The Boy In The Striped Pyjamas: Khi sự yên bình bên ngoài che giấu cái đổ nát bên trong

author

Lại tiếp tục là một bộ phim mà mình nghe danh đã lâu nhưng liên tục trì hoãn việc xem nó…Cho đến ngày hôm nay.

Trước khi đến với công việc review phim, thú thật mình là đứa chỉ có xem những bộ phim đại chúng mà hoàn toàn ngó lơ mảng phim nghệ thuật vì đối với mình, điện ảnh là để giải trí và sẽ thật chán khi phải xem những bộ phim quá cao siêu mà mình không thể hiểu hết ý nghĩa.

Nhưng không phải tự nhiên mà những bộ phim nghê thuật lại được đánh giá cao hơn và có hàng loạt giải thưởng để vinh danh, cho dù nó kén khán giả hơn. Vì suy cho cùng, “Nghệ thuật vị nhân sinh”.

Thời gian gần đây mình bắt đầu xem nhiều phim nghệ thuật hơn, có thể là do đặc thù công việc và cũng có thể do tác động từ bên ngoài mà đặc biệt là những người mình cực kỳ ngưỡng mộ. 

Phim lấy bối cảnh vào thế chiến II khi mà phát xít Đức đang hoành hành khắp châu Âu tàn sát hàng triệu người Do Thái. Nhân vật chính của phim là cậu bé Bruno có cha là chỉ huy cấp cao của quân đội phát xít, cùng gia đình chuyển về ngôi nhà mới nằm ở vùng ngoại ô. 

Phần lớn thời lượng bộ phim diễn ra trong không khí yên bình đến lạ, chẳng có vẻ gì là đang có chiến tranh. Nhưng cũng có thể là nhờ khả năng kể chyện tài tình mà người xem vẫn có thể cảm nhận được sự nặng nề, lạnh lẽo bao trùm. Đó là qua hình ảnh người tù nhân Pavel lủi thủi làm công việc như một kẻ nô lệ, là những lời quát mắng dành cho những tù nhân, là lời kể của ông thầy giáo và cả khuôn mặt buồn rầu luôn cúi gằm của Shmule.

Tên phim thuần là một tác phẩm dành cho thiếu nhi, nhưng những gì diễn ra bên trong thì lại lột tả đúng cái mác PG-13 của phim. Cái hay của phim nằm ở chỗ là mặc dù mọi thứ đã quá hiển nhiên, người xem nào cũng nhìn thấy, nhưng nhân vật chính, cậu bé Bruno, lại không nhận ra điều đó. Tại sao?

Vì đây là bộ phim khái thác điểm nhìn của một đứa trẻ 8 tuổi. Nó nhìn mọi thứ theo cách rất hồn nhiên ngay cả khi đó là tội ác, đó là nguy hiểm. Đạo diễn không cần phải cố giải thích để phá hủy tuổi thơ của một đứa trẻ bằng chiến tranh và chết chóc.

Mạch phim diễn ra rất chậm rãi, đều đều nhưng sau ngần ấy biến cố, người xem nào cũng có thể cảm nhận được đây là một quả bom nổ chậm.

Mình cực kỳ ấn tượng với vai diễn Bruno của Asa Butterfield, lột tả được hết những nỗi trăn trở của cậu bé lên 8 về cuộc sống, về gia đình, về cuộc chiến tranh và cả người bạn trong trại tập trung. Chẳng cần quá cao siêu, chỉ cần ánh nhìn biết nói của cậu xoáy sâu vào trái tim người xem cũng đủ khiến họ xúc động nghẹn ngào.

Phim mà mình xem hôm nay có lẽ là phim mà có cái kết “ám ảnh” nhất mình từng xem, nhưng không phải “ám ảnh” theo nghĩa mình sợ nó, mà “ám ảnh” bởi vì đó là cái kết quá đắt để thay đổi con người.

Bố của Bruno là một người lính, ông đi theo lý tưởng tàn độc của Hitler vì đã bị nó làm cho mờ mắt. Cái lý tưởng đáng sợ ấy biến ông từ một người cha trở thành kẻ độc tài, sẵn sàng quát tháo, đập bàn ngay trước mặt con cái mình. Lý tưởng ấy đã chia cắt gia đình ông, khiến ông mâu thuẫn với mẹ, với vợ, với con cái, cũng giống như cách mà cái hàng rào dây thép gai của trại tập trung ngăn cách Bruno và Shmule.

Nhưng với một đứa trẻ, sự ngăn cách ấy có là gì khi tình bạn chân thành có thể vượt qua tất cả, nảy nở cả trong những điều kiện ngặt nghèo nhất. Cái nắm tay cùng ánh mắt của hai cậu bé ở cuối phim chính là để khẳng định cho điều đó. 

Bình luận
0 Comments   |   Thy Nguyễn and 1 other react this.