Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy!

author

BÀI VIẾT THỂ HIỆN QUAN ĐIỂM CÁ NHÂN CỦA MỘT NGƯỜI ĐÃ TỪNG LỚN VÀ CHƠI ROCK NHỮNG NĂM 90, KHÔNG CÓ Ý TRANH CÃI VỀ CÁCH LÀM PHIM FAN CUỒNG CỦA ĐẠO DIỄN.

Hôm qua mình diện nguyên cây đồ vintage dẫn bà xã và con (trong bụng mẹ) đi xem “Fan Cuồng” coi như là tập cho con làm quen với rock từ bé. Nói cho vui vậy thôi chứ, bé còn chưa ra đời biết gì mà fan với chả cuồng. Mình đi xem phim này vì hai lý do: 1. Lần đầu tiên Việt Nam làm một phim liên quan tới nhạc rock nên chắc chắn phải đi xem ủng hộ. 2. Muốn tìm lại những kỉ ức của cách đây 20 năm về trước khi mình bắt đầu nghe và chơi rock.

Trước tiên là khen cái đã, vì cái này nó ít nên viết cũng nhanh. Phim này làm đúng chất hài-tình cảm nhẹ nhàng của Mỹ với thủ pháp làm phim quen thuộc của đạo diễn Charlie Nguyễn, cảnh quay góc quay đẹp. Đề tài lạ so với mặt bằng phim Việt trước giờ, Nói chung để giải trí thì rất tốt. Thái Hòa vẫn giữ được lối diễn tưng tửng dễ thương. Huy Khánh chịu thay đổi hình tượng, thoát khỏi những vai đểu giả diễn lừa tình gạt gái hóa trang thành ông sửa xe chột mắt và tay manager chịu chơi, nói chung là ok. Nhạc phim được đầu tư tốt, có nhiều bài khá hay mặc dù dấu ấn của Bức Tường khá nặng trong ca từ và tinh thần. Mình thích bài “Một nhành mai”. Có người bảo nhạc phim không đúng chất rock, có thể là do khẩu vị mỗi người mỗi khác, hoặc cũng có thể do người đó đánh đồng rock với các loại hard core metal. Theo mình, nhạc phim rất ổn. Mình hứa là sẽ tìm mua album soundtrack để ủng hộ phim.

johnny-tri-nguyen-hoa-thanh-ca-si-nhac-rock-trong-phim-Fan Cuồng fan cuồng Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy! johnny tri nguyen hoa thanh ca si nhac rock trong phim fan cuong

Bây giờ tới chê nà. Thứ nhất, phải nói luôn là đây là một bộ phim mượn bối cảnh rock chứ không phải là một bộ phim nói về rock nên ngoài mấy cảnh ban Sexy Beast và Lũ Quạ Đen tập và diễn ra, bộ phim không có gì liên quan tới rock hết. Cốt truyện không có gì mới và rất dễ đoán: một người tìm được cổ máy thời gian du hành về quá khứ để thay đổi quá khứ trong một thời gian nhất định để còn kịp trở về hiện tại. Nói chung là sao chép nguyên bản Back to the Future từng làm mưa làm gió cách đây 30 chục năm ở Mỹ. Tình tiết phim còn nhiều gượng ép không thuyết phục nhất là mối tình của Gia Nghị và Mỹ Kỳ. Cặp trai xinh gái đẹp này ở hai thế giới khác nhau, đùng một cái gặp nhau nơi nhà hàng của Mỹ Kỳ rồi yêu nhau thắm thiết. Nhảm xàm. Johnny Nguyễn diễn xuất vẫn cứ đơ đơ lờ đờ mà theo vợ mình là giống thằng nghiện. Cuộc sống của Gia Nghị-Trí Nguyễn vương giả quá so với cuộc sống thực tế của một rocker thời đó nên thấy có vẻ giống Mr. Đờm hơn. Nhảm nhất là bà bác sĩ khùng Đinh Ngọc Diệp, một vai nên bị cắt ngay sau cảnh ở bệnh viện tâm thần. Những đoạn bác sĩ và công an đi rượt đuổi theo Thái Hòa trong show rock và cuối phim là quá thừa thãi và cường điệu.

canh-trong-fan-cuong fan cuồng Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy! canh trong fan cuong

Thứ hai, nếu ai đã từng mê rock nghe rock và chơi rock thời tuổi trẻ cách đây khoảng mười mấy hai chục năm muốn xem phim này để hoài niệm thì sẽ bị hụt hẫng vì không gian rock trong phim hoàn toàn không giống gì với không gian rock thời những năm 90 ở Sài Gòn hết. Trước tiên, không gian rock của phim quá sang chảnh và quá điện ảnh nên không trung thực chút nào. Những năm 90, rock ở Sài Gòn là một phong trào hoàn toàn tự phát. Dân chơi rock thời đó ngoài đam mê tuổi trẻ không có bất cứ một diều kiện vật chất nào hết. Các nhóm rock không hề có ông bầu, nhạc cụ cũng thuộc dạng cùi bắp, chuyện nhóm này cho nhóm kia mượn đồ chơi là chuyện bình thường. Phòng tập nổi tiếng nhất thời đó là phòng tập Nguyễn Tình ờ đường Cô Giang quận 1 gần chợ Cầu Ông Lãnh, phía trước để bàn bóng bàn cho thuê, phía trong là hai phòng tập ngăn ra với hai bộ trống jazz và mấy cái ampli cũ xì, không có cách âm gì hết, bên này đánh bên kia nghe rõ mồn một. Phòng tập của nhóm Sexy Beast trong phim hơi bị hoành tránh nhạc cụ mới tinh bóng loáng, có luôn micro condenser, thứ mà mấy phòng thu xịn thời đó mới dám đầu tư.

Band Da Vàng những năm 96 fan cuồng Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy! da vang 96

Band Da Vàng những năm 96

Thứ hai trang phục của mấy nhóm rock thời đó đơn giản lắm vì ảnh hưởng phong trào alternative rock trên thế giới và hơn nữa là không có tiền để sắm đồ mà có tiền cũng không có đồ để sắm. Rocker thời đó chủ yếu là T-shirt và quần jean hoặc kaki túi hộp, thằng nào có được cái áo khoác jean hay ngon hơn nữa là áo khoác da là ghê rồi. Thời đó cũng chưa có phong trào xăm mình như bây giờ nên mấy anh Quạ Đen khoe hình xăm nguyên cánh tay là hơi mô đẹc, không tôn trọng lịch sử cho lắm. Một chi tiết quá xạo là nhóm Sexy Beast ra luôn cả đĩa vinyl. Thời đó hai band đàn anh là Da Vàng và Atomega ra được đĩa CD do Vafaco phát hành là hơi bị ngầu rồi chứ còn vinyl thì có mơ cũng không dám mơ lố vậy. Nghĩ sao mà quất luôn tới vinyl vậy ông Charlie Nguyễn? Ở Việt Nam chứ có phải ở Mỹ đâu?

Band Atomega xưa fan cuồng Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy! atomega1 1

Band Atomega xưa

Về mốc thời gian cũng có nhiều điều hổng đúng lắm. Năm 96 là năm manh nha của rock Sài Gòn nhờ phong trào unplugged dành cho các nhóm nhạc sinh viên. Lúc đó cũng chưa có những quán bar chuyên về rock như Yoko hay Acoustic. Sân chơi của rock chủ yếu là hội quán trẻ trong công viên Hoàng Văn Thụ với chương trình Đêm Thứ Sáu hay Đêm Chủ Nhật gì đó được HTV7 chiếu trực tiếp và Nhà Văn Hóa Thanh Niên, không có rock show hoành tráng kiểu Rock Storm như trong phim đâu nhé, cũng không có chuyện là tờ rơi quảng cáo nhạc rock dán khắp mọi nẻo đường như quảng cáo trĩ mạch lươn như trong phim luôn. Từ sau phong trào unplugged, các band nhạc sinh viên mới mọc lên như nấm và lúc đó Rock Fan Club mới ra đời trở thành nơi sinh hoạt chung của các nhóm rock cho tới những năm đầu của thập niên 2000.

Buổi chơi nhạc của Beatles tại Sài Gòn những năm 90 fan cuồng Rock Việt quá xa xỉ trong “Fan Cuồng”- Hai mươi năm trước rock Sài Gòn đâu phải vậy! 3d Custom

Buổi chơi nhạc của Beatle tại Sài Gòn những năm 90

Nói chung nếu xem đây là một khởi đầu cho dòng phim về rock thì ok, chấp nhận được. Nhưng nếu gọi là bộ phim phản ánh về nhạc rock của Sài Gòn cách đây 20 năm về trước thì nó sai từng chi tiết nhỏ nhất luôn. Nếu muốn, hãy làm một bộ phim tài liệu hoặc giả tài liệu về phong trào rock Sài Gòn cách đây 20 năm qua những quán café băng cassette hoặc café CD có cây đàn guitar thùng cũ để bọn choai choai thời đó mới biết nghe rock tụm quanh hát cho nhau nghe Don’t Cry hay Nothing Else Matter. Hãy dẫn người xem tới những cửa hàng bán đĩa CD kiêm luôn thu băng cassette với giá 8000 đồng một mặt băng và người nghe có quyền chọn đĩa để thu vào băng Maxwell hay Sony tùy túi tiền sinh viên lúc đó. Hãy cho người xem chứng kiến tận mắt những band nhạc chen chúc trong các phòng tập cũ kĩ với đồ chơi cùi bắp chờ cho band kia tập xong dọn đồ rồi mới tới mình vô tập. Hãy dẫn người xem về Hội Quán Trẻ của công viên Hoàng Văn Thụ, về Hội trường lớn Nhà Văn Hóa Thanh Niên hay sân khấu rạp Lệ Thanh để nghe những nhóm rock sinh viên lần đầu tiên hí hửng lên đánh chào sân. Và hãy hỏi chuyện những rocker thứ thiệt thời đó như anh Đạt Da Vàng, anh Danh Sinco, anh Hưng Little Wing để nghe những câu chuyện thú vị về một thời rock Sài Gòn. Ước gì có một ngày mình sẽ được xem một bộ phim chân thật về rock Sài Gòn như thế!

 

Bình luận
0 Comments