The Babysitter: Killer Queen- Phần sequel kém chất lượng khi thiếu vắng cô giữ trẻ Bee

Dù quy tụ gần như đầy đủ “bộ sậu” từng làm nên thành công của phần 1 nhưng sequel của The Babysitter (2017) không thể đáp ứng được kì vọng của khán giả về một tác phẩm kinh dị thông minh, thú vị nhất là khi thiếu vắng nhân vật phản diện quan trọng nhất của tác phẩm

Người trông trẻ tại gia (babysitter) là loại hình dịch vụ khá phổ biến ở Mỹ. Họ chính là “cứu tinh” cho những bậc phụ huynh mỗi khi có việc cần xa nhà và không thể mang con theo, lại không thể để chúng ở nhà một mình mà lại không có ai trông nom. Trên màn ảnh Hollywood, hình ảnh những người làm công việc này thường là các cô gái trẻ (sinh viên, học sinh trung học) mong muốn kiếm thêm một chút tiền tiêu vặt trong những giờ rảnh rỗi.

Lấy cảm hứng từ đề tài này, vào năm 2017, đạo diễn McG và biên kịch Brian Duffield đã thực hiện bộ phim kinh dị, hài hước có tên gọi là The Babysitter. Phim xoay quanh xoay quanh câu chuyện về cậu bé Cole, lúc này mới 12 tuổi  tình cờ phát hiện ra cô giữ trẻ xinh đẹp mà mình ‘thầm thương trộm nhớ’ là thành viên trong một hội kín tàn ác. Bị phát giác, Cole chỉ còn biết vận dụng mọi trí thông minh của bản thân để đương đầu với lũ sát nhân tâm thần. Môt phiên bản “Ở nhà một mình” máu me và người lớn hơn.

The Babysitter được Netflix mua bản quyền từ hãng phim New Line Cinema và cho phát hành trên dịch vụ trực tuyến của mình vào tháng 10/2017. Phim nhận được rất nhiều phản hồi tích cực và khiến Netflix bỏ tiền đầu tư sản xuất phần 2, với tên gọi là The Babysitter: Killer Queen.

Hai năm sau những sự kiện xảy ra trong phần 1, cậu bé Cole tội nghiệp (Judah Lewis) giờ đây đã trở thành học sinh trung học. Những sự kiện hãi hùng sau sự cố với Bee (Samara Weaving) và hội kín tôn thờ ác quỷ của cô ta vẫn còn ám ảnh tâm trí cậu hằng đêm. Người duy nhất tin tưởng Cole là cô bạn thân thuở nhỏ Melanie (Emily Alyn Lind), trong khi bố mẹ cậu lại đang lên kế hoạch gửi con vào trường dành cho trẻ có dấu hiệu tâm lí bất ổn.

Một bản sao chép hời hợt, kém duyên 

Ở phần đầu tiên, một trong những bí quyết làm nên thành công của thương hiệu phim kinh dị, hài do đạo diễn McG thực hiện nằm ở mối quan hệ phức tạp, ‘thay đổi như chong chóng’ giữa Cole và cô trông trẻ xinh đẹp. Ban đầu là trẻ con – người trông hộ, rồi đến tình cảm bạn bè quý mến giữa hai kẻ có chung một niềm đam mê dành cho dòng phim khoa học viễn tưởng, nhưng những sự kiện bất ngờ xảy ra lại biến họ thành con mồi – kẻ đi săn và một màn rượt đuổi đẫm máu. 

Sự ra đi của cô trông trẻ quyến rũ Bee rõ ràng đã tạo ra ảnh hưởng không hề nhỏ đến phần phim thứ hai. Không còn Bee và với việc Cole trở thành học sinh trung học, phim đột ngột chuyển hướng sang thể loại tình cảm học đường quen thuộc tới sáo mòn bằng pha tranh giành tình cảm tay ba, tay tư giữa Cole với hai cô gái tuổi teen khác. Hơn nữa, sự thay đổi trong tâm lí nhân vật lại diễn ra quá nhanh, quá hời hợt khiến lựa chọn mà nhân vật đưa ra kém thuyết phục hơn trong mắt khán giả. 

Bên cạnh việc thiếu vắng một nhân vật vừa nguy hiểm lại vừa hấp dẫn, dù phim đã cố tình khỏa lấp bằng cách đưa một cô gái tóc vàng khác (thậm chí là cô này còn có gương mặt hao hao với cô trông trẻ cũ), thì những tình tiết thú vị năm xưa cũng chỉ còn là những màn chọc cười vô nghĩa, thậm chí có phần hơi rẻ tiền. 

Các thành viên cũ của hội kín được hồi sinh để tiếp tục săn đuổi Cole. Dù vẫn giữ phong cách điên rồ nhưng việc xuất hiện của các nhân vật này dường như chỉ để tận dụng lại “hào quang” của phần đầu, thay vì sáng tạo ra cái mới thú vị và ấn tượng hơn. Nếu như ở phần 1, anh chàng nóng bỏng Max (Robbie Amell) hay cô nàng đỏng đảnh Allison (Bella Thorne) đều có phút giây tỏa sáng với những pha độc thoại hài hước, thậm chí là có tác động quan trọng trong sự thay đổi tâm lí của nhân vật chính thì sang phần 2, nhiệm vụ của họ chỉ là để bị… giết theo một cách vô nghĩa.

THE BABYSITTER: KILLER QUEEN (L to R) ANDREW BACHELOR as JOHN, BELLA THORNE as ALLISON and ROBBIE AMELL as MAX in THE BABYSITTER: KILLER QUEEN. Cr. TYLER GOLDEN/NETFLIX © 2020

Khi cô trông trẻ năm xưa chỉ còn là những hồi ức đầy tiếc nuối

Một nét duyên dáng của The Babysitter chính là những màn đối đáp tự nhiên, gợi nhắc đến nhiều biểu tượng văn hóa – điện ảnh của thập niên 80 thuộc thế kỉ trước. Sang phần 2, việc nhồi nhét các chi tiết này không thực sự tạo ra nhiều ấn tượng. Phim thậm chí còn dàn dựng một cảnh chiến đấu nhằm gợi nhớ tới dòng videogame chiến đấu đối kháng (Mortal Kombat, Samurai Shodown…) nhưng lại chỉ khiến khán giả cảm thấy hời hợt và chẳng ăn nhập gì vào diễn biến chung.

Vì thuộc thể loại phim kinh dị tàn sát (slasher horror) nên The Babysitter: Killer Queen không thiếu những cảnh đầu rơi, máu chảy. Dù mức độ tàn bạo đã được cải tiến với nhiều kiểu giết người ghê rợn, được mô tả trực diện hơn nhưng trình độ CGI nghèo nàn đã khiến chúng trở nên phản tác dụng. 

Trong trailer quảng bá, The Babysitter: Killer Queen có sự xuất hiện của một nhân vật mới đầy hứa hẹn là Phoebe (Jenna Ortega). Có thể xem cô như là sự sáng tạo hiếm hoi nhằm đem lại nét tươi mới cho phần 2. Thế nhưng, tất cả những gì nhân vật này để lại chỉ là một cô gái tỏ vẻ cá tính nửa vời ở đầu phim, ủy mị vào đoạn giữa phim và cuối phim lại trở về kiểu mẫu ‘damsel in distress’ (cô gái gặp nạn chờ được nhân vật chính giải cứu) quen thuộc trong các phim Hollywood. 

Điểm sáng hiếm hoi từ Judah Lewis và một cái kết bất ngờ

Ở tuổi 19, Judah Lewis đã sở hữu trong tay một bản CV phim ảnh khá tương đối. Cậu từng là một trong 6 cái tên từng lọt vào vòng casting cuối cho vai diễn Spider-Man trong bom tấn Spider-Man: Homecoming (vai này sau đó thuộc về Tom Holland). 

Trong The Babysitter, Judah Lewis đã mang đến hình ảnh một cậu bé Cole nhút nhát, rụt rè nhưng biết cam đảm đứng lên, chống lại những kẻ hiếp đáp mình đúng lúc. Ba năm sau, Judah giờ đây đã trưởng thành và đem đến cho nhân vật Cole một hình ảnh mới. Không chỉ thay đổi về mặt thể chất (có thể khiến cho các khán giả nữ của phim rung rinh), Judah còn thể hiện khá ổn những phân cảnh nội tâm của Cole, đặc biệt là ở nửa cuối phim. So với những bạn diễn cùng tuổi trong phim, thì Judah thực sự là một điểm cộng lớn về diễn xuất.

Không chỉ “sao chép” khá nhiều từ phần 1 và tiếp nối câu chuyện cũ, The Babysitter: Killer Queen còn có một pha “bẻ lái” ở đoạn cuối nhằm giải thích về nguồn gốc của Bee và đồng bọn. Một bước sáng tạo khá bất ngờ nhưng không thực sự ấn tượng, thậm chí còn khiến phim trở nên sến sẩm một cách không cần thiết. Điểm an ủi là sự trở lại của nhân tố quan trọng, đóng góp không nhỏ trong thành công của The Babysitter, có thể khiến cho khán giả cảm thấy nguôi ngoai ít nhiều.

Sao chép gần như toàn bộ công thức làm nên thành công và đưa vào những sáng tạo kém duyên, The Babysitter: Killer Queen thực sự đã khiến người yêu mến phần phim đầu tiên cảm thấy thất vọng. Phim là một ví dụ không thể rõ ràng hơn cho việc: nếu cứ lặp lại mà không chịu đổi mới, thì bạn chỉ còn là cái bóng của chính mình mà thôi.

Related Articles

Responses

HOT OR NOT
Bạn đã có trãi nghiệm ra sao với các phim này?
Chuyển đến thanh công cụ