Review phim Cha Cõng Con: Người quen với gian khổ nhìn bi kịch khác với chúng ta

author
Cha Cõng Con là bộ phim về những giấc mơ, đến từ những người đơn giản. Giấc mơ nào cũng rất đẹp.

Cha Cõng Con đi chu du qua nhiều liên hoan phim quốc tế trước khi ra mắt tại quê hương. Hầu hết khán giả đều hài lòng với những trải nghiệm điện ảnh nên thơ của bộ phim. Những người lớn lên ở đô thị, thưởng thức tài năng dựng phim và rơi nước mắt cho bố con bé Cá. Những người trải qua thời kỳ cơ cực nơi vùng quê sông nước, cũng giống như nhân vật “chú mù”, chỉ muốn bỏ lại quá khứ buồn và hướng giấc mơ đến thành phố. Họ xem Cha Cõng Con và tâm đắc nó bởi vì một lý do khác, như vì có ai đó hiểu họ: Người quen với khổ nhìn bi kịch rất khác, rất nhẹ nhàng, rất đơn giản.


Một bộ phận người dân sống cách biệt so với phần còn lại của thế giới, cách xa đô thị là những chủ thể chính của phim. Trẻ con ở đây không biết mọi thứ về thành phố. Những câu chuyện về những tòa nhà cao chọc trời, con nít được đi học, … trở thành chuyện cổ tích. Nó những thứ ngay từ xuất phát điểm đã khác biệt và những ước mơ quá xa vời để nghĩ đến. Mùa lũ đến, cha con bé Cá cùng mọi người quanh những quả đồi lên căn chòi cao nhất để tránh lũ. Tất cả mọi người gặp nhau và chia sẻ đủ thứ chuyện. Người đàn ông mù được bao vây bởi lũ trẻ. Anh ta từng đi tới thành phố, ai cũng có thể đi lên thành phố nhưng anh ta là người duy nhất “sống” đủ cả hai nơi và miêu tả chúng thành lời.

cha cõng con Review phim Cha Cõng Con: Người quen với gian khổ nhìn bi kịch khác với chúng ta canh sac ha giang trong phim cha cong con blogtamsuvn02 1487525967664

“Hồi ấy, tao hai mươi bảy tuổi, đẹp trai lắm. Tao quyết ra đi để thay đổi cuộc đời.”

Cha Cõng Con là một bộ phim đầy chất thơ: của giấc mơ và của hiện thực. Phim chia ra làm hai phần: phần đầu là cuộc sống miền quê, phần sau là hành trình lên thành phố của cha con bé Cá. Cả hai phần đều có những nhân vật đang mơ. “Chú mù” của bọn trẻ vẫn mơ về thành phố. Anh Mộc (cha bé Cá) mơ trở lại miền quê, cuộc sống giản dị có đủ hai bố con là được. Cảnh tòa nhà chọc trời được tạo dựng bằng CGI kề bên ông trăng khổng lồ. Cảnh thực của núi non sông nước lại đẹp đến mê hồn, mọi khung cảnh đều mang được cái hồn chứ không chỉ là những thước phim duy mỹ.

Phần đầu phim có rất nhiều cảnh đắt giá, như cảnh các gia đình thu dọn đồ về căn chòi, cảnh người mẹ ngồi bên sát mé gò đất sụt đang ôm đôi ủng của đứa con trai, cảnh chú mù cõng lũ trẻ và chiếc xe đạp từ xa tiến tới rồi lại từ gần tiến xa, cảnh bố con bé Cá ngồi bên khúc gỗ ngắm đàn chim bay giữa vùng nước ngập. Không chỉ là cách giản lược những chi tiết tang thương, đau buồn mà đó là góc nhìn chân thực của cư dân bản địa.

cha cõng con Review phim Cha Cõng Con: Người quen với gian khổ nhìn bi kịch khác với chúng ta CCC 10

Nếu chỉ ngồi yên trong vùng đất này, người ta không so sánh để rước lấy khổ đau. Họ chấp nhận bi kịch như một điều hiển nhiên và không than mấy phiền về nó. Ai còn ôm mộng còn so sánh, người đó càng khổ tâm. Ai sống đơn giản, hạnh phúc của họ cũng đơn giản. Nghe tin một người đã mãi mai ra đi, họ chỉ bảo nhau “hôm nay là một ngày buồn”, rồi mai này cuộc sống sẽ tốt hơn.

Anh Mộc cũng nghĩ như vậy. Không phải anh không hiểu được bệnh của bé Cá nghiêm trọng, anh cõng con đi đến bất cứ nơi đâu con muốn vì biết đâu đây là lần cuối. Anh chỉ suy nghĩ theo hướng khả thi hơn: 160.000 con cá bằng 800 triệu đồng (số tiền chữa bệnh cho Cá), nhưng 160000 con cá thì anh có thể ráng câu được còn 800 triệu thì lấy ở đâu ra. Nhiều năm theo đuổi bộ phim này, đạo diễn dường như đã hiểu thấu cảnh quan và cả tâm tình của con người nơi đây.

cha cõng con Review phim Cha Cõng Con: Người quen với gian khổ nhìn bi kịch khác với chúng ta Ngo The Quan

Phần sau của bộ phim, tính chất phân hóa xã hội đã trở nên vô cùng rõ nét. Khi đã thấy được những thứ to lớn sung sướng hơn, những thứ nhỏ bé bắt đầu chạnh lòng. Con gà nhỏ xíu không còn giá trị lớn lao của một người bạn mà trở thành món ăn dùng để cứu đói. Người ta không cho một người nhà quê, nhếch nhác vào tòa nhà sang trọng, đơn giản chỉ vì hai hình ảnh quá trái ngược nhau. Sự phân chia tầng lớp rõ mồn một, khiến người ta tự hỏi “sự thật nào có thế” nhưng đúng với ý đồ mà đạo diễn muốn truyền tải, cũng không phạm vào lỗi logic.

Về diễn xuất: Lũ trẻ con trong phim vô tư và diễn xuất chân thật nhất. Giọng nói của Ngô Thế Quân khàn, lưỡi anh ngắn, nói thì khó nghe nhưng càng nghe càng thích. Có lẽ là do những lời anh nói đều là những lời lịch sự, tông giọng ráng rướn cao nên cảm tưởng luôn trong tình cảnh vui hoặc cảm thấy lạc quan. không có nhiều cao trào hay ý tưởng khác thường, gây ngạc nhiên, Cha Cõng Con là một bộ phim nhẹ nhàng để cảm nhận và chiêm nghiệm. Điều ekip dựng phim làm được là đưa tất cả mọi thứ vào đây một cách vừa vặn, không lệch ra ngoài ý tưởng ban đầu của tác giả.

Bình luận
0 Comments