Sự thật kinh khủng về câu chuyện truyền cảm hứng cho Stranger Things

author
 

Vậy là chưa đầy 1 tuần nữa là series phim bom tấn đinh đám suốt mùa hè năm ngoái của Netflix – Stranger Things sẽ chinh thức trở lại với season 2 hứa hẹn sẽ mang đến cho người xem thêm nhiều bất ngờ hấp dẫn và thú vị hơn nữa. Sau khi kết thúc season 1 các bạn hẳn sẽ rất thắc mắc đúng không? Đừng tin vào những giả thiết, mà hãy xem qua sự thật đáng ngạc nhiên này! 

 

 

Nhắc lại mùa thứ nhất

 

Stranger Things được lấy cảm hứng từ một dự án thí nghiệm hoàn toàn có thật. Nhưng trước tiên, chúng ta cùng nhau nhắc lại season 1 thôi nào, dù sao cũng đã một năm trôi qua, ắt hẳn các bạn cũng đã quên đi ít nhiều rồi!

Môt thế giới đảo ngược, một quái vật, một cô bé bị thí nghiệm có khả năng điều khiển đồ vật và làm những điều phi thường …. Bạn có tin rằng những điều nghe tưởng chừng như chỉ có ở trên phim lại hoàn toan xảy ra ở đời thực và đây cũng là một dự án bí mật của chính phủ Mỹ có tên gọi Montauk Project (mon tọk) – Dự án Montauk.

Thông qua tám tập phim của Stranger Things, ý tưởng về mối liên hệ giữa Eleven và Demogorgon có thể đã vì vậy mà mở canh cổng cho Upside Down, thật ra có nguồn gốc từ một sự cố mà chuyên gia về thuyết âm mưu tin rằng đã từng xảy ra ở Montauk năm 1983 và nó cũng khiến các thí nghiệm bí mật quân đội Hoa Kỳ đã tiến hành cho trẻ em trong bốn thập kỷ phải chấm dứt.

Kịch bản của Stranger Things Season 1 mới chỉ là một phần của truyền thuyết về Long Island. Vì vậy, câu chuyện của dự án Montauk thậm chí còn nguy hiểm hơn so với những gì chúng ta được xem trên bộ phim của Netflix nữa bởi dự án này là nhằm tạo ra một loại vũ khí nguy hiểm tột bậc.

 

 

"Dự án Montauk" bị phơi bày

Đã có rất nhiều tin đồn xoay quanh việc chính phủ Hoa Kỳ đã tiến hành các cuộc thử nghiệm trong chiến thuật ở Montauk tại Camp Hero hoặc Trạm Không quân Montauk bắt đầu bùng nổ vào giữa những năm 1980. Nhà văn Preston B. Nichols đã hợp thức hoá những điều chỉ là giả thuyết khi mà ông ta mô tả các sự kiện mà hiếm ai tin là có thật kia một cách chi tiết trong một loạt sách của mình. Cuốn sách này có tên dự án Montauk: Các thí nghiệm về Thời gian (1982), Nichols đã kể lại những ký ức  bị trấn áp về giới hạn của mình trong một cuộc thí nghiệm bí ẩn; nhờ vậy mà sau đó những người khác từng tham gia Dự án Montauk đã công khai ra mặt và xác nhận một số tuyên bố bị xem là quái lạ của Nichols.

Khi các đối tượng nghiên cứu này cùng một số đối tượng khác dần hồi phục lại ký ức của họ, họ đã tiết lộ rất nhiều thông tin trong các cuộc phỏng vấn về sự tham gia của họ vào các thí nghiệm liên quan đến không gian, thời gian và các không gian khác mà con người chưa biết đến. Dựa vào thời điểm của cuộc phỏng vấn khi nó được ghi nhận, phạm vi của những gì đã xảy ra ở Montauk cho thấy nó đủ rộng để bao gồm nhiều kế hoạch khác ở trong đó mà điển hình là cuộc thí nghiệm Philadelphia.

 

 

Làm thế nào mà "Thí nghiệm Philadelphia" lại có liên quan đến thí nghiệm này

Tháng 10 năm 1943, quân đội Hoa Kỳ được cho là đã tiến hành các thí nghiệm bí mật trong xưởng đóng tàu hải quân ở Philadelphia, Pennsylvania để tìm ra cách để phá huỷ radar Nazi để họ có thể vận chuyển an toàn các nguồn cung cấp cho đồng minh ở châu Âu. Hải quân Hoa Kỳ đã không bao giờ thừa nhận bất kỳ cuộc thử nghiệm nào, nhưng theo các nhà lý luận âm mưu năm 1955, thí nghiệm này không chỉ thành công trong việc khám phá ra làm thế nào để làm cho tàunày không bị phát hiện, mà còn vô tinh khiến con tàu của minh du hanh trong một khoảng thời gian khác? Không ai biết con tàu này đã đi đâu, chỉ biết rằng sau khi quân đội biết được về những ảnh hưởng tiêu cực mà phi hành đoàn gặp phải sau khi tiếp xúc với một phiên bản Upside Down đời thật, họ đã đóng cửa dự án này.

 

 

Cánh cổng dẫn tới Montauk

Bộ phim The Philadelphia Experiment ra mắt năm 1984 cũng chính là được lấy cảm hứng từ sự kiện trên. Do đó vào năm 1988, ông Al Bielek 57 tuổi đã cảm thấy sự quen thuộc bởi những hình ảnh trong phim dường như ông từng được thấy trước đó. Trải qua nhiều hình thức trị liệu ở New Age, ông Bielek đã có thể khám phá những ký ức bị giam cầm khi làm việc cho dự án Montauk vào những năm 1970 và 1980; ông cũng xác định chắc chắn rằng những ký ức của ông đã bị xoá đi nhằm giữ bí mật cho cuộc thử nghiệm. Sau khi lấy lại được ký ức của mình, anh biết rằng tên của anh không phải là Al Bielek; mà tên thật của ông là  Edward Cameron, anh cũng đã từng làm việc tại Philadelphia Experiment với anh trai, Duncan Cameron, khi ấy cả hai người đàn ông đều ở độ tuổi 20.

Một vài năm sau đó, Al Bielek đã trình bày câu chuyện của mình tại một hội nghị của Mutual UFO Network. Thử nghiệm Philadelphia là có thật, ông cũng nói rằng minh chính là bằng chứng. Bielek đã tuyên bố rằng, vào khoảng những năm 1940, Nikola Tesla đã tìm ra cách làm cho tàu USS Eldridge trở nên vô hình và, trong quá trinh đó, mở ra một lỗ hổng thời gian ở tương lai và nó đã hút con tàu vào. Anh em Cameron khi ấy đang trên lên tàu, con con tàu dừng lại thì nó đang ở Camp Hero tại Montauk khi ấy là ngày 12 tháng 8 năm 1983. Quân đội đã nhanh chóng đưa họ trở lại lỗ hổng và trở về với thời điểm lúc đó cùng một sứ mệnh: phá hủy thiết bị trên Eldridge. Theo Bielek, các anh em đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, mặc dù điều đó không ngăn chính phủ thực hiện nhiều thí nghiệm về xây dựng canh cổng đi đến tương lai.

Trong một bài phát biểu năm 1990 cho Mutual UFO Network, Bielek cũng gợi ý rằng một tai nạn đi đến năm 1983 đó đã khiến ông bị già đi nhanh chóng. Ông cũng giải thích rằng vào đầu những năm 1960, ông (khi ấy là Edward) đã thuyết phục cha mình hãy sinh thêm một người con để họ có thể đưa ý thức của Duncan từ năm 1983 vào anh chị em sinh năm 1963. Bielek đã đề cập đến phiên bản Duncan này như là một " Linh hồn."

 

 

Phát triển năng lực tâm linh để trở thành gián điệp

Những câu chuyện của Bielek đã lan truyền và thu hút sự chú ý của Preston Nichols, ông đã kết bạn với Bielek và kể cho họ nghe câu chuyện của riêng mình. Trong Dự án The Montauk: Các thí nghiệm về Thời gian, Nichols viết về thời gian của mình làm việc tại Camp Hero trên các thí nghiệm bí mật. Cụ thể, trong những năm 1970, ông tuyên bố, ông đã từng làm việc với Bielek trong một dự án có tên gọi là "Ghế Montauk", một chiếc ghế sử dụng điện từ để khuyếch đại sức mạnh tinh thần.

Duncan Cameron - phiên bản linh hồn được sinh ra vào năm 1963 - được phát hiện có năng lực thần bí và trở thành trọng tâm của nhiều thử nghiệm của Montauk Chair. Có nhiều điều cho thấy rõ ràng rằng Duncan có thể điều khiển các vật thể chỉ bằng cách suy nghĩ về chúng khi đang ngồi trên Montauk Chair. Một trong những thí nghiệm Nichols mô tả rất giống với thí nghiệm được thực hiện với Eleven trước khi cô bé mở canh cổng dẫn đến Upside Down:

Cuộc thử nghiệm đầu tiên được gọi là " The Seeing Eye ". Cuộc thử nghiệm này cũng đã thành công khi mà chỉ với một sợi tóc của người hoặc vật gì đó trong tay, Duncan có thể tập trung vào nó và có thể nhìn thấy như thể đang nhìn xuyên qua đôi mắt của họ, nghe qua tai và cảm nhận mọi thứ thông qua cơ thể. Anh ta thực sự có thể nhìn thấy thông qua những người khác ở bất cứ nơi nào trên hành tinh.

 

 

Những đứa trẻ bị bắt cóc

Nichols tiếp tục thử nghiệm với Duncan, lúc này đang có sức mạnh mà bạn chỉ thấy trong nhưng màn ảo thuật. Anh không hề nghi ngờ rằng Ducan là linh hồn một người đàn ông từ quá khứ xa xưa đã nhập vào một thân thể mới. Ông đã cố gắng khai thác sức mạnh cùng các chuyên gia giỏi của mình với Montauk Chair để tiến hành các thí nghiệm kiểm soát tâm trí bằng cách sử dụng các đĩa vô tuyến đặc biệt tại Camp Hero. Đây cũng là nơi những đứa trẻ khác được đến.

Trong cuốn sách của mình, Nichols đã viết về những cậu bé khác được đưa vào và thử nghiệm; một số được gửi qua một cánh cổng thời gian. Trong phim Stranger Things cũng có đưa ra lý thuyết này bởi cái tên "Eleven" cũng cho thấy có hoặc đã có 10 đối tượng khác từng được thử nghiệm trước cô bé El. Trong cuốn sách của Nichols, những cậu bé bị bắt cóc này được gọi là "Montauk Boys", và kể từ khi Nichols và Bielek bắt đầu nói về những kỷ niệm của họ, những người đàn ông khác ở Long Island đã bắt đầu khám phá ra rằng họ từng bị các nhà khoa học Camp Hero bắt cóc từ nhà của họ để thí nghiệm, phá vỡ những rào cản về mặt tâm lý của những đứa trẻ này để họ có thể cấy vào các lệnh vô thức.

Điều này rất hợp lý với một giả thuyết được đưa ra về cái chết của con gái cảnh sát Hopper  trong Stranger Mọi bởi nhiều người không tin cô bé chết bởi căn bệnh ung thư mà đã bị đưa đi thí nghiệm.

 

 

Duncan đã mở một cánh cổng thông tin

Sau nhiều năm thử nghiệm với Duncan ở Montauk Chair, Nichols tuyên bố rằng họ có thể đi thám hiểm đến những nơi khác (thậm chí cả trên sao Hỏa). Cuối cùng, họ đã có thể lập trình cho Duncan một số lệnh cơ bản để đứa trẻ không cần phải bị ngồi trên ghế suốt thời gian dài.

Tuy nhiên, tại một thời điểm, những lãnh đạo phía trên của Nichols đã bảo anh ta quay lại Montauk Chair và để nó đi ... đến ngày 12 tháng 8 năm 1983. Câu chuyện xảy ra khi họ mở một chuyến thám hiểm  khác, dự án Montauk đã thành công khi tạo được một lỗ hổng thời gian đến năm 1943, với sức mạnh ở cả hai đầu. Đó là cách Ed và Duncan Cameron năm 1943 đến qua cổng thông tin, và những sự kiện này đã được mô tả bởi Al Bielek.

Nichols giữ Duncan năm 1943 ra khỏi phiên bản năm 1963, nhưng nhanh chóng nhận ra rằng thời gian đi lại quá phức tạp và quá nguy hiểm đối với trẻ em. Ông và ba đồng nghiệp đã nghĩ ra một kế hoạch sử dụng Duncan để đóng cửa dự án.

Cuối cùng họ đã quyết định rằng họ đã thực hiện đủ các thí nghiệm. Chương trình khẩn cấp đã được kích hoạt bởi một người đang đến gần Duncan trong khi anh ta đang ngồi trên ghế và chỉ cần thì thầm "Thời điểm đã đến." Tại thời điểm này, Ducan đã để cho một con quái vật chui ra khỏi tiềm thức của mình. Những người có mặt tại sự kiện đó mô tả rằng con quái vật này trông rất to lớn, có lông, nó rất đói và ăn bất cứ thứ gì trước mặt mình. Nó cũng đập tan mọi thứ xuất hiện trong tầm nhìn của nó.

Nichols đã phải đập vỡ tất cả các thiết bị dùng để khởi động Montauk Chair trước khi con thú biến mất trở lại vào hư không. Sự cố đó, cộng thêm sự kiện phá huỷ những thứ nghiệm từ ngày 12 tháng 8 năm 1943 đến ngày 12 tháng 8 năm 1983 nhằm đảm bảo rằng dự án sẽ bị đóng cửa mãi mãi. Nhân viên sau đó bị tẩy não và, vào năm 1984, các tầng dưới của căn cứ đã được lấp đầy bằng xi măng.

 

Bình luận
0 Comments