Rừng Na Uy (2011) - Câu chuyện nỗi đau tuổi trẻ đại diện cho nỗi đau của xã hội Nhật Bản đương đại

author

Rừng Na Uy (tên gốc: Norwegian Wood) là tác phẩm được dựa trên tác phẩm cùng tên của nhà văn nổi tiếng người Nhật Haruki Murikami. Tác phẩm được chỉ đạo bởi đạo diễn người Việt Trần Anh Hùng và ra mắt vào năm 2011.

I once had a girl

Or should I said she once had me

Norwegian Wood - The Beatles

Norwegian Wood là bài hát nhạc nền của bộ phim. Lời bài hát của The Beatles như một câu nói bao trọn lấy toàn bộ câu chuyện chính tác phim.

Dựa trên tiểu thuyết cùng tên được ra mắt năm 1987 của Haruki Murikami. Bộ phim của đạo diễn Trần Anh hùng trong 133 phút đã đưa khán giả đến với thế giới của những thanh niên Nhật sống trong giai đoạn cuối năm 1960, thời điểm đấy biến động của đất nước khi Nhật Bản đang chơi vơi giữa những xa trị xưa cũ và mở cửa với điều mới.

Một tuổi trẻ đau đớn

Không đi theo những lối mòn truyền thống kể câu chuyện về tuổi trẻ một cách hời hợt. Các nhân vật trong Rừng Na Uy đều bị trầm cảm nặng với một thế giới nội tâm đầy thương tổn giồng như Nhật Bản, một đất nước non trẻ bước ra từ nỗi đau thế chiến và đang phải tự mình tìm cách hàn gắn.

Toru Wanatabe là nhân vật chính của câu chuyện. Phim được kể dưới góc nhìn của Wanatabe và chia ra làm hai phần. Phần mở bắt đầu bằng câu chuyện tự sát đầy bất ngờ của Kizuki, người bạn thân nhất của Wanatabe. Đây là một cú sốc lớn đối với cậu và Naoko, người yêu của Kizuki. Cả hai rời bỏ quê hương và chạy trốn đến Tokyo.

Sau một năm hai người gặp lại nhau và rơi vào lưới tình. Tuy nhiên, tình yêu của họ luôn chênh vênh như đi trên dây do Naoko luôn sống trong quá khứ và không bao giờ chữa lành được vết thương do cái chết của Kizuki và chị gái mình để lại

Rừng Na uy là mỗi bộ phim kể về nỗi đau của tuổi trẻ

Năm 20 tuổi, cuộc đời của Wanatabe một lần nữa thay đổi khi cô gái Midori rực rỡ như ánh sáng mặt trời bước vào cuộc sống của anh khiến Wanatabe buộc phải lựa chọn giữa hai cô gái đồng thời lựa chọn cuộc sống của mình khi mãi mãi mặc kẹt cùng Naoko trong quá khứ hay bước tiếp cùa Midori.

Phần hai là câu chuyện Wanatabe chứng kiến cảnh cậu bạn đại học Nagasawa luôn khinh miệt bạn gái Hatsumi. Đây là khoảng thời gian có ảnh hưởng mạnh mạnh mẽ nhất đến Wanatabe khi anh buộc phải trưởng thành sớm.

Nếu đã đọc tiểu thuyết gốc thì có thể ít nhiều phim sẽ làm khán giả thất vọng một chút trong cách kể chuyện và xây dựng nội tâm nhân vật, đặc biệt là ở nhân vật Midori. Midori trong phim chưa được xây dựng đủ rực rỡ và tinh tế như trong nguyên tác. Nỗi đau của cô cũng không được khai thác đủ.

Nỗi đau của Naoko cũng chưa thực sự chạm vào lòng người đọc như khi đọc tiểu thuyết Rừng Na Uy.

Nhiều nhân vật thú vị trong sách như Quốc Xã hay Reiko cũng không được để cập đến đủ dù họ thực sự đóng những vai trò quan trọng trong cuộc sống của Wanatabe.

Midori vẫn chưa được khai thác đủ trên phim

Tuy nhiên, về tổng thể chung, không thể chê trách Trần Anh Hùng được do chính tác phẩm gốc đã là một câu chuyện khó để đưa lên màn ảnh rồi khi tác phẩm có yếu tố tâm lý quá đậm đặc.

Để khắc phục điều này, đạo diễn Trần Anh Hùng đã miên tả câu chuyện thông qua lời dẫn (narrative voice). Cách kể này đã giúp lưu trữ lại được “chút khi vón lại” một cách rõ nét hơn trong tâm lý của Wanatabe hay miêu tả rõ ràng hơn “nghi lễ hàn gắn tâm hồn” khi anh đi dạo cùng Naoko.

Cách kể này đặt người xem vào góc nhìn của nhân vật và dẫn dắt theo câu chuyện nhưng cũng bộc lộ nhược điểm là khá dài dòng. Nếu người xem chỉ cần lơ là một một chút là có thể sẽ mất cả câu chuyện còn lại. Có thể nói, để xem được tác phẩm này, bạn cần một sự kiên nhẫn rất lớn.

Nhưng, nếu ở lại với tác phẩm đến cuối cùng thì chắc chắn, Rừng Na Uy sẽ cho bạn một trải nghiệm đầy ám ảnh về nỗi đau của tuổi 20.

Lời bài hát của The Beatles như bao trùm lấy toàn bộ câu chuyện cuộc đời của Wanatabe 

Một tác phẩm đẹp trong mọi khung hình

Từ trước đến nay, đạo diễn Trần Anh Hùng luôn nổi tiếng với phong cách kể chuyện đặc tả. Điều này được ông phát huy khá tốt trong Rừng Na Uy. Khiến tác phẩm là một chuỗi những hình ảnh đầy tình biểu tượng.  

Để nhấn mạnh và bổ sung vào lời tự sự của Wanatabe. Trần Anh Hùng kết hợp các cảnh quay ngắn, nối tiếp tạo nên một chuyển động như dòng thác hồi ức của Wanatabe khi nhớ về những mối tình đã qua.

Cũng để nhấn mạnh vào sự tương phản trong tâm lý cô độc của Toru Wanatabe với thế giới, Trần Anh Hùng có rất nhiều cảnh quay đối lập. Một trong những cảnh quay mà người viết bài thích nhất là cảnh ở sảnh đại học khi Wanatabe với gương mặt tĩnh lặng đi giữa một đám đông đanh hừng hực bước vào cuộc biểu tình đòi tự do.

Kết hợp những cảnh quay cận là những cảnh quay rộng toàn cảnh trải dài qua bốn mùa của Nhật bản, Khán giả được chiêm ngưỡng một nước Nhật lung linh và lãng mạn qua cách kể chuyện của đạo diễn Trần Anh Hùng. Nhưng đây cũng là cách để nhấn mạnh hơn nữa sự cô đơn và một tâm hồn đau đớn của các nhân vật.

Bộ phim kết hợp những góc quay rộng và cận 

Một dàn diễn viên xuất sắc

Dàn diễn viên của phim đã có màn thể hiện không thể hoàn hảo hơn. Ba diễn viên chính dường như bước ra từ những trang sách vậy.

Vai diễn Naoko của bông hồng Rinko Kikuchi là diễn viên có màn thể hiện nổi bật nhất trong ba nhân vật chính. Dù không nói quá nhiều nhưng qua ánh mắt thì người xem cũng cảm nhận được sự tổn thương sâu sắc của Naoko.

Đến cả những nhân vật không được khai thác tốt như Midori cũng ít nhiều tạo nên được dấu ấn trong lòng khán giả.

Nhân vật Midori đã để lại dấu ấn khó quên

Kết lại

Dù khi ra mắt, Rừng Na Uy có rất nhiều ý kiến trái chiều nhưng đây vẫn là một tác phẩm đáng thưởng thức để tìm hiểu và thấu hiểu về nối cô đơn của thế giới hiện đại.

Bình luận
1 Comment   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 2 others react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 18 tháng 10 năm 2018
    Đọc tới đoạn "chút khi vón lại" mình ko hiểu lắm