thay, chị diễn viên xinh đẹp Cảnh Điềm lại là bạn trai của Lộ Chinh, đại gia có vai vế của tập đoàn Wanda nên chị luôn xuất hiện trong các bom tấn lớn do Lengendary Pictures. Và đúng như cái tên của chị, ở đâu có Điềm cũng là “điềm báo” trước cho nguy cơ xịt lỗ của phim từ doanh thu cho đến chất lượng. 2 bộ phim trước của có sự xuất hiện của cô là The Great Wall và Kong: Skull Island đều nhận được những đánh giá ở mức trung bình khá, doanh thu vừa đủ để lời một tí và vai diễn của Cảnh Điềm đúng nghĩa là bình hoa di động, chỉ đúng một nét mặt diễn xuất. Pacific Rim: Uprising tiếp tục là nạn nhân mới của Cảnh Điềm cùng với bàn tay nhào nặn của hãng sản xuất Trung Quốc.

 

Nội dung của phần này thực tế cũng không dở. Nó có nhiều điểm sáng tạo, giới thiệu rất nhiều nhân vật mới nhưng đồng thời cũng ra tay giết luôn nhân vật chính của phần trước một cách khá nhảm nhí. Để rồi chị Cảnh Điềm tiếp tục nghiễm nhiên được đóng vào vai khá chủ chốt liên quan tới cơ quan đầu não tạo ra các Jaeger. Thay vì tập trung thuần túy vào các cảnh đánh nhau thì Uprising đưa người xem bước vào mê lộ của các màn chửi lộn. Chửi từ chị em, đồng nghiệp, bạn bè đến mấy con Jaeger cũng muốn lao vào đánh nhau khiến người xem rối tung rối mù trong một ma trận các mưu đồ chính trị. Rồi ý tưởng một nhân vật trong phần trước phản bội càng làm bộ phim thêm rối rắm, cái người ta đến xem là robot đánh nhau với quái vật cơ! Chán hơn nữa là phim còn cố gắng lèo lái câu chuyện sang việc Trung Quốc cứu toàn bộ thế giới, hệt như cách mà Legendary Pictures đã làm với The Great Wall.

 

Bàn về phần hành động của Uprising thì nhận xét khách quan là phim vẫn có những cảnh chiến đấu rất ngầu. Các Jaeger cũng đã được nâng cấp về ngoại hình, đồ chơi xịn rất nhiều cùng với việc chú trọng vào các loại vũ khí cận chiến. Đây rõ ràng là việc rút kinh nghiệm từ phần trước khi bọn Kaiju da rất dày, hùng hục lao vào mà cứ dùng súng bắn, chờ đến lúc cận kề cái chết mới chịu rút kiếm ra. Phần này thì vũ khí đa dạng từ kiếm dài, kiếm Nhật, chùy gai, roi điện đều được thiết kế đặc biệt để đánh nhau với quái vật. Tuy nhiên cũng vì vậy mà súng ống trong phim lại bị giảm sức mạnh một cách khó hiểu, chỉ như gãi ngứa cho đám quái vật. Còn nhớ rõ ràng cây súng thế hệ cũ của Gypsy Danger trong phần trước cũng đủ để thổi bay một phần của con Kaiju khổng lồ mà nhỉ?

 

Nhưng điều quan trọng khiến cho Uprising bị chê bai nhiều đến như vậy bởi vì nó đã phá hoại hoàn toàn những gì làm nên thành công trong phần trước: phong cách siêu thực của đạo diễn Guillermo del Toro. Robot trong Uprising chuyển động quá mượt mà, góc quay cũng không đặc tả được sự hùng vĩ, chi tiết, nặng nề trong từng bước đi như phần đầu đã làm. Tuy là phim khoa học viễn tưởng nhưng ở phần đầu còn có một chút logic của vật lý còn Uprising người máy cứ bay nhảy, chưởng chiêu như phim kiếm hiệp bất chấp trọng lượng của chúng lên đến hàng ngàn tấn. Đánh nhau thì như là phim siêu anh hùng dành cho con nít xem, không thấy tổn thương gì nặng nề khiến người xem phải thót tim như cách phần trước đã thực hiện được. Đáng buồn nhất là phần nhạc phim quá chán chường, không còn những bản nhạc hùng tráng pha với thể loại EDM hiện đại của Ramin Djawadi biên soạn nữa nên âm thanh trong Uprising chìm nghỉm đến buồn ngủ.

 

 

Tóm lại, nếu bạn chưa coi phần trước hay không thích phần trước nhưng thích style đánh nhau của Transformers thì bạn nên đi coi Uprising. Nó thỏa được mọi yếu tố mang tính giải trí như kỹ xảo lòe loẹt, cốt truyện có nút thắt, diễn viên trai xinh gái đẹp. Còn nếu đã trót mê mẩn phần trước thì bạn không cần đi xem đâu, mọi thứ đều thua hẳn một bậc và sẽ khiến bạn chuốc bực tức vô người mà thôi.

 

Nội dung liên quan