The Game – Hấp dẫn, kịch tính, bất ngờ khi cuộc đời được sắp đặt thành một trò chơi.

author

The Game – Trò chơi.

Michael Douglas, thực sự tui coi được chỉ có 3 trong gia tài mấy chục phim của ổng, Ant-man xem để giải trí, Basic Instinct vì màn bắt chéo chân nổi tiếng của Sharon Stone, và cuối cùng là The Game tại không thể ngăn nổi sự tò mò của bản thân vì tấm poster bí ẩn, nội dung được giới thiệu một cách mập mờ và cuối cùng đây là một phim của David Fincher vị đạo diễn của những Fight Club, Seven, Zodiac và gần đây là Gone Girl hết sức tuyệt vời.

Với cốt truyện vô cùng kịch tính đầy bất ngờ và thêm một chút xíu tâm lý, tình cảm xen vào tất cả tạo thành “Trò Chơi” xoay quanh nhân vật Nicholas Van Orton (được thể hiện bởi Michael Douglas), một đứa con chứng kiến cha mình tự sát, một người anh xa cách đứa em trai, một người chồng không đúng nghĩa, một triệu phú cô đơn, một người lạnh lùng có khi tàn nhẫn, một người gần như đánh mất bản thân... lạc lối.

Nicholas tận mắt chứng kiến người cha nhảy từ mái nhà tự sát.

Thiệt, không hiểu ngoài mục đích kiếm tiền ra thì Nicholas sống để làm gì nữa, sáng đi làm tối về xem thời sự, hạn chế tối thiểu việc giao tiếp với người khác, luôn từ chối khi có ai cần mình giúp đỡ lúc là người xin ăn, khi chỉ là một người đàn ông nhờ lấy giùm cuộn giấy vệ sinh ở phòng bên cạnh và chớ hề nở một nụ cười trên nền nhạc Happy Birthday mà mọi người hát tặng thay vào đó là thái độ khó khăn, cam chịu. Một kiểu người đáng ghét mặc dù không xấu xa.

Và trong ngày sinh nhựt, ông nhận được món quà từ em trai, là một lá thư mời tham gia vào một trò chơi mà người em nghĩ là sẽ thay đổi được bản tính hiện tại của anh trai mình. Và từ đây, nhịp phim bắt đầu ngày một nhanh, tình huống càng lúc càng hấp dẫn bởi sự kịch tính, có thể lúc này người xem sẽ bắt đầu thấy rối lên khi chính mình không phân biệt được đâu là thiệt đâu là giả, ở đâu là trò chơi ở đâu là ngoài đời.

Conrad Van Orton do Sean Penn đóng, không thể phủ nhận tài năng của Sean Penn, nhưng tui ghét ổng từ Mystic River vì giết người tầm bậy tầm bạ.

Sự phức tạp khó đoán của phim được đẩy lên cao tới mức bạn như hòa vào làm một với Nicholas, không thể tin tưởng được một ai, bạn sẽ luôn nghi ngờ mỗi khi có thêm một nhân vật xuất hiện, bạn sẽ đặt ra một đống câu hỏi kiểu như “Cô gái đó là ai? Có phải là người của tổ chức đưa ra để sắp đặt tất cả mọi chuyện theo ý đồ của họ? còn người em trai với thái độ thản nhiên bình tĩnh lúc đầu, về sau càng hoang mang hoảng sợ? Anh đóng vai trò gì có thuộc tổ chức đó hay không? Và mục đích cuối cùng của tổ chức là gì? Có đơn giản chỉ xây dựng nên một trò chơi quá nhập vai quá chân thực tới mức nguy hiểm đến tính mạng của Nicholas? Tất cả chỉ rõ ràng vào lúc “The Game” kết thúc. Một cái kết bất ngờ kèm một chút xíu xúc động.

Bằng cách nào để chấm dứt một trò chơi quá chân thật ...

Nội dung phim chỉ có nhiêu đó, nhưng vậy thì đáng xem ở chỗ nào? Ờ thì bàn thêm xíu nữa nha.

Phim đáng xem vì Michael Douglas đã có một vai diễn rất hay, ông khiến người xem căm ghét, đáng trách lúc đầu, nhưng về sau lại đáng thương đến tội nghiệp, từ một ông chủ đầu tư ngân hàng tỉnh táo dần dần mất đi sự bình tĩnh gần như đã trở thành bản năng, từ một triệu phú trở thành một người vô gia cư phải van xin sự giúp đỡ của người khác.

Một con người lạnh lùng, cô đơn, đáng ghét

Phim đáng xem vì bạn sẽ không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả, bạn sẽ không biết tin vào nhân vật nào trong phim có khi kể cả nhân vật chính, có khi còn cho là ông bị hoang tưởng mà nghĩ ra toàn bộ sự việc. Một kiểu phim nhức đầu kinh điển, một kiểu phim dành cho những ai yêu thích sự bất ngờ, khó đoán.

... cách kết thúc trò chơi phải chăng là kết thúc cuộc sống của chính mình? Game Over?

Phim vẫn đáng xem dù được chiếu vào năm 1997, nhưng tới giờ vẫn còn rất hợp thời, vẫn còn nguyên đó độ hấp dẫn. Và tui nghĩ, The Best Offer – một phim sau này – có phần học hỏi từ đây. Đối với những ai đã từng xem qua The Best Offer chắc sẽ thấy giữa hai phim có những nét hao hao giống nhau, thậm chí có lúc tui đã muốn chấm dứt “Trò Chơi” đi vì sợ có một cái kết quá tàn nhẫn như The Best Offer, cả hai nhân vật trong hai phim đều là một ông chủ, đều là một người giàu có, sống vì công việc, sống không để yêu ai, nhưng lúc động lòng lại là lúc mất đi tất cả, hai phim khác nhau ở chổ tàn nhẫn, bất công, hụt hẫng chỉ dành cho The Best Offer.

Dù lạnh lùng tới đâu thì vẫn là con người, vẫn có thể rung động, vẫn có thể yêu thương

Đối với những ai khó tính, thì The Best Offer nó hợp lý hơn, chân thật hơn nhưng mang lại cảm giác day dứt, còn với The Game hãy dễ tính lại, đừng bắt bẻ những chi tiết có phần hơi không tưởng trong phim, dễ tính lại để tìm được sự thỏa mãn như chính Nicholas tìm lại được mình.

Với ai đã xem The Best Offer hãy thử sức với The Game, và nếu ai xem The Game trước thì tìm thêm The Best Offer để trải nghiệm, và một khi đã xem cả hai hãy tự so sánh để tìm ra được bộ phim yêu thích của riêng mình, tui thích The Game, nhưng The Best Offer lại khiến tui ám ảnh muốn nhảy vô Tivi mà ngồi với ông già Barbossa.

Và đây là The Best Offer với thuyền trưởng Hector Barbossa - Geoffrey Rush  đầy day dứt.

Bình luận
4 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil reacts this.
  • Ông Tổ Nghề Spoil
    Ông Tổ Nghề Spoil   ·  06 thg 1
    tui từng chê Michael Douglas diễn dở trong Basic Instant....
    • Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      tui từng chê Michael Douglas diễn dở trong Basic Instant....
        ·  06 thg 1
      Tui tưởng ổng nhận ra sự thật, hối lỗi vì cái chết của Beth, ai dè, tui buồn cái kết, tui thương Beth.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      tui từng chê Michael Douglas diễn dở trong Basic Instant....
        ·  06 thg 1
      Hoạc bản năng cơ bản là phụ nữ ai cũng giấu cái tua vít dưới giường.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      tui từng chê Michael Douglas diễn dở trong Basic Instant....
        ·  06 thg 1
      Phim đó tui mới chỉ coi có 1 lần, cuối phim tui nhớ nhờ tư tưởng khác người, khi Sharon không muốn sinh con thì ổng trả lời "Vậy thì làm tình như điên không cần có con và sống hạnh phúc với nhau mãi...  more