The Good Place - Học được gì từ câu chuyện của kiếp sau?

author

Đây là một series lạ, cực kỳ lạ. Bởi nó không giống với bất cứ series phim nào mình từng xem về cái cách mà câu chuyện diễn ra và thế giới vận hành trong phim. Truyện phim tuy đơn giản, nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng nhân văn và sâu sắc. Cứ sau mỗi tiếng cười, nó lại phải khiến người ta lặng người suy ngẫm và đặt câu hỏi: mình có như vậy không? Thế mình là người tốt hay người xấu? Nếu giờ mình chết thì mình sẽ đến "Nơi tốt" ( The good place) hay "Nơi xấu" ( The bad place) đây?... 

Cứ mỗi một tập phim kết thúc tâm trí mình thôi thúc phải xem tập tiếp theo. Và mình cứ bị cuốn như vậy, khi tưởng chừng phim có lẽ đến đây là kết thúc được rồi thì truyện phim lại rẽ theo một hướng mới với những tình tiết mới được mở ra, thế là cứ bị thúc giục phải xem, xem nữa, xem cho hết để biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Phim kể về cuộc sống ở "kiếp sau" của bốn nhân vật chính : Eleanor, Chidi, Tahani và Jason. Bộ tứ này tưởng chừng như không liên quan gì với nhau vì mỗi người một tính cách, số phận, suy nghĩ... hoàn toàn khác nhau nhưng họ lại được sắp đặt ở cùng nhau. Ở thế giới trong phim, mỗi người khi còn sống, mỗi việc họ làm sẽ được ghi nhận và tính toán kỹ lưỡng để sau khi chết họ sẽ được sắp xếp ở Nơi tốt hay Nơi xấu. Nghe có vẻ giống câu chuyện thiên đàng và địa ngục ở kiếp sau phải không? Nhưng Micheal-một con quỷ đến từ Nơi xấu một ngày nọ nảy ra ý tưởng sẽ không làm theo lối cũ nữa, mà sẽ thiết kế một nơi tưởng chừng là Nơi tốt để tra tấn những kẻ xấu, và bốn nhân vật chính của chúng ta chính là "chuột bạch thí nghiệm" của ông.  

Nhân vật đầu tiên tự nhận là không thuộc về The good place, Eleanor Shellstrop.

Eleanor chính là đại diện tiêu biểu cho số đông bao người bình thường khác, cô không đi tù, không hút chích nghiện ngập, không bán thuốc phiện, không cướp giật, không giật chồng người khác... nhưng cô không được xem là người tốt. Phải nói là những suy nghĩ và hành động của Eleanor làm mình vừa thấy "nhột" kinh khủng lại vừa đồng cảm. Có ai đã từng tự tiện dùng đồ của người khác và làm hư nhưng không dám nhận? Ai đã từng vì bực mình một chuyện nào đó mà đi hét vào mặt mấy đứa dở hơi đi tuyên truyền bảo vệ môi trường? Ai đã khoái trá khi phạt bạn bè lúc chơi thua nhưng đến lượt mình bị phạt thì lại tìm cách "lỉnh" đi mất?....vâng vâng và mây mây đủ chuyện vặt vãnh không lấy gì làm tốt đẹp cho lắm mà Eleanor đã làm lúc cô còn sống. Eleanor chính là đại diện cho phần đông chúng ta, có những lúc ta rất ích kỷ, rất láu cá, rất xấu tính, gây khó chịu cho người xung quanh; có những lúc cảm thấy khoái trá khi làm những chuyện mình biết là xấu nhưng sau đó lại cảm thấy dằn vặt lương tâm. Eleanor không làm nhiều việc tốt như đi làm từ thiện, giúp đỡ trẻ mồ côi hay đi vận động các chiến dịch.... nhưng cô cũng không làm những chuyện trái pháp luật. Cho nên khi mới đến The good place, Eleanor đã hỏi có nơi nào gọi là "trung bình" dành cho những người không tốt cũng không xấu không?

Con người chúng ta là vậy, tự cho mình là không quá tốt cũng chẳng phải xấu. Nhưng tại sao lại không cố gắng để trở nên tốt đẹp hơn để đến một nơi tốt đẹp, ở cạnh những người tốt đẹp? Tại sao không?

Trong phim, Eleanor còn nói những câu mà mình thấy vô cùng đáng nhớ nhưng ít ai để ý đến, những câu nói mà ắt hẳn những ai sinh ra trong một gia đình hạnh phúc không trọn vẹn sẽ thấy khó lòng mà quên được: " Có lẽ bố mẹ tớ gặp nhau là để tra tấn lẫn nhau" / " Dù cho mẹ tôi có đang phấn đấu trở thành người tốt thì cũng không thể bù đắp được những tổn thương mà bà đã gây ra cho tôi." Những câu nói nghe một lần nhưng nó khắc sâu trong đầu mình, làm mình phải giật mình nghĩ, Eleanor à, cô đang kể câu chuyện của chúng tôi sao?

Những người tưởng chừng như chắc chắn thuộc về The good place, nhưng lại không: Chidi và Tahani.

      (Mình chỉ lướt và chọn bừa ảnh trên imdb thôi nhưng ai ngờ lại chọn được ảnh vừa đẹp vừa hợp với nhân vật này vậy)

Chidi là một giáo sư dạy triết, khi mới đến The good place, anh được ghép cặp với một người được xem là toàn mặt xấu như Eleanor. Từ đó mới tạo nên bao câu chuyện dở khóc dở cười. Tất nhiên vì là giáo sư triết học chuyên nói đạo lý nên Chidi là một người tốt, sống rất tốt và có nề nếp kỉ cương đến mức nhàm chán. Và đặc điểm nổi bật của nhân vật này là thiếu quyết đoán khi bắt buộc phải lựa chọn giữa hai thứ gì đó. Nhưng đây không phải là mấu chốt của vấn đề, mấu chốt của vấn đề ở đây là vì anh thiếu quyết đoán và còn là một người tốt, cho nên đây là một con người sống không sung sướng hay thoải mái gì cho lắm. Chẳng hạn như việc một người bạn của anh hỏi đôi giày của anh ta mang có đẹp không và mặc dù anh thấy là không đẹp nhưng đêm về lại trằn trọc suy nghĩ mình nói dối như vậy có tốt không, liệu bạn anh có tin lời của anh không. Việc phải đưa ra quyết định dường như là một cực hình với anh.

Có một tập phim còn lồng vào một câu chuyện để ta phải bàn luận và tranh cãi, là khi đang lái một đoàn tàu bị đứt phanh và việc chọn giữa đi tiếp và giết 5 người công nhân ở phía trước hay bẻ lái vào 1 con đường chỉ có một người ở đó. Tình huống nghe có vẻ thì đơn giản nhưng khi thêm thắt chi tiết người duy nhất đó là người thân của bạn hay 5 người kia là quân phát xít... thì sao? Và câu chuyện được đẩy lên cao trào khi Micheal biến tình huống giả định của Chidi thành hiện thực và ép anh trở thành người phải cầm lái, dù cho chi tiết này có gây cười nhưng ý nghĩa lại vô cùng sâu cay. Từ lý thuyết cho đến thực tế là cả quãng đường dài và việc nói suông lúc nào cũng dễ hơn là hành động thật phải không?

 (chị này đẹp thật sự nhưng lên hình cứ bị lạ làm sao, phải cố gắng tìm một tấm ảnh thật đẹp)

Còn về Tahani, cô sinh ra trong một gia đình quý tộc Anh với chị là ca sĩ vô cùng nổi tiếng và cô dường như bị lu mờ bởi người chị của mình. Lúc nào người ta cũng chỉ nhắc đến và dành toàn bộ sự chú ý cho chị cô nên cô bị xem như người vô hình. Cho nên lúc còn sống cô mới cố làm thật nhiều việc tốt, quyên góp từ thiện thật nhiều chỉ để mong qua mặt được chị mình. Bản chất hành động của Tahani là tốt nhưng ở thế giới trong phim, khi bạn làm việc tốt nhưng không xuất phát từ tâm thật của mình, thì đó không được xem là việc tốt. Cả cuộc đời Tahani, cô chỉ khổ sở tìm cách làm sao để xuất sắc, để hơn được chị mình chứ không hề thật sự để tâm đến những việc mình làm. Khi mình nói định luật của phim với bạn cùng phòng của mình, họ đã cảm thán, sao kỳ vậy, làm việc tốt thì làm việc tốt thôi, mục đích có là gì thì đâu quan trọng. Thật ra mục đích tuy không quan trọng nhưng sống như Tahani có được xem là hạnh phúc không?

Cũng may là ở một kiếp khác khi làm lại cuộc đời, mối quan hệ của Tahani và chị mình mới được hóa giải. Ở đây phim cũng phê phán cách dạy con của các bậc phụ huynh như bố mẹ của Tahani, họ luôn so sánh hai đứa con của mình với nhau, ép bọn chúng phải cạnh tranh với nhau và luôn cho đứa này là tốt hơn đứa kia nên mặc dù trong tận đáy lòng chúng không hề ghét nhau thì lâu dần cũng sẽ sinh ra tâm lý đố kỵ. Khi Tahani nói em đã cố gồng mình cả đời để hơn chị, em mệt mỏi rồi, em không muốn thế nữa. Đây là một chi tiết vô cùng sâu sắc và cảm động.

Người luôn không hiểu chuyện gì đang diễn ra và cũng không hiểu sao mình lại ở The good place, Jason.

Mới đầu khi đến The good place, Jason được bắt cặp với Tahani và phải đóng vai là một tu sĩ đã tự thề sẽ im lặng đến suốt đời. Và thế là cô nàng Tahani nói siêu nhiều của chúng ta phải ở cùng anh chàng đóng giả vai thầy tu vô cùng đạt này.

Vài nhận xét của mình về nhân vật này là dù cho thuộc tuyến nhân vật chính nhưng câu chuyện của anh này lại vô cùng mờ nhạt và chủ yếu đơn thuần là để gây cười. Và mình cảm giác không chấp nhận được chuyện nhân vật gốc Á này lại đóng vai một anh dở người khùng khùng như vậy như bao nhiêu phim Mỹ khác, nhân vật là người da trắng vô cùng thông minh và những người gốc Á lại là những đứa ngu ngốc chỉ biết nghe lời. Mình không biết là mình có hơi nhạy cảm quá không nhưng khi xem The good doctor anh này sắm vai một vận động viên rất ngầu và đưa ra những lời khuyên hữu ích cho bác sĩ Shaun của chúng ta qua đến phim này lại thành một đứa IQ chỉ bằng một học sinh lớp 4. Mỗi lần Jason xuất hiện là y như rằng sẽ có một sự khùng điên lố bịch nào đó làm mình không thể chấp nhận được cái lối suy nghĩ đã được đo ni đóng giày cho các nhân vật thuộc các chủng tộc khác nhau của những nhà làm phim Mỹ mà cứ phải cả trăm năm sau mới có được vài sự thay đổi.

Ở tập mới nhất vừa chiếu có một nhân vật xuất hiện cũng có phần thú vị không kém đó là Doug. Ông ép mình sống kham khổ, ép mình làm việc tốt, chấp nhận cả việc bị một đứa nhỏ chơi khăm mình đến mức thái quá như lỡ giẫm phải ốc sên rồi...làm mộ đem chôn nó hay đi hiến máu đều đặn đến mức tụt huyết áp...chỉ để ông được đến với Nơi tốt sau khi chết. Ông chính là nhân vật tiêu biểu rõ ràng cho quan niệm sống sao cho hạnh phúc, làm người tốt, nhưng phải nhận thức được đâu là đúng đâu là sai. Con người ta chỉ sống có một lần thôi mà!

TỔNG QUAN lại thì,

Dù cho còn vài lỗi nhỏ trong việc chọn diễn viên mình đã nêu ở trên hay một vài tình tiết bị đẩy đi hơi nhanh và không hợp lý như việc Micheal từ một con quỷ xảo trá sau khi về đội của bộ Tứ thì lập tức trở thành người tốt nhưng đây vẫn là một bộ phim tuyệt vời. Từ màu phim đến trang phục, cách bố trí mỗi cảnh quay từ đường phố, vật dụng trong nhà, cửa hàng, tiệm bánh,... phim mang lại cho ta cảm giác The good place chính là thiên đường, là một nơi đáng sống thật sự. Nhạc phim tạo cảm giác rất nhẹ nhàng và được lồng ghép rất khéo. Phim xem giải trí rất tốt và nó đã đạt được đến ngưỡng mà mình cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ cho đội ngũ biên kịch và dựng phim khi nó không chỉ là một bộ phim giải trí đơn thuần như bao phim hài khác, xem rồi cười rồi lại quên ngay. Khi xem The good place có thể bạn sẽ thấy mình trong một câu chuyện hay một nhân vật nào đó đấy. Hiện phần 3 vẫn đang được chiếu hàng tuần trên kênh NBC và được cập nhật đầy đủ trên Netflix. 

Bình luận
0 Comments   |   Đại Tổng Quản reacts this.