[Review] Three Billboards Outside Ebbing, Missouri

author

Three Billboards có xuất phát điểm không mấy nổi trội như các đối thủ trên đường đua Oscar. Nhưng chất lượng hay thành công của bộ phim không đến từ đó, mà nó đến từ những gì một bộ phim có thể đem lại cho khán giả.
Three Billboards mang đến màn ảnh rộng những con người gai góc của thị trấn Missouri, nhưng bên trong họ lại là một tâm hồn quá đỗi mong manh và dễ tổn thương.


Hãy bắt đầu từ Mildred. Sự gai góc của bà có lẽ không cần phải bàn cãi, mạnh mẽ, kiên định như một nữ thần. Bất chấp những sự phản đối gay gắt đến từ phía cảnh sát, từ người dân địa phương, bà vẫn một mực giữ nguyên ba tấm biển quảng cáo – thứ bị xem là phỉ báng đối với sở cảnh sát Missouri. Nhưng điều khiến bà mạnh mẽ hơn cả, có lẽ là đối diện với nỗi mất mát của mình. 


Khi một việc buồn diễn ra, người ta sẽ chỉ đơn thuần là muốn quên đi cho nhẹ lòng và thanh thản. Nhưng Mildred lại là người khơi ra vụ án ấy, không chút ngần ngại. Bà sẵn sàng đánh đổi sự nhẹ nhõm của mình, để đổi lấy công lý cho con gái.


Thế nhưng, ẩn trong thâm tâm, bà là người phụ nữ giàu lòng trắc ẩn và suy tư. Bà yêu đứa con gái đã mất, và cảm thấy hối hận bởi câu nói: “Tao mong mày sẽ bị cưỡng hiếp trên đường về”. Một câu nói trong lúc nóng giận mà sao lại khiến bà đau đáu đến vậy? Cuộc sống chẳng phải vốn khó lường sao?


Ngay cả lúc đang tỏ ra khinh bỉ với cảnh sát trưởng Willoughby, nhưng thấy ông ta bị ho ra máu, Mildred lập tức quan tâm, lo sợ. Bà thậm chí còn điếng người khi nghe tin ông tự sát tại nhà riêng, và bà cho đó là lỗi của mình. Mildred là người nhẫn tâm phóng hỏa sở cảnh sát, nhưng lại bàng hoàng khi nhận ra Dixon đang ở trong đó và bị bỏng nặng. 


Cứ cho cái tính cách cứng nhắc và có phần thô bỉ của Mildred là “bản tính khó dời” đi, nhưng chẳng phải cái tính cách ấy cũng được góp phần tạo nên từ sự ấm áp, yêu thương của người phụ nữ hay sao?

 

Nhân vật thứ hai mà mình muốn nhắc đến là Dixon.


Được miêu tả như một gã cảnh sát tắc trách, lộng hành, nếu không muốn nhắc thêm sự hung hãn, lỗ mãng, nhưng bản thân bên trong con người ấy cũng là một thế giới nội tâm phức tạp. “Lỗ mãng” là từ có lẽ phù hợp nhất để miêu tả Dixon. Điều đó thể hiện rõ qua hành động, lời nói, ánh mắt, và cũng xin dành lời khen ngợi cho nam diễn viên Sam Rockwell khi đã truyền tải một cách xuất thần tính cách của nhân vật này.


Thế nhưng, ít ai biết rằng, Dixon cũng chỉ như một đứa trẻ. Anh sống với mẹ, ham chơi, nghe nhạc và nhún nhảy trong khi làm việc, và khóc tu tu khi nghe tin Willoughby tự sát. Dixon không phải là kẻ xấu, ai cũng biết. Nhưng có lẽ vì tính cách trẻ con ấy đã vô tình biến anh thành một kẽ “lỗ mãng”, để rồi cuối cùng, bức thư của người đồng nghiệp đã khiến anh thay đổi hoàn toàn.


Xin phép mượn lời của ai đó đã từng nói rằng: “Three Billboards là một tấn bi kịch chồng chất bi kịch”. 


Đúng là như thế. Khi bi kịch của người này chưa xong, thì bi kịch của kẻ khác lại xuất hiện, khiến cho bộ phim bỗng chốc trở nên nặng nề hơn rất nhiều, đến mức khiến cho mình cảm thấy như bị ngộp thở bởi gang màu đau thương, u ám. 


Nhưng cũng xin được mượn lời của ai đó, để nói rằng: “Three Billboards rất biết cách tạo nên những tia sáng niềm tin trong không gian tăm tối”.


Đầu tiên là khi Dixon nhập viện do bị bỏng, anh gặp Red – người từng bị anh ném qua cửa sổ trong cơn nóng giận. Red đã giận sôi Dixon, và khi mình cứ đinh ninh rằng Red sẽ hả hê lắm khi thấy Dixon bị như vậy, thì không, anh chàng vẫn thể hiện lòng tốt của mình, với cốc nước cam, cùng cái ống hút, đơn giản vì trước khi biết đằng sau lớp băng y tế là Dixon, anh đã nói: “Đừng khóc, tôi sẽ cho anh một ly nước cam”. Bất chấp những gì Dixon làm với mình, Red vẫn cho thấy lòng tốt không thể bị lu mờ bởi lòng thù hận.


Và từ hành động đó, cùng với chút “phép màu” từ sự thức tỉnh, Dixon đã làm một việc mà không ai nghĩ anh sẽ làm, đó là tìm cách giải mã vụ án đã đi vào ngõ cụt. Dixon chấp nhận bị đánh bầm dập chỉ để lấy được một chút AND từ da của kẻ bị anh nghi ngờ là thủ phạm. Chính điều này cũng đem đến niềm hy vọng lớn lao, không chỉ cho Mildred, mà con với cả mình nữa. Ai cũng mong rằng đó là sự thật, một niềm hy vọng cần thiết trong hoàn cảnh này. Và dẫu cho kết quả có ra sao, thì đó vẫn là thứ đáng để chúng ta hy vọng.


Và rồi còn: “Cơn nóng giận sẽ làm nảy sinh cơn nóng giận lớn hơn”, đó là câu nói mà mình rất tâm đắc của Penelope – “bồ nhí” của Charles (chồng cũ của Mildred). Quả thực bạo lực chưa bao giờ là cách để xử lí vấn đề trong Three Billboards, và chẳng phải câu nói đấy mang hàm ý là chúng ta nên nhìn nhận mọi thứ theo cách bình tĩnh và hòa bình hơn hay sao?


Phim mang đậm nét trào phúng cả Mỹ với những câu nói rất đời, rất thực, không ngại cả những từ tục tĩu, nhạy cảm. Đó là thứ cốt yếu khiến bộ phim mang đến cả giác chân thực hơn, và một chút hài hước hóm hỉnh nữa. Sau khi xem xong thì mình không còn thắc mắc tại sao nó lại giành Quả Cầu Vàng nữa. Và nếu như Three Billboards có giành Oscar thì cũng rất xứng đáng.

Bình luận
1 Comment
  • Võ Tất Bình
    Võ Tất Bình   ·  Ngày 14 tháng 10 năm 2018
    phim này đúng hay luôn. Nếu ở Việt Nam mình mà cũng cho phép làm vậy thì hẳn là các Billboards được thuê dầy đặc luôn ^^