Shang-Chi and The Legend of Ten Rings: Một siêu anh hùng gốc Á vô hồn, xa lạ với chính người Châu Á.

Được quảng bá rầm rộ là một siêu anh hùng Gốc Á đầu tiên của Marvel lên màn ảnh rộng, Shang-Chi hóa ra vẫn chỉ là tác phẩm solo mang tính công thức giống như các tác phẩm có chất lượng trung bình của MCU.

Shang-Chi and The Legend of Ten Rings có một dàn diễn viên Châu Á nổi bật với các diễn viên: Trần Pháp Lai, Dương Tử Quỳnh và đặc biệt là Lương Triều Vỹ. Tuy nhiên điểm yếu chết người của Shang-Chi có vẻ nằm ở đạo diễn Destin Daniel Cretton và bộ đôi biên kịch đều là người Mỹ. Do đó, Shang-Chi chẳng khác gì một bộ phim Châu Á được kể dưới góc nhìn của người Mỹ. Vì lý do này có thể lý giải được vì sao rất nhiều khán giả Âu Mỹ đón nhận phim nồng nhiệt và dành nhiều lời khen tặng trên các mạng xã hội nước ngoài cũng như các chuyên trang chấm điểm.

Nhưng xét khách quan dưới góc nhìn của một khán giả Việt Nam thì rất nhiều người sẽ nhận ra những yếu tố Á Đông được đưa vào Shang-Chi nó chỉ nằm ở vẻ bề ngoài. Đó là phục trang, vũ khí, các sinh vật thần thoại hay dàn diễn viên Châu Á hay sự xung đột của con cái với cha mẹ thông qua các tuyến nhân vật. Nhưng cách thể hiện nó lại rất Tây, thiếu đi sự tinh tế và cái “nội tâm” của người Châu Á.

Bởi lẽ các nhân vật trong phim đa phần đều dùng nắm đấm để giải quyết mâu thuẫn. Bằng cách này hay cách khác họ đều đấm trước khi nói và thiếu đi sự đối thoại. Lẽ dĩ nhiên không thể đòi hỏi một bộ phim giải trí như Shang-Chi lại tập trung vào thoại vốn dành cho các tác phẩm nghệ thuật hay chính kịch được. Tuy nhiên chúng ta có quyền kỳ vọng một tác phẩm “thuần Châu Á” như những gì đã quảng bá sẽ mang lại vài câu thoại đắt giá, đáng suy gẫm để khán giả và chính các nhân vật nghiệm ra được thông điệp muốn truyền tải.

Rất tiếc là phần thoại trong Shang-Chi khá là đơn giản và nghiêm túc không đúng lúc thậm chí là nhiều phân đoạn hài hước được chèn vào khá vô duyên. Tác phẩm không phân định được đâu là lúc cần sự nghiêm túc, đâu là lúc cần sự hài hước thư giãn. Mọi thứ cứ trộn lẫn vào nhau tạo nên cảm giác rất khó chịu và không đẩy cảm xúc người xem đạt đến cao trào.  

Rất nhiều chi tiết trong phim được xử lý rất vụng về chỉ để phục vụ cho việc phát triển một câu truyện dài dòng đến thừa mứa. Đơn cử như tuyến nhân vật của Awkwafina không đóng vai trò gì nhiều trong hành trình mà được sắp đặt lộ liễu chỉ để giúp nữ diễn viên gọi là có đất diễn trong phim.

Và cách khai thác nội dung của Shang-Chi gặp khá nhiều vấn đề khi tập trung vào ngôi làng Đại La thay vì Thập Nhẫn như tiêu đề tác phẩm. Nó vừa là sự hụt hẫng cho người xem và chính nội dung cũng bị nhập nhằng khi gắng gượng tạo sự liên kết mỏng manh giữa Shang-Chi, Thập Nhẫn và cánh cửa bị phong Ấn. Cho đến tận cuối phim thì khán giả vẫn không hiểu được Thập Nhẫn là gì hay vì sao Shang-Chi lại có thể điều khiển được nó. Mọi thứ đề chỉ nằm ở mức phỏng đoán.

Mảng miếng hành động trong phim cũng là điều sẽ gây thất vọng với nhiều khán giả. Tác phẩm có sự đầu tư về biên đạo võ thuật nhưng lại lạm dụng rất nhiều các cảnh slow motion cùng với sự can thiệp lộ liễu của kỹ xảo. Đội ngũ biên kịch có thể chọn những bối cảnh đơn giản nhưng có thể để cho các nhân vật được phát triển cảnh chiến đấu tự nhiên và chân thật thay vì các trận đánh phức tạp như xe bus đang chạy, bên ngoài tòa nhà chọc trời…Và trường đoạn cuối cùng tưởng chừng sẽ tạo nên bùng nổ như Wakanda trong Black Panther nhưng đáng tiếc cũng chỉ là một bữa tiệc phô trương kỹ xảo lòe loẹt. Không có bất kỳ sự chuẩn bị gì về chiến thuật khiến cho cảnh phim hoành tráng này biến thành trận hỗn chiến ngớ ngẩn và có phần…ăn may.

Về diễn xuất, Lương Triều Vỹ là nhân tố vô cùng quan trọng tạo nên một chút sự phấn khởi cho tác phẩm. Nam diễn viên gạo cội vẫn thể hiện xuất sắc nhân vật của mình qua từng ánh mắt, cử chỉ, đài từ khiến cho khán giả bị lôi kéo vào từng câu thoại anh thốt lên. Nỗi đau mất vợ, sự hận thù và thất vọng về con cái lần lượt được bộc lộ chân thật và rõ nét. Người đẹp Trương Pháp Lai tuy có ít đất diễn nhưng luôn thể hiện tốt trong từng khoảnh khắc. Đặc biệt là màn tỉ thí võ công của cô với Lương Triều Vỹ ở đầu phim sẽ khiến không ít khán giả nhớ đến những tác phẩm võ thuật Hồng Kông đình đám.

Về phần Simu Liu, rất tiếc là anh chỉ diễn tốt ở những cảnh hài hước. Còn khi bước vào các cảnh hành động hay khoảnh khắc thể hiện nội tâm, nam diễn viên đã cho thấy biểu cảm quá nghèo nàn trong diễn xuất. Đơ cứng, thô ráp, gần như đối nghịch hoàn toàn mỗi khi xuất hiện cùng Lương Triều Vỹ. Nữ diễn viên Meng’er Zhang cũng không thể hiện được nhiều về diễn xuất nhưng cô lại được bù đắp về ngoại hình xinh đẹp và tính cách có phần chính chắn hơn người anh của mình trong phim.

Shang-Chi and The Legend of Ten Rings sẽ gây thất vọng nhiều với những ai trông chờ vào một tác phẩm võ thuật hoành tráng mang nhiều yếu tố Á Đông. Tác phẩm chỉ là một bộ phim giải trí có chất lượng trung bình, nội dung kém đặc sắc và cả mảng miếng hành động cũng nhạt nhòa vì sự xâm chiếm của CGI. Một tác phẩm dễ xem, dễ quên tương tự như Black Widow gần đây của MCU.

Related Articles

Responses

HOT OR NOT
Bạn đã có trãi nghiệm ra sao với các phim này?
Chuyển đến thanh công cụ