Sự cô đơn trong thế giới điện ảnh của Christopher Nolan

author
Những nhân vật nam chính trong phim của nhà đạo diễn tài ba lừng danh Christopher Nolan luôn luôn cô đơn trên con đường đi tìm và khẳng định bản ngã. 

Đó là một nhà văn trẻ lang thang đi tìm tòi những đề tài mới mẻ cho các tác phẩm của mình, hay một ảo thuật gia với khát khao sáng tạo ra những màn trình diễn gây chấn động, hay một người cha bay ra ngoài vũ trụ để tìm một miền đất mới cho con gái của mình.

(Nhân vật Angier trong The prestige bị ám ảnh bởi sự thành công đến mức điên rồ)
Có thể họ chỉ là những con người bình thường giữa xã hội. Như người bệnh nhân Leonard với căn bệnh mất trí nhớ kỳ lạ vẫn đang phải vật lộn và xoay vòng trong những ký ức ít ỏi và mớ thông tin hỗn loạn để bấu víu vào một mục đích sống nhỏ nhoi. Cũng có thể họ là những cá nhân đang phải âm thầm gánh vác trọng trách nặng nề của xã hội. Như Bruce Wayne, nhà tài phiệt bất hạnh luôn muốn mang công lý đến cho thành phố nơi mình sinh sống, dù có phải đánh đổi và hy sinh bằng chính lợi ích của bản thân.


(Nhân vật Wayne lái chiếc Bat-pod lao vào đường hầm)

Nhưng cho dù là ai, họ đều mang trong mình những trăn trở và ám ảnh của quá khứ, chủ yếu là bi kịch về người vợ. Như Leonard trong Memento, như Angier trong The Prestige, như Cobb trong Inception. Sự chia ly và cô đơn khiến cho các nhân vật phải quằn quại để bám lấy những gì còn có ý nghĩa đối với họ, như công việc, nhiệm vụ hoặc con cái. Có thể họ không cô độc, nhưng chắc chắn họ cô đơn. Sự cô đơn được lột tả từ trong chính cảm xúc của nhân vật cho đến từng khung hình của Christopher Nolan.


(Nhân vật Leonard trong Memento ngồi một mình trong căn phòng của nhà nghỉ)
Nolan còn tận dụng góc quay rộng với không gian âm để đẩy mạnh sự lẻ loi và cô độc của nhân vật chính. Điển hình là những cảnh quay Cooper vô vọng kêu gào trong chiều không gian thứ 5. Bế tắc và đau đớn.


(Nhân vật Cooper trong Interstellar rơi vào chiều không gian thứ 5)
Ngoài nỗi đau của quá khứ, đi kèm với sự cô đơn là chủ nghĩa anh hùng. Nolan lột tả chủ nghĩa này xuất sắc nhất qua bộ ba tác phẩm Batman begins. Hay gần đây nhất là qua hình ảnh chàng phi công Farrier khi anh một mình chao liệng trên bầu trời rộng lớn nhưng không kém phần nguy hiểm. Anh gạt bỏ sự an toàn của bản thân, tự giao nộp mình vào bàn tay của kẻ thù để tạo lối thoát cho hàng chục ngàn người lính trên bãi biển Dunkirk. Hành trình của anh cũng được Nolan bỏ ngỏ như những nhân vật khác, như một câu hỏi mở, mơ hồ nhưng đầy hy vọng, như một sự lựa chọn để cho khán giả tự quyết định.


(Nhân vật Farrier trong Dunkirk đứng nhìn chiếc máy bay của mình)

Chung quy lại thì các nhân vật của Christopher Nolan vẫn đang cố gắng bước đi trên hành trình đạt được những khát vọng của bản thân. Họ phải đánh đổi bằng nhiều thứ, có thể bằng chính sự nhận thức, bằng tính mạng hay mối quan hệ ruột thịt của mình. Đúng là họ cô đơn, nhưng họ chấp nhận sống với sự lựa chọn của chính mình, như một nhân vật trong Interstellar thường hay nói: Do not go gentle into that good night...
Bình luận
2 Comments   |   Nam44 and 1 other react this.
  •   Nam44
    Nam44   ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
    Nói đến sự cô đơn trên màn ảnh không thể không nhắc đến Ryan Gosling
    • Lam Luong
      Lam Luong
      Nam44
        Nam44
      Nam44
      Nói đến sự cô đơn trên màn ảnh không thể không nhắc đến Ryan Gosling
        ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
      yep, diễn viên hợp với mấy vai lãng tử nhưng thường có kết thúc lẻ loi. Họa may có The notebook còn đỡ đỡ.