[Review] Rampant: Lại một bon tấn zombie xứ Hàn khiến khán giả phải ngả mũ

author

Năm 2016, Train To Busan lấy đề tài zombie đã làm cả thế giới chao đảo, nâng điện ảnh xứ kim chi lên một tầm cao mới. Và năm nay, cũng với đề tài đó, Rampant đã xuất sắc vượt qua cái bóng của người tiền nhiệm.

*LƯU Ý: BÀI VIẾT TIẾT LỘ TRƯỚC NỘI DUNG PHIM

Nội dung của Rampant (Dạ Quỷ) xoay quanh đất nước Hàn Quốc ở triều đại Joseon đang bị bùng phát một loại dịch bệnh lạ khiến những ai bị nhiễm đều biến thành zombie. Nhân vật chính là hoàng tử Lee trở về sau thời gian dài sống ở xứ Thanh phải dẫn dắt mọi người trong cuộc chiến này. Liệu rằng anh có ngăn được cơn cuồng nộ của đội quân quỷ dữ này và cứu được giang sơn?

Ra mắt sau cơn sốt Train to Busan, Rampant khiến người ta đặt dấu hỏi về sự đột phá cũng như tính sáng tạo của mình khi đem ra so sánh với các bộ phim khác cùng thể loại. Sau tất cả, đạo diễn Kim Sung-hoon đã đem đến cho khán giả một bộ phim đáng nhớ.

Điểm sáng tạo dễ thấy nhất của phim chính là bối cảnh được đặt ở thời phong kiến, khi mà những loại vũ khí còn sơ sài, hiểu biết của con người thì hạn hẹp, khiến cho những con quái vật trở nên nguy hiểm và đáng sợ hơn khi con người có vẻ như bị lép vế trước chúng.

Không gian của phim cũng là một sự sắp đặt rất khôn ngoan. 1/3 thời lượng đầu thì không tính đến, nhưng phần còn lại diễn ra ở trong hoàng cung tưởng như chật chội nhưng hóa ra lại vô cùng rộng lớn, cảm tưởng như các nhân vật chạy mãi không hết. Điều này vừa tái hiện lịch sử một cách chân thực, lại vừa giải quyết bài toán khó trong việc đối phó với lũ zombie.

Tuy nhiên, phần mình ưng ý nhất vẫn là các nhân vật được xây dựng có chiều sâu và có cá tính riêng biệt.

Đầu tiên là hoàng đế, nhân vật này được miêu tả là một kẻ không có bản lĩnh và mù quang. Đường đường là vua một nước nhưng lại để bọn quan tham dắt mũi, lợi dụng, không biết tí gì về dân về nước, lại còn dễ bị kẻ khác dụ dỗ, nịnh nọt.

Kế đến là nhân vật Kim Ja Joon của  Jang Dong Gun. Khán giả có thể dễ dàng nhận ra đây là phản diện chính của phim bởi gương mặt máu lạnh đặc trưng, những mưu đồ, toan tính của hắn nhằm phế truất ngôi vua. Mức độ gian xảo của hắn có thể nói là cực kỳ, cực kỳ cao khi liên tục đi những nước cờ để dẫn đến sự sụp đổ của triều đại Joseon. Ngay cả hoàng đến cũng chỉ là quân cờ trong tay hắn mà thôi.

Và cuối cùng là hoàng tử Lee Chung của Huyn Bin, người bị giam cầm ở nước Thanh như một con tin chính trị. Thoạt đầu, mình cảm nhận thấy rõ cái chất “hoàng tộc” đầy ngông cuồng của anh ta, xem mình là trên hết và người khác chỉ là tôi tớ. Nhưng dần dà, ở Lee Chung có sự thay đổi rõ rệt và mình đánh giá đây là điểm sáng của bộ phim. Anh chối từ dòng tộc mình, đất nước mình vì anh căm ghét chính cha đẻ của mình. Anh thậm chí còn khước từ luôn vai trò kế vị ngai vàng của mình. Nhưng sau cùng, Lee Chung đã thể hiện thiên chức của vua một nước, đầy trách nhiệm và cao cả.

Tiếp bước Train To Busan, Rampant đã biết chắt lọc những điểm mạnh và sáng tạo thành của mình. Hai điểm mạnh ấy là đội quân zombie và chất nhân văn.

Train To Busan gây ấn tượng với binh đoàn thây ma hùng hậu, dữ tợn, nguy hiểm bao nhiêu thì Rampant cũng có ngần ấy. Còn chất nhân văn? Mình đã từng khóc khi xem đến cảnh cuối của Train To Busan vì quá xúc động. Đến Rampant, tuy điều đó không lặp lại nhưng vẫn khiến mình tâm đắc.

Lấy bối cảnh phong kiến nên ắt hẳn chất nhân văn của phim sẽ nằm ở việc cai trị đất nước và thiên chức của một vị vua. Cha của Lee Chung là một kẻ độc tài, không quan tâm gì đến đất nước, không được lòng dân và quan nên bị phế truất. Còn Lee Chung, anh đã hoàn thành việc đó dù thâm tâm không muốn, được nhân dân đặt niềm tin.

Cuối phim có một câu nói mà mình rất thích: “Không phải có vua thì mới có dân. Mà có dân thì mới có vua”. Điều đó càng đúng khi áp vào thời đại ngày nay, việc chọn ra người đứng đầu một nước đều thông qua việc bầu cử. Ý câu nói đó có thể hiểu là nhân dân là vốn quý nhất của một quốc gia, có lòng dân là có tất cả.

Ngoài ra, cái kết của phim cho thấy đạo diễn cũng rất tôn trọng khán giả khi không bỏ quên một chi tiết nào giữa vô vàn những cảnh chiến đấu đầy ngoạn mục

Rampant là một bộ phim hùng tráng, nhưng không vì thế mà bạn không tìm thấy điểm phi lý mà điển hình nhất màn đấu kiếm giữa anh hùng và phản diện trong cung điện. Còn muốn biết vô lý ra sao thì hãy ra rạp thưởng thức nhé!

Với những nhận xét trên, mình sẽ chấm bộ phim 8/10. 

Bình luận
3 Comments   |   Thy Nguyễn and 3 others react this.
  • Lê Sơn Tùng
    Lê Sơn Tùng   ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
    sorry mấy bác quên để spoil alert @@
  • Huy Nguyen
    Huy Nguyen   ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
    Định xem mà lỡ đọc hết bài và biết luôn cái kết phim (
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
    Well, bác nhớ cảnh báo spoil vì bác nói thẳng ra nguyên cái kết phim rồi kìa