Phim Kumiko, the Treasure Hunter – Hãy cứ đi tìm dù kho báu có viễn vông!

author

Phim Kumiko, the Treasure Hunter khiến người xem nghĩ đến bản thân, đôi lúc muốn thoát khỏi “gọng kềm” của cuộc sống và thả hồn mình vào những chuyến phiêu lưu.

2442423  Phim Kumiko, the Treasure Hunter – Hãy cứ đi tìm dù kho báu có viễn vông! 2442423

Kumiko (Kikuchi Rinko) là một nữ nhân viên văn phòng 29 tuổi luôn sống trong cô độc. Cô không thể hòa nhập cùng các đồng nghiệp, sếp thì khó tính, mẹ dưới quê thì luôn gắt gỏng giục lấy chồng. Trong một lần tìm thấy một cuốn băng từ của bộ phim Fargo được sóng dạt vào bờ, Kumiko đã bị thuyết phục rằng số tài sản kếch xù được chôn dưới trời tuyết trong phim là thật. Bỏ lại tất cả sau lưng, cô gái ngây thơ quyết định đến Mỹ để săn tìm “kho báu”.

kumiko treasure hunter  Phim Kumiko, the Treasure Hunter – Hãy cứ đi tìm dù kho báu có viễn vông! kumiko treasure hunter 008

Cần nói thêm về Fargo, đây là một bộ phim tội phạm-hài ra mắt năm 1996, do anh em nhà Coen làm đạo diễn. Lý do Kumiko tin rằng diễn biến trong phim là có thực, cũng chỉ vì dòng chữ mở đầu “Bộ phim dựa trên sự kiện có thực”. Tuy nhiên trên thực tế, đây chỉ một sản phẩm hư cấu, dòng mở đầu này chỉ xuất hiện với mục đích trào phúng. Trong phim, có một cảnh mà nhân vật do tài tử Steve Buscemi thủ vai chôn một va-li chất đầy tiền trước một dãy hàng rào tại thành phố Fargo, thuộc bang Minnesota.

Trước khi bạn kịp đặt câu hỏi: “Ngoài đời làm gì có ai ngờ nghệch đến thế?”, thì cũng cần biết thêm chất liệu chính để đạo diễn David Zellner thực hiện bộ phim chính là câu chuyện về cái chết có thật của một phụ nữ người Nhật tên Konishi Takako. Được trình báo là qua đời vì tự tử, nhưng nhiều người đến nay vẫn đồn đại rằng Konishi cũng vì tin vào “kho báu của Fargo” nên đã chịu vùi thây nơi tuyết đổ.

Ai cũng có một kẻ mơ mộng trong đầu mình, luôn chờ đợi dịp để phiêu lưu vào những miền xa lạ trong tâm tưởng. “Kẻ mơ mộng” của Kumiko chỉ đơn thuần đủ to lớn, để cô có thể mặc kệ ông sếp khó ưa, nhổ một giọt “nước lạ” vào ly của lão, cưỡm thẻ rút tiền rồi chu du đến Mỹ. Nữ diễn viên người Nhật Kikuchi Rinko từng thành danh qua những tựa phim như Rừng Na Uy, Babel, Pacific Rim,… nay vào vai một nữ nhân viên văn phòng mắc chứng tự kỷ. Sống trong sự cô lập bởi đồng nghiệp lẫn chính mẹ mình, hiện thực luôn là một chiếc lồng chật hẹp đối với Kumiko. Người xem dễ đồng cảm với cô gái hoang tưởng này, khi họ có thể nhìn thấy bản thân mình trong nhân vật. Đặc biệt, những ai đã và đang làm công việc văn phòng sẽ có lúc lâm vào tình trạng chán chường, khi mọi thứ thú vị cứ trôi tuột qua mà bạn không đủ thời gian nắm lấy, như ly cà phê sáng phải uống vội uống vàng. Chúng ta cũng có lúc đã tạo ra những kho báu và những con rồng, rồi biến bản thân thành người anh hùng lang bạc trong câu chuyện hư ảo mà bản thân tự sáng tạo nên.

24242323423  Phim Kumiko, the Treasure Hunter – Hãy cứ đi tìm dù kho báu có viễn vông! 24242323423

Kumiko, the Treasure Hunter có những góc quay ngoại cảnh đẹp ngỡ ngàng, với từng con đường nhựa đầy khí lạnh phủ như khói sương cùng những rặng thông bám tuyết trong một trời mùa đông trắng xóa. Sớm hay muộn, người xem cũng sẽ quy phục trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ, tráng lệ ấy, để rồi tin tưởng vào một hành trình xă xăm như cách Kumiko tin tưởng vào kho báu hư cấu vậy. Chốn Minnesota trong đôi mắt của kẻ đã dám tin, đã dám dại khờ như một xứ thần tiên màu trắng, chứa đựng trong nó là những điều bất ngờ cũng như hiểm nguy không lường trước được.

Để tạo trọng tâm, các đạo diễn thường chọn cho phim mình một sắc màu chủ đạo. Trong trường hợp của Kumiko là màu đỏ – chiếc áo trùm đi theo cô xuyên suốt phim. “Cô gái choàng khăn đỏ” đi giữa trời bão cát như nhà săn tìm kho báu thực thụ, có thể nói gần như mọi khung hình trong phim khi cắt ra đều đủ chất lượng để tham gia những giải thưởng nhiếp ảnh danh giá.

1322132  Phim Kumiko, the Treasure Hunter – Hãy cứ đi tìm dù kho báu có viễn vông! 1322132

Sau tất cả, Kumiko, the Treasure Hunter lại không phải là một bộ phim căng thẳng hay bi kịch. Luôn được phủ ngập bởi những bản nhạc nền trong trẻo, réo rắc, đích đến cho cuộc phiêu lưu của nữ chính ngay từ đầu đã không quan trọng, cái quan trọng là những trải nghiệm, là những khoảnh khắc khi cô được sống đúng với chính mình. Người xem cứ thế bị cuốn theo cái mạch truyện trúc trắc, giản dị như tiếng đàn, cũng lắm lúc hy vọng rằng “kho báu” ấy là có thật.

Một bộ phim bình yên, mang đến cho khán giả những cung bậc cảm xúc lạc hồn, lạc lòng nhất.

Bình luận
0 Comments