Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu

author

Những kẻ bắt nạt thường chịu kết cục bi kịch bởi chính các nạn nhân của chúng, đây có lẽ là một trong những bài học đắt giá nhất trong nhiều tựa phim kinh dị.

Được xem là một trong những tượng đài lớn của dòng phim kinh dị Mỹ nói riêng và của nền điện ảnh Hollywood nói chung, Carrie (1976) vốn dựa trên  bộ tiểu thuyết ăn khách cùng tên của nhà văn bậc thầy Stephen King. Câu chuyện về cô nàng nhút nhát Carrie  gây ấn tượng không chỉ bởi những cảnh “máu đổ”, mà còn vì ý tưởng độc đáo của phim khi đan cài vào đó yếu tố siêu năng lực vốn tưởng chỉ tồn tại trong các ấn phẩm siêu anh hùng hay khoa học viễn tưởng. phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu Carrie 10

Carrie White (Sissy Spacek) là một cô gái 17 tuổi nhút nhát, rụt rè; mẹ của cô là một người phụ nữ sùng đạo đến hoang tưởng. Carrie thường là đối tượng bị bắt nạt bởi bọn con gái khác trong lớp, nhưng đó là vì chúng không biết rằng Carrie tiềm ẩn một khả năng siêu linh vô cùng khủng khiếp luôn chực chờ bùng nổ.

Câu chuyện của Carrie nghe rất giống backstory của nhiều dị nhân nhà X-Men, hẳn là nếu cùng một thế giới, có lẽ cô đã được chào đón bởi người đàn ông phúc hậu ngồi trên chiếc xe lăn sắt. Song đây lại là một tựa phim kinh dị, với cái kết vô cùng bi kịch. Một điểm khá đặc biệt (và đây là một điểm hay), đó là hầu hết các phim kinh dị (trừ thể loại slasher films – giết người hàng loạt) những năm 60-70 không đưa ra mối hiểm họa, “con quái vật” ngay từ đầu – hoàn toàn không muốn thu hút người xem bằng những chi tiết giật gân vụn vặt. Thay vào đó, Carrie, hay một đại diễn tiêu biểu khác là Rosemary’ Baby (1968), dành 3/4 thời lượng để xác lập mối quan hệ và xây dựng mâu thuẫn tăng tiến giữa các nhân vật, để rồi “chốt hạ” bằng một trường đoạn kinh hoàng vào cuối phim.

Trường đoạn kinh hoàng trong Carrie chính là “prom scene”, khi  cô nàng được cậu bạn Tommy đẹp trai mời dự tiệc cuối khóa (Quả nhiên prom trong phim kinh dị Mỹ thường là nơi “có biến”). Đây cũng là lúc mà toàn trường được thấy vẻ đẹp thật sự của Carrie White, với khuôn mặt thơ ngây, trong sáng cùng chiếc đầm trắng điệu đà, khác hẳn hình ảnh một cô “mọt sách” mà họ thường thấy. Tuy nhiên vì một trò chơi khăm của “phe phản diện”, cái kết của cảnh này đã trở thành một trong những phân cảnh đáng sợ nhất trong lịch sử phim kinh dị xứ cờ sao. Lúc này, Carrie triển khai được một lối dựng phim độc nhất vô nhị: màn ảnh được chia ra làm hai, với đôi mắt trợn trừng như quỷ dữ của Carrie White đối lập hoàn toàn với số phận thảm thương của các nhân vật khác.

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu John Travolta Carrie

Cần nói thêm rằng đây là một tựa phim gần như không có lấy một cảnh đổ máu, nhưng lại có rất nhiều cảnh “đổ máu”, thể hiện được sự khéo léo tuyệt vời trong khâu biên kịch (Cần xem phim để hiểu rõ hơn chi tiết này). Đồng thời, nhân vật đáng sợ thực sự trong phim không phải Carrie hay bọn bạn xấu tính, mà chính là bà mẹ Margaret độc đoán. Bị chồng bỏ rơi trong lúc mang thai Carrie, Margaret đã trở nên điên loạn, bà đánh đồng tất cả mọi ham muốn thể xác để là tội ác. Kể cả việc Carrie bắt đầu có những dấu hiệu của một người phụ nữ thực sự cũng đã là đủ lý do để cô bị mẹ mình giáo huấn, hành hạ.

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu carrie knife

Điều thú vị là trong vài phân đoạn, những khán giả từng yêu thích phim Tangled của Disney sẽ thấy rằng phim chịu ảnh hưởng khá nhiều từ Carrie, với cốt truyện gần như tương tự nhau: “Một cô bé tóc vàng 17 tuổi với sức mạnh siêu nhiên bị quản thúc trong cô độc bởi một bà mẹ tóc xoăn điên cuồng”.

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu dirtypillows

Tác phẩm táo bạo khi dám đánh mạnh vào khía cạnh tiêu cực của sự sùng đạo, khi con người sẵn sàng làm mọi điều độc ác với nhau nhân danh Chúa. Để rồi khi tất cả mọi ranh giới kiềm giữ cảm xúc đều bị phá vỡ, thì “cừu non” như Carrie cũng có thể hóa quỷ! Gần hết các câu chuyện kinh dị mà nhân vật chính cũng là nhân vật gieo rắc kinh hoàng đều muốn gửi gắm một bài học nhân văn đắt giá: Đừng chọc giận những kẻ hiền lành và cam chịu, vì khi họ không thể cam chịu được nữa, kẻ bắt nạt sẽ trở thành con mồi bị săn đuổi thảm thương.

Điểm trừ (tạm gọi là thế) khá khó trách, vì phim đã rất trung thành với nguyên tác của Stephen King: Con người đáng thương nhất cuối cùng vẫn là Carrie White, kết cục bi kịch nhất cũng là Carrie White.

phim kinh dị Phim kinh dị Phim kinh dị | Carrie (1976): Đừng dại chọc giận những con cừu Carrie 1976 188

Cô sở hữu sức mạnh hơn người trong tay, nhưng lại không thể thay đổi số phận của mình, “nàng Lọ Lem” diện áo quần xinh đẹp, nhưng lại không có “hạnh phúc mãi mãi” như truyện cổ tích. Không có tia nắng nào chạm đến Carrie mà không làm tổn thương hay thiêu rụi cô cả.

Bình luận
0 Comments