SONG LANG: CHUYẾN DU HÀNH VỀ MIỀN KÝ ỨC HUY HOÀNG

author

Phải nói là lâu lắm rồi, mình mới được thưởng thức một bộ phim Việt Nam mang tính điện ảnh ở ngoài rạp như Song Lang. Nói thế là vì, ở rạp phim Việt Nam hiện nay, đa phần để chiều theo thị hiếu giải trí của khán giả, các nhà sản xuất và nhà phát hành đua nhau quảng bá những thể loại phim hài, phim hành động, phim kinh dị, phim tình cảm - lãng mạn… Còn các thể loại như chính kịch, hình sự - trinh thám… hầu như vắng bóng hoặc không thể trụ nổi với các xuất chiếu ít ỏi. Nếu muốn xem những bộ phim điện ảnh đúng nghĩa, bạn chỉ còn cách xem phim online hoặc đến những câu lạc bộ, những quán cafe do những người làm nghề tâm huyết sáng lập. Thực tế này không chỉ ở Việt Nam mà còn ở cả ở môi trường điện ảnh khác. Sự xuất hiện của Song Lang như điểm sáng lấp lánh và khác biệt giữa vô vàn phim chiếu rạp gay cấn, hồi hộp với không khí, tiết tấu ào ào, dồn dập, khiến khán giả không kịp thở hay suy nghĩ. Từng khung hình của Song Lang đều đậm tính điện ảnh, duy mỹ, mang chiều sâu và ngụ ý rõ ràng. Xem phim, khán giả hoàn toàn cảm nhận được sự tìm tòi và đầu tư kỹ lưỡng từ những người làm nghề tâm huyết. Nói cách khác, xem phim như thấy rõ tâm hồn hẳn hoi của một con người vậy.
Là đạo diễn tay ngang, tất tần tật mọi thứ về điện ảnh, anh Leon Lê đều tự học, nhưng những gì anh thể hiện qua bộ phim đầu tay Song Lang đều bài bản, chuyên nghiệp. Mình cực thích kịch bản Song Lang do anh Leon Lê và nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc biên kịch. Kịch bản chắc tay, cài cắm những chi tiết hợp lý và không thừa chi tiết nào. Cách xây dựng tâm lý nhân vật không bị gượng ép mà tự nhiên, đáng yêu. Nhân vật nào ra chất nhân vật đó. Nghệ sĩ cải lương có ngôn ngữ của nghệ sĩ cải lương, giang hồ có cách nói của giang hồ, không một màu và không lẫn đi đâu được. Thoại phim rất đời nhưng cũng chứa đựng thông điệp sâu sắc. Song Lang không dành cho những khán giả thích xem phim hài bung nóc hay muốn tìm những tiếng cười dễ dãi. Nhịp phim chậm rãi, êm ả, không chứa nhiều kịch tính nhưng chính điều đó lại mang đến sự chiêm nghiệm, phù hợp cho những người mong muốn tìm về một thời quá khứ đã qua, đó thập niên 60-80 của Sài Gòn thế kỷ trước. Trong khoảng thời gian ấy, cải lương như một món ăn tinh thần không thể thiếu của người Sài Gòn nói riêng và người miền Nam nói chung. Có thể nói, sân khấu cải lương trong phim chính là thánh đường nghệ thuật không gì có thể sánh bằng. Mỗi vở diễn, khán giả nô nức kéo nhau đi xem, hoà mình vào câu chuyện của nhân vật và cuối cùng vỡ oà cảm xúc. Mình là 9X, tuy không xem cải lương nhiều như phim, nhưng chỉ cần là nghệ thuật sân khấu (chèo, hát bội, tuồng…), mình luôn trân trọng và dành tình cảm đặc biệt. Bởi chỉ có nghệ thuật mới có khả năng khơi gợi những cảm xúc mà đời thường chúng ta vô tình đánh rơi hoặc trôi tuột giữa nhịp sống hối hả hiện đại.
Câu chuyện của Linh Phụng và Dũng "Thiên Lôi" mang nỗi vấn vương, ám ảnh mãi không nguôi. Bước ra khỏi rạp và sau đó, mình vẫn bần thần, không sao thoát được những cảm xúc của câu chuyện ấy. Đó là tình yêu hay tình bạn đơn thuần? Mỗi người sẽ có cảm nhận riêng, có một điều chắc chắn rằng, dù là thoáng qua nhưng đó là lát cắt của sự gặp gỡ định mệnh của những tâm hồn đồng điệu. Giữa vạn người, không dễ dàng để tìm được tri kỷ. Hãy trân trọng từng giây phút vì biết đâu bất chợt duyên phận sẽ chấm dứt vì sự vô thường của cuộc đời.
Điều mình chưa thích ở Song Lang đó là khâu lồng tiếng. Khá nhiều phân đoạn, đặc biệt ở các trích đoạn cải lương, khẩu hình diễn viên và tiếng nói không khớp với nhau. Hiện nay, ngay cả phim truyền hình cũng đã ưu tiên hơn cho việc thu tiếng trực tiếp để đảm bảo sự chân thực và tính trọn vẹn cảm xúc thì Song Lang lại bị vướng ở điểm này. Một điểm đáng tiếc nữa ở Song Lang là không nhiều cảnh ngoại và cảnh toàn, bởi mình muốn được trải nghiệm nhiều hơn về không khí, văn hoá, lối sống của Sài Gòn xưa. Nhưng có lẽ liên quan đến kinh phí sản xuất nên khán giả không thể đòi hỏi thêm.
Ở cương vị là nhà sản xuất, Song Lang là phim chỉn chu nhất của chị Ngô Thanh Vân và có thể công nhận chị là một trong những nhà sản xuất thành công nhất hiện nay, dù màu sắc của chị trong phim không mạnh mẽ như các phim trước. Đích thị, Song Lang là tác phẩm mang đậm dấu ấn phong cách cá nhân của đạo diễn và không phải thoả hiệp nhiều với nhà sản xuất. Đó cũng là những lời chia sẻ của anh Leon Lê khi mình may mắn được tham gia buổi giao lưu ở Cà Phê Thứ Bảy. Mình đặc biệt thích tư duy và phong cách làm phim của anh Leon. Đó là không nuông chiều theo thị hiếu khán giả, người làm phim phải là người định hướng và khuyến khích khán giả tham gia vào những mảnh ghép chưa hoàn thiện của một tác phẩm điện ảnh.
Mình xin gửi lời cảm ơn đạo diễn Leon Lê cùng ekip đã gửi đến khán giả chuyến du hành thời gian đong đầy cảm xúc về miền ký ức đậm màu sắc văn hoá Việt Nam. Du hành thời gian ngoài cách thông qua con người, đồ vật và nơi chốn, hoàn toàn có thể thông qua điện ảnh nữa cơ mà?

Bình luận
0 Comments