[Sinh vật huyền bí: Tội ác của Grinderwald] Ý tưởng tốt, triển khai rời rạc, Grinderwald đáng thất vọng

author

Bộ phim hoàn toàn chinh phục tôi với thế giới pháp thuật nhiệm màu ngoài sức tưởng tượng. Nhưng nếu xét về kịch bản và cách xây dựng nhân vật, thì quả là bập bẹ như bé mẫu giáo kể chuyện.

Quá nhiều điều muốn viết về bộ phim này, về các tình tiết, về từng nhân vật. Vậy nên, vốn chỉ định hoàn thành một bài review nho nhỏ, tôi quyết định đào sâu hơn, phân tích nhiều hơn.

*** Cảnh báo có thể có SPOIL và nặng ý kiến cá nhân

Ý tưởng tuyệt vời, kỹ xảo mãn nhãn

Chưa bao giờ tôi ngừng thán phục bộ óc của J.K. Rowling. Người phụ nữ này thực sự đã tạo ra một thế giới “sống”, một thế giới khác chúng ta mà lại giống chúng ta, một thế giới tỉ mỉ và chặt chẽ đến kỳ lạ. Như thể cô thực sự đã tới đó và trải nghiệm cuộc sống ở đó.

Trong bộ phim này cũng vậy.

Ý tưởng của bộ phim thực sự rất tốt. Nó khắc họa thời kỳ đen tối của thế giới pháp thuật, không chỉ ở châu Âu như dưới thời Voldemort, mà thực sự đã phủ sóng toàn cầu. Tại thời kỳ ấy, Chúa tể hắc ám đời đầu đã đứng lên để kêu gọi toàn thể các phù thủy thuần chủng tham dự vào âm mưu tuyên chiến với thế giới muggle của gã. Chiến tranh sắp sửa nhen nhóm. Và mọi người phải chọn cho mình một chiến tuyến.

Phe Dumbledore hay Phe Grinderwald?

Đúng thế. Nội dung chính của phim là Grinderwald và sự lựa chọn.

Người ta đến với gã vì rất nhiều lý do, nhưng gã gọi chung chúng bằng cái tên “Tự do” đầy mĩ miều. Gã khoác vẻ ngoài của kẻ lịch lãm, giỏi ăn nói, bao dung và luôn vì “the greater good”. Gã nguy hiểm hơn Voldemort nhiều. Nếu Chúa tể hắc ám đời hai thống trị bằng sự bạo ngược, quyền năng và mấy lời dụ dỗ về việc giúp phù thủy thuần chủng tìm lại được vị thế ưu việt của mình, thì Grinderwald mị dân rằng mình luôn có chung mục đích với mọi người, để khiến người ta tin tưởng, tôn thờ, và sẵn sàng bán mạng cho gã.

Điều khiến tôi thực sự khâm phục kẻ này, chính là khi gã cho giới phù thủy chứng kiến sự nguy hiểm của Muggle.  Nào xe tăng, nào máy bay chiến đấu, và cả bom nguyên tử (tôi thực sự tò mò không biết có phải gã có năng lực tiên tri không). Gã đã thực sự nhận thức được giới Muggle đã phát triển đến nhường nào.

Gã mở đầu bài diễn thuyết rằng mình không khinh rẻ Muggle, và chỉ muốn đặt họ ở “vị trí khác” chứ không phải đày đọa. Nghe đến đây, chắc Muggle nghĩ ít nào cũng gật gù tưởng ông này thân thiện làm quen. Nhưng không, khi bày ra những vũ khí mà Muggle có, gã để thể hiện sự e ngại, và quyết tâm muốn đàn áp giống loài này, để chúng không có cơ hội phát triển, không có cơ hội nhắm vũ khí vào giới phù thủy.

Ngẫm lại thì cái mục đích này quả là vĩ đại hơn nhiều so với việc thống trị thế giới (vô cùng trẻ trâu). Gã muốn bảo vệ giới phù thủy, bảo vệ sự ưu việt của giống loài.

Với một nội dung như thế này, và với kỹ xảo tuyệt nhường ấy, mà chỉ vì kịch bản và cách đạo diễn đưa kịch bản lên phim, mà một điều tuyệt vời đã trở nên nhạt nhẽo không khác bát nước ốc.

Điều gì đã uổng phí cả một cốt truyện hay?

Phim không thắng ở kịch bản chắc tay, có thể thắng ở việc tạo cảm xúc thăng hoa cho người xem, hoặc tạo ra một nhân vật đáng nhớ. Tiếc rằng, bộ phim này chẳng được nước nào trong ba nước trên.

1, Kịch bản dàn trải và không có điểm nhấn.

Nếu như “Sinh vật huyền bí: Tội ác của Grindewald” có một cuốn tiểu thuyết riêng biệt, thì hẳn đạo diễn đã bê nguyên xi không chút cân đo đong đếm. Ở tiểu thuyết, chúng ta có nhiều câu chữ và cơ hội để miêu tả tình tiết, đào sâu tâm lý nhân vật. Nhưng thời lượng của phim điện ảnh rất ngắn, nên cần phải sắp xếp đâu là nội dung quan trọng, đâu là nội dung thứ yếu.

Ai cũng được diễn một chút, nhưng chẳng ai được khắc họa rõ nét

Trong bộ phim này, việc quan trọng nhất là khắc họa được sự nguy hiểm của Grinderwald, và lý do khiến mọi người chọn chiến tuyến. Nhưng đạo diễn quá tham lam khi nhồi nhét cả những tình tiết chẳng-liên-quan như tình cảm của Newt và Tina, của Queenie và Jacob, rồi tình đơn phương của Leta với Newt. Thực ra vụ Queenie và Jacob cũng có xíu liên quan, nhưng không được khai thác triệt để nên cũng rất hững hờ.

Chính vì dàn trải như vậy, nên các tình tiết được cắt quá vụn và chắp nối với nhau gượng gạo. Cũng chính vì thế mà hình tượng nhân vật vô cùng nhạt nhòa, không có cơ hội đào sâu nội tâm, ngay cả bộ 4 nhân vật chính.

2, Jack Sparrow trong lốt Grinderwald

Ngoài một số câu đắt giá trong bài diễn thuyết ở cuối, thì nhân vật này quá mờ nhạt, quá khiên cưỡng. Lại được thêm cái tạo hình xơ xác như chim sẻ gặp bão. Thậm chí, tôi thấy cái tạo hình lúc bị đi tù của ổng còn thuyết phục hơn tạo hình sau khi đã mày râu nhẵn nhụi.

Quả thực, gương mặt và cái “màu” của Johnny Depp quá đặc trưng. Chỉ cần đứng im không làm gì, ông đã tỏa ra cái khí chất của một gã quái quái, có chút lãng tử, đôi khi cũng mong manh, nhưng tựu chung là quái. 

Nhưng Grinderwald không hề quái.

Phù thủy thuần chủng, các quý tộc, không thể tin tưởng và đi theo một gã nhìn quái quái với mái tóc nổ bung trời và cái cổ áo bẻ dựng, buộc hững hờ chiếc khăn tay. Chí ít thì ngoại hình và phong thái của người đàn ông này cần có gì đó lịch lãm, quý tộc, bao dung nhưng đầy quyền uy và nguy hiểm. Gã là chính khách, chứ không phải một bạo quân, cũng chẳng phải tên cướp biển mới đi tẩy tóc và đeo len.

Ít ra cũng phải chỉn chu như vỏ bọc ở phần 1

Ngoài ngoại hình, bộ phim cũng chẳng lột tả được sự nguy hiểm của Grindewald. Điều nguy hiểm nhất ở người đàn ông này là cái đầu và tài ăn nói của ông ta. Dù đã cố gắng thể hiện điều này trong phim khi đặt tình tiết rằng mọi chuyện từ đầu đến cuối đều nằm gọn trong kế hoạch đã định của ổng, nhưng quả thực là chẳng có tình tiết ẩn nào thể hiện điều đó, để rồi người xem phải vỡ òa ở đoạn cuối. Có chăng là những sắp xếp rất lộn xộn.

Điều thứ ba khiến Grinderwald trong phim không thuyết phục chính là ở phong thái. Johnny Depp quá gồng để tỏ ra nguy hiểm, tiếng gọi giật cục, tiếng quát lớn, nó không phải của chính khách Grinderwald, mà là của thô-lỗ-man Grinderwald. Một gã cục cằn như vậy, sao có thể trở thành tri âm tri kỷ, thậm chí là người Dumbledore tin phục và cảm thấy được sánh ngang chứ? Chí ít, gã cũng phải mang vỏ bọc hòa nhã, đáng tin cậy như một Dumbledore thứ hai. 

Trên thực tế, 2 con người này rất giống nhau, rất đồng điệu, chẳng qua, họ chia rẽ vì sự khác biệt trong lý tưởng, nhưng thâm tâm vẫn luôn nhớ đến, thán phục và kính trọng nhau. Phim không hề thể hiện điều đó. Phim chỉ cho ta biết là hai người từng lập lời thề không choảng nhau, và thầy Dumbledore cũng có nhớ đến thời khắc tâm hồn của cả hai còn đồng điệu. Còn Ginderwald thì sao? Gằm gè, hằn học như một con thú.

Johnny Depp không có vẻ nguy hiểm ngầm đáng có của Chúa tể hắc ám đời đầu

Nói chung, phim đã phá nát hình tượng Chúa tể hắc ám đời đầu trong lòng tôi. Thậm chí, tôi còn từng nghĩ đến viễn cảnh ổng đi bắt tay với các chính khách Muggle để quẩy tung giới phi-pháp-thuật hai cuộc Thế chiến. Ổng có gì đó giống Hittle. Độc tài, tàn ác, nhưng lại vô cùng tài năng và rất giỏi thu phục lòng người.

Đây đáng nhẽ đã là nhân vật phản diện vô cùng thú vị, và có thể đánh lừa được chính người xem phải tin theo lý tưởng của mình, có thể tạo ra những cuộc tranh luận, và thậm chí là lôi kéo được những “tín đồ” ở chính thế giới này. Nhưng tiếc rằng, tất cả những gì ông thể hiện trên phim chỉ là con chim sẻ cố khoác lên chiếc áo của kẻ độc tài.

3, Không thấy rõ sự cuồng nhiệt của các tín đồ

Chính vì tạo dựng một Grinderwald nửa mùa như vậy, nên đạo diễn cũng quên luôn sự cuồng nhiệt của các tín đồ dành cho ông.

Ánh mắt tín đồ khi nhìn thấy dải lụa đen triệu hồi, rồi khi nghe Grinderwald diễn thuyết, còn bình tĩnh hơn ánh mắt của người dân khi tham gia các cuộc hội thảo của đa cấp. Chính vì thế, ta không hiểu rõ được vì sao Queenie chọn đi theo ổng, biết là cổ muốn có được tình yêu tự do với muggle, nhưng không thể cảm được sự cuồng nhiệt ấy, cuồng nhiệt đến độ dám bước qua ngọn lửa xanh thử thách.

Và cũng chính vì không làm bật được sự lựa chọn của các tín đồ, nên sự lựa chọn của chiến tuyến còn lại cũng quá nhạt nhẽo. Đặc biệt là không hiểu sao Nagini lại không đi theo Credence dù hai người đã sống dựa vào nhau lâu như vậy. Chẳng nhẽ đơn giản vì cô sợ những kẻ thuần chủng kia sẽ lôi mình ra làm trò tiêu khiển và giết mình không thương tiếc?

4, Phục trang

Ý kiến này thì khá là cảm tính. Tôi cho rằng phục trang trong phim có phần quá hiện-đại, quá muggle. Không thể chỉ rõ vì sao, có lẽ do thiếu vắng sự hiện diện của các tấm áo chùng chăng? Trong Harry Potter, ta thấy rõ ràng là phục trang thiên hướng trung đại hoặc TK 16, 17 hơn. Nhưng trong phim này, có quá nhiều comple, ở Muggle thì chưa nói, nhưng ở giới phù thủy thì vẫn cứ kỳ. Các nhân vật chính hay chơi bên Muggle thì không nói, nhưng bộ đồ của Grinderwald đúng là tuyệt vọng.

Với những điều trên, dẫu Sinh vật huyền bí: Tội ác của Grinderwald không đáp ứng được những mong đợi của tôi, nhưng vì thế giới pháp thuật, và vì những ý tưởng tuyệt vời của J.K.Rowling, tôi sẽ tiếp tục theo dõi khi phim ra các phần tiếp theo.

Bình luận
3 Comments
  • TT P
    TT P   ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
    Nagini không theo Cre vì Nagini thấy rằng những người theo Grindelwald là phù thủy thuần chủng họ không tôn trọng những người như Nagini và Cre. Cre có sức mạnh hủy diệt nên Grindelwald cần anh để có thể giết được Dumbledore - người từng có lời thế máu với mình.
    • Thanh  Minh
      Thanh Minh
      TT P
      TT P
      TT P
      Nagini không theo Cre vì Nagini thấy rằng những người theo Grindelwald là phù thủy thuần chủng họ không tôn trọng những người như Nagini và Cre. Cre có sức mạnh hủy diệt nên Grindelwald cần anh để có thể giết được Dumbledore - người từng có lời thế máu với mình.
        ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
      Nhưng quá tiếc là Grinderwald trên phim không lột tả được sự nguy hiểm âm thầm đấy. Cái vỏ bọc ở phần 1 còn tốt hơn. Cảm giác ở phần 2 Grinderwald chưa "tới", chưa khiến khán giả bị thuyết phục và ngưỡng mộ.
    • TT P
      TT P
      TT P
      TT P
      TT P
      Nagini không theo Cre vì Nagini thấy rằng những người theo Grindelwald là phù thủy thuần chủng họ không tôn trọng những người như Nagini và Cre. Cre có sức mạnh hủy diệt nên Grindelwald cần anh để có thể giết được Dumbledore - người từng có lời thế máu với mình.
        ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
      Và hơn hết kẻ nguy hiểm sẽ là kẻ giỏi đội lốt cũng như giỏi thuyết phục để mọi người theo mình chứ không như Voldermort cai trị vì sự e sợ