THE BOOK THIEF - KẺ TRỘM SÁCH: NHỮNG CÁI ÔM ẤM ÁP Ở PHỐ THIÊN ĐƯỜNG

author
Mình vừa đọc xong Kẻ trộm sách hồi cuối tháng rồi. "Đây là cuốn tiểu thuyết có thể khiến bạn phải nín thở…" - theo lời của Guardian. Rồi mình tìm xem bộ phim chuyển thể của cuốn sách này, để xem những câu chuyện, nhân vật trong cuốn sách khi được tái hiện bằng những thước phim điện ảnh thì sẽ như thế nào? Và kết quả, bộ phim mang lại cho mình một cảm xúc dữ dội hơn cả khi đọc sách.

 

Không hiểu sao mình lại dễ ấn tượng và xúc động khi xem những cảnh phim có hai người ôm nhau. Lần gần nhất là khi xem bộ phim Không gia đình - Remi: Nobody’s Boy – Những cái ôm ấm áp trong màu giáng sinh lạnh. Bộ phim lần này cũng không ngoại lệ, những cái ôm của cô bé Liesel với những người thân bên cạnh mình đã nhiều lần làm cho cảm xúc của mình phải lên bờ xuống ruộng.

Cái ôm đầu tiên là của Liesel là dành cho Max khi cô bé phải chia tay với Max. Lúc đọc truyện, mình đã rất xúc động trước tình cảm của cô bé Liesel dành cho Max – một tay đấm Do Thái đang trên đường chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Hitler. Khi đọc truyện, cảnh Max chia tay Liesel mang cho mình một nỗi buồn nhẹ thì trong phim, chính cái ôm và tiếng khóc nức nở của Liesel đã hoàn toàn đánh gục cảm xúc của mình. Tự nhiên xem tới khúc này, mình nhớ tới út cưng của mình ghê. Hồi mới xuống Sài Gòn học, mỗi lần về quê chơi xong phải xuống Sài Gòn lại, hai anh em cũng ôm nhau bịn rịn như vầy. 


Cái ôm thứ hai là lúc cô bé với người cha nuôi của mình khi ông trở về sau thời gian bị bắt đi nhập ngũ. Mình có thắc mắc ở cảnh chia tay lúc đưa người cha ra ga xe lửa vì sao họ không ôm nhau. Nhưng rồi khi xem tới cảnh người cha trở về, thì cái ôm của cô bé lúc này khiến mình hiểu ra mọi chuyện. Lúc đi, cô bé có nói với cha của mình là ông hãy hứa sẽ quay trở về. Ông đã thực sự giữ đúng lời hứa đó. Và cái ôm là cảm xúc mà cô bé đã cố nén lại để hôm nay dành tặng cho người cha yêu quý của mình.


Cái ôm thứ ba – cái ôm mình xúc động nhất và suýt khóc kể cả khi đọc sách và xem phim – là khi cô bé ôm thi thể cậu bạn thân Rudy của mình. Từng tiếng kêu gào của cô bé khiến cho trái tim mình thắt lại. Rudy trong phim là một cậu bé rất đẹp trai và sáng sủa. Mình đã trầm trồ khen ngời đạo diễn có tâm khi để cậu bé được tìm thấy dưới đống đổ nát mà chưa chết. Nhưng sau đó, lão ta chơi khăm mình bằng cách để cậu bé định nói lời nào đó với Liesel nhưng chưa kịp nói thì tắt thở. Thật là quá đáng.


Cái ôm thư tư là cái ôm của cô bé với bà vợ ông thị trưởng tên gì đó. Khi tất cả những người thân xung quanh cô bé mất hết, thì bà ấy xuất hiện như một bà tiên. Và cô bé 14 tuổi đã lao tới ôm chầm bà ta. Cái ôm lúc này như một điểm tựa của người mẹ dành cho đứa con gái bé bỏng đáng yêu và đáng thương của mình.


Cái ôm thứ năm là cái ôm khiến mình có niềm tin lại vào đạo diễn. Cảm ơn ông đã để cho Max và Liesel gặp lại sau 2 năm kể từ ngày cả thế giới của cô bé bị sụp đổ bởi những quả bom từ trên trời rơi xuống. Max trong phim trọn vẹn hơn trong truyện. Max là tình bạn gần như vĩnh cửu với Liesel. Gần như vậy. 


Sau tất cả, Liesel – kẻ trộm sách – người khiến cho tên thần chết rất tò mò về cuộc sống của cô. Nhưng cuối cùng, không có gì cả. Chỉ còn lại bình yên. Và sự thật duy nhất gã thực sự biết… là gã đang bị ám ảnh bởi con người. Giống như mình đang bị ám ảnh bởi câu chuyện của kẻ trộm sách mà mình vừa kết bạn hồi đầu năm.
Bình luận
1 Comment   |   Anh Vũ Lê Hoàn and 2 others react this.
  •   Nam44
    Nam44   ·  26 thg 2
    <3