Spring, Summer, Fall, Winter, … and Spring: Câu chuyện không mở đầu, không kết thúc.

author

Spring, Summer, Fall, Winter, … and Spring – Xuân, Hạ, Thu, Đông, … rồi lại Xuân.

Có thời gian kiếm DVD bản đẹp phim King Kong của Peter Jackson như thằng điên, đạp xe từ Xóm Đất quận 11 qua tới Nguyễn Thiện Thuật quận 3 chỉ vì một cái đĩa, qua hỏi “Có bản đẹp chưa anh?” và ông chủ của hàng trả lời “Bản coi được thôi em” là tui buồn muốn chết. Vô lựa đại cái gì về xem.

Lựa tới lựa lui, lần nào cũng gặp cái bìa thấy bực vô cùng, một ông sư trần truồng nằm ôm cô gái chỉ được che bằng cái áo, che ở những chỗ cần che. Nhìn sơ là biết đang nằm nghỉ ngơi sau thời gian lao động cật lực, dẹp đi về.

Sau đó chưa lâu, cô ruột từ dưới quê lên để đưa bà Nội đi khám bịnh, cổ nói kiếm dùm cái phim mà tui bực mình, lúc có không cần, lúc cần không có, chạy dọc chạy xuôi ráng kiếm bằng được, lúc cầm cái đĩa trên tay, mừng muốn khóc.

Có ai từng tự tin là đã xem qua những phim gọi là khó hiểu, hãy tìm Spring, Summer, Fall, Winter, and … Spring để trải nghiệm cảm giác nếu không hiểu khó chịu một, thì hiểu không tới khó chịu tới 3. Cái gì lưng lững, mập mờ đều làm người ta cảm thấy bực bội.

Xuân, Hạ, Thu, Đông, rồi lại Xuân là một phim kiểu vậy, phim đơn giản, ít nói, tuy đơn giản nhưng hình ảnh đầy tính biểu tượng, ít nói lại làm nổi bật mấy cái biểu tượng kia. Bạn sẽ thấy được điều gì ở một cái cổng bơ vơ, một căn phòng chỉ có mổi cánh cữa. Hàng rào đâu, vách ngăn đâu chuyện đó chắc để bộ não lấp đầy vào.

Và tui thấy hình như đây là biểu tượng cho câu nói “có tức là không, không tức là có” mà bên Phật giáo hay dùng mổi khi bắt đầu bằng “Adidaphat! Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Mà vậy chỉ là một phần nhỏ mà tui nhìn thấy được trong một rừng những biểu tượng như vậy. Có khi mình còn hiểu sai nữa chứ.

Phim không mở đầu, không kết thúc tại hỏng có gì để dẫn dắt câu chuyện. Hình ảnh đầu tiên là một ngôi chùa nổi trên hồ, trong ngôi chùa có một ông sư già và một chú tiểu trẻ con, hàng ngày tụng kinh hái thuốc. Chủ tiểu quậy thì thua luôn, cóc nhái cá rắn không sợ con nào. Con cá, con ếch, con rắn thì 2 trong ba con trên đã chết vì trò đùa của trẻ nhỏ, chú tiểu òa khóc nức nở vì hiểu được lời nói của sư ông “Nếu một trong những con vật đó chết, con sẽ phải tự dằn vặt suốt đời”, khóc với tảng đá đang cột chặt phía sau lưng. Khóc để bắt đầu một cuộc đời phía trước. Khóc giữa mùa Xuân.

Một mùa cách một mua chỉ một cái tên, nhưng thời gian thì đâu có vậy, mùa xuân là năm này, mùa hạ là của mười mấy năm sau … khi chú tiểu đã trở thành một thanh niên đang có những cảm xúc kỳ lạ mà chính bản thân cũng không biết. Anh rạo rực khi lần đầu thấy phụ nữ, anh ngỡ ngàng khi vô tình bắt gặp người ta đang thay áo, thay quần, anh không kiềm được bản thân khi người ta ngất xỉu trước mắt mình, anh không thể dằn được bản tính của một người đàn ông và đây chính là cái hình mà tui nói tới lúc đầu. Nhưng sư ông nghĩ khác, đó là bản năng, anh không đáng trách. Anh rời chùa vào một buổi sáng mùa Hè.

Anh quay về vào mùa Thu, với tâm trạng đau khổ, vô cùng tức giận, anh giận thế giới, anh tức bản thân, anh đau khổ vì chữ tình, người ta đưa anh đi vào một buổi sáng cuối mùa.

Mặt hồ lúc này đã đóng băng, người thanh niên xưa giờ đã không còn, chỉ có người đàn ông từng trải, điềm đạm trở về nơi cũ, nơi ông chọn để sống suốt phần đơi còn lại, ông không cô đơn vì bên cạnh mình đã có thêm đứa trẻ mà người khác để lại trong một tối mùa Đông.

Hình ảnh cuối cùng là một ngôi chùa nổi trên hồ, trong ngôi chùa có một ông sư già và một chú tiểu trẻ con, hàng ngày tụng kinh hái thuốc. Chú tiểu quậy thì thua luôn, cóc nhái cá rắn không sợ con nào. Vậy kết thúc là mở đầu, hay mở đầu là kết thúc, có khi đó lại hình là biểu tượng của chính vòng luân hồi được thể hiện cụ thể bằng cuộc sống, bằng chính con người, bằng phim ảnh. Vẫn khó hiểu nhưng được cái dể hình dung hơn. Nhân quả, luân hồi không đâu xa xôi, nó nằm ngay trong cuộc sống hằng ngày, có nợ không cần đợi tới kiếp sau, bản thân còn sống nghĩa là đang phải trả nợ rồi. Vẫn có thể hiểu sai.

Tui không phải là một người theo đạo, đạo vốn là đường để hướng người ta đến với cái tốt đẹp, đạo thì do một người lập nên, nhưng đường thì được cả đống người quản lý, rẽ lung tung khó đoán. Nên tui nghĩ, muốn theo đạo nào, trước tiên phải cần đạo đức.

Muốn lên đọc thêm để hiểu rõ về phim, nhưng vậy vô tình lại bị ảnh hưởng quá nhiều vào bài viết khác. Thôi hiểu tới đâu nói tới đó, phần còn lại, nếu được, để người xem nhìn nhận sâu hơn, hoàn hảo hơn, biết đâu sẽ có được một bài viết hay nhứt về phim này. Tui không thể viết review(không biết dịch), vì không có được cái nhìn tổng quát. Tui chỉ thấy nếu phim nào hay, thì nói về cái hay của nó thôi.

À mà bản nhạc cuối phim nghe thấy nó day dứt sao sao.

Hình ảnh mang tính gì đó cuối phim
Bài hát nghe không hiểu gì hết mà thấy thấm thấm
Bình luận
4 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 1 other react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 13 tháng 11 năm 2018
    Kim kiduk làm phim thì khỏi chê. Nhưng càng về sau này làm càng chán.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Kim kiduk làm phim thì khỏi chê. Nhưng càng về sau này làm càng chán.
        ·  Ngày 14 tháng 11 năm 2018
      Chắc tại ổng hết hiểu tụi mình muốn xem cái gì rồi.
  • Ông Tổ Nghề Spoil
    Ông Tổ Nghề Spoil   ·  Ngày 13 tháng 11 năm 2018
    Tui phải đi coi phim này ngay lập tức
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Tui phải đi coi phim này ngay lập tức
        ·  Ngày 13 tháng 11 năm 2018
      Ông kiếm thêm Moebius của cùng đạo diễn này luôn, xem thử, thấy có vẻ hợp với mấy bài gần đây hay viết.