Tâm lý tội phạm: Đề thi đẫm máu – Kịch bản “nhân văn” hơn bạn tưởng

author

Phim truyền hình chuyển thể ‘Tâm lý tội phạm’ sẽ có phần 2. Nhiều khán giả phàn nàn rằng sự thay đổi nội dung phần 1 khiến họ không muốn xem tiếp. Liệu họ có quá khắt khe ?

Tác phẩm văn học trinh thám của một cảnh sát về hưu – Lôi Mễ sở hữu một số lượng đọc giả lớn và được dịch ra tiếng Việt từ khá lâu. Năm ngoái, bộ phim ‘Tâm lý tội phạm’ đem 3 phần, 3 vụ án đẫm máu của Lôi Mễ lên sóng truyền hình. Có điều, bộ phim không được nhiều khán giả tiểu thuyết đón nhận cho lắm vì hình ảnh nam chính Phương Mộc đẹp trai hơn nhiều so với nguyên tác, cũng nhưng đã sửa rất nhiều tình tiết trong truyện lên phim.

Thực tế, đối với tác phẩm chuyển thể thì điều cần thiết nhất là phải giữ được lý tưởng, nhân sinh quang của tác phẩm gốc. Những chi tiết khác nhau không thực sự quá quan trọng và “kịch bản chuyển thể” thành công phải đạt được sự sáng tạo nhất định thì mới được công nhận nên việc thay đổi cũng là bình thường. Nếu nói đến việc biến nhân vật tốt thành ác, từ dũng cảm thành yếu đuối thì đúng là nên hạn chế; tuy nhiên, ngay cả 36 tình huống kịch mà các chuyên gia nhiều năm tích góp cũng thể bị một danh tác hậu thế gấp khúc, đổi mới thì chỉ cần nếu tác phẩm đạt được chủ đích một cách xuyên suốt, sáng tạo thành công thì cũng đáng được xem xét lại.

6-52-14 Đề thi đẫm máu Tâm lý tội phạm: Đề thi đẫm máu – Kịch bản “nhân văn” hơn bạn tưởng 6 52 141

Trước tiên, hãy nhìn những gì mà bộ phim truyền hình này làm được. Xét về mức độ kịch tính, việc điều tra của cảnh sát bài bản khoa học, việc điều tra của người phát họa chân dung tội phạm như Phương Mộc logic và phần nhiều dựa vào cảm tính. Phần hình khá chi tiết, đáng sợ dù đã bị kiểm duyệt cắt xén. Những lớp lang trong một vụ án được dần dần bóc tách, tuy nhiên, thủ phạm lại hành động quá nhanh nhưng quyết định kết tội lại phụ thuộc vào nhiều thứ nên phá án cũng vào lúc muộn màng.

Trần Nhược Hiên đóng vai Phương Mộc khá tốt, thể hiện được hai mặt đen – trắng trong tâm lý nhân vật, cũng như các vai diễn ‘phát họa chân dung tội phạm’ trong các bộ phim khác, kiểu đọc thoại tập trung và cuốn hút cũng được cậu ta thể hiện tròn vẹn. Tâm thần của Phương Mộc cũng không được bình thường, cách diễn của Nhược Hiên thể hiện khía cạnh u khuất, tự kỷ của nhân vật này. Các diễn viên khác cũng đều hoàn thành tốt vai diễn khác nhau, nhất là vai diễn Phàm Triết.

6-52-14 Đề thi đẫm máu Tâm lý tội phạm: Đề thi đẫm máu – Kịch bản “nhân văn” hơn bạn tưởng 6 52 142

Kịch bản truyền hình “nhân văn” hơn cũng bởi vì ít người chết hơn trong tác phẩm này. Mạng người không phải cỏ dại, nếu như tiểu thuyết có thể dùng ngòi bút khiến chúng ta yêu nhân vật đó sau một chương thì phim ảnh mất thời gian hơn thế, cũng không thể dễ dàng muốn cho họ chết là chết sau khi tốn thời gian đẽo gọt. Nhân vật nào cũng vậy, cũng phải được chọn cho một cái chết xứng đáng, không nên chỉ là một cái chết “qua đường”. Kể cả một vai phụ như Phàm Triết, nếu như truyện cho anh ta phản kháng mạnh mẽ rồi bị ép chết thì kịch bản truyền hình đã ngay từ đầu định đoạn Phàm Triết muốn tự sát, vậy nên hành động tự sát của anh ta phần nhiều là do bản thân, điều này khẳng định được nhiều hơn sự mạnh mẽ trong tinh thần Phàm Triết. Bởi vì anh ta trước khi tự kết liễu đời mình, đã hoàn thành vẻ vang manh mối quan trọng nhất của vụ án cho Phương Mộc. Hình ảnh Phàm Triết rơi xuống từ chiếc băng rôn kỷ niệm 5 năm đi học lại có ấn tượng sâu đậm hơn.

6-52-14 Đề thi đẫm máu Tâm lý tội phạm: Đề thi đẫm máu – Kịch bản “nhân văn” hơn bạn tưởng 6 52 143

Một ví dụ chất lượng khác là sự tồn tại của nhân vật Trần Hy. Nếu như trong nguyên tác, Trần Hy chính là nổi đau lớn nhất của Phương Mộc mà từ đầu đọc giả đều biết đến thì với bộ phim truyền hình này, sự tồn tại mơ hồ của Trần Hy là một dấu hỏi lớn. Điều này thu hút sự tranh luận của người hâm mộ nguyên tác, lại là điểm cộng cho sự tinh vi của kịch bản và diễn xuất của diễn viên, khán giả càng chú ý đến những chi tiết ẩn càng sớm trả lời đúng.
6-52-14 Đề thi đẫm máu Tâm lý tội phạm: Đề thi đẫm máu – Kịch bản “nhân văn” hơn bạn tưởng 6 52 144

Vì cách thức thay đổi nguyên tác thế này, khán giả quan tâm đến nhân vật của mình nhiều hơn. Tuy nhiên, cái kết của giáo sư Kiều khiến nhiều người thất vọng. Quả thật, việc thay đổi này không đem lại hiệu qua cao hơn so với nguyên tác. Dẫu vậy, bộ phim cũng đã thêm vào một câu nói hay cho giáo sư Kiều: “Ác là thiện mà thiện cũng là ác”. Lương thiện chính là một sự lựa chọn, nếu lựa chọn sai đối tượng thì cũng chính là phản trắc lại lẽ tốt.

Bình luận
0 Comments