The Greatest Showman – Show diễn tuyệt vời nhưng chưa đủ để là một bộ phim tuyệt vời

author

Là bộ phim nhạc kịch duy nhất ra mặt năm 2017, The Greatest Showman ( Bậc thầy của những giấc mơ ) là đứa con tinh thần đã được Hugh Jackman ấp ủ thai nghén đã 7 năm. Bộ phim là câu chuyện về T.B.Barnum và hình trình của ông từ một đứa trẻ mồ côi nghèo khó trở thành một tượng đài làm thay đổi ngành công nghiệp giải trí Hoa Kỳ. Barnum thành lập nên gánh xiếc mang tên mình với những con người kỳ dị từ khắp nơi để hiện thực giấc mơ từ ngày bé của mình là mang đến cho mọi người niềm vui và tiếng cười.

Bộ phim vốn mang ý nghĩa sâu sắc với mục đích truyền những tải thông điệp cho người xem về  tình yêu chân chính, sự kiên trì theo đuổi ước mơ, nhất là giá trị độc nhất và sự bình đẳng của mỗi người. Ngần ấy ý nghĩa trong thời buổi hiện nay khi những vấn đề như kỳ thị sắc tộc, giới tính, tôn giáo đang là vấn đề nóng có thể tạo nên một bộ phim lay động. Nhưng đang tiếc bộ phim mới chỉ chạm đến được phần da lông của vấn đề, chưa thực đào sâu khiến bộ phim không thể trọn vẹn và làm  khán giả xem phim có phần hụt hẫng.

Âm nhạc đã xuất hiện ngay từ những giây đầu tiên lên hình, tiết tấu nhanh và mạnh cùng mãn vũ đạo tuyệt vời làm hâm nóng bầu không khí . Với mở đầu ấn tượng, nửa đầu phim tuy có phần hơi nhanh nhưng hợp lý, đó là câu chuyện tình của Barnum với người bạn từ thời thơ ấu Charity. Những khung hình lãng mạn, âm nhạc và điệu nhảy có thể làm ta liên tưởng tới một bộ phim ca nhạc đình đám khác năm 2016, La La Land. Cũng đều là những con người trẻ với những ước mơ và khát vọng và một tình yêu đẹp. Có chăng là câu chuyện tình Barnum – Charity này có hậu hơn so với Seb – Mia thôi. Một mở đầu ổn thỏa. Sau đó là câu chuyện Barnum bắt đầu gây dựng rạp xiếc của mình bằng việc mua lại một bảo tàng cũ, từ lời gợi ý của con gái, bắt đầu tìm tới những con người kỳ dị và thuyết phục họ ra trình diễn. Bắt đầu từ lúc này, phim đi vào câu chuyện chính, những con người từng bị mọi người hắt hủi tìm kiếm sự bình đẳng và công nhận từ xã hội qua ánh đèn sân khấu. Bằng cách thực hiện ước mơ của mình, Barnum cũng đồng thời biến giấc mơ của những người khác thành hiện thực. Nhưng nhịp phim lúc này lại quá nhanh, thành công của Barnum đến quá chóng vánh, anh thực hiện mọi điều không gì trở ngại từ trình diễn, tuyển mộ thành viên. Anh gặt hái thành công liên tục. Thật hơi bất ngờ khi Barnum có thể kêu gọi những người đã quyết định trốn tránh xã hội từ lâu bộc lộ mình chỉ bằng đúng một câu nói. Dường như đạo diễn cố tình để cho Barnum có một sức hút kỳ lạ nào đó khiến cho bất cứ ai anh muốn đều sẵn sàng theo anh, từ những người kỳ dị cho đến những minh tinh đỉnh cao thời bấy giờ. Mọi chuyện bắt đầu trở nên sóng gió hơn một chút khi Barnum mời được  Jenny Lind, ca sĩ nổi tiếng châu Âu khi đó tham gia chuyến lưu diễn  quanh nước Mỹ của mình. Có một đoạn trong bữa tiệc ăn mừng buổi diễn thành công của Jenny khi Barnum  ngăn không cho những diễn viễn khác trong gánh xiếc nhập cuộc vì sợ ngoại hình của họ làm sợ hãi khách khứa. Sự quay lưng của Barnum đối với những người từng giúp anh thành công lúc đó, những người anh hứa sẽ không phải sống trong bóng tối nữa đáng nhẽ đã có thể đẩy lên thành cao trào bằng việc những con người kỳ dị đó vươn lên tìm vị trí cho mình, và họ quả thật có tiến vào bữa tiệc và sau đó là một cuộc diễu hành trên đường phố. Nhưng cũng chỉ có thể, không hề có cảnh nào thể hiện phản ứng của người xung quanh hay Barnum. Và hôm sau mọi chuyện lại như chưa từng xảy ra. Bộ phim chỉ lên đến cao trào thực sự khi biên kịch cho Barnum rời vào một hoàn cảnh không thể cay đắng hơn. Chỉ trong một đêm, anh mất hết. Cô ca sĩ hái ra tiền Jenny của anh quyết định chấm dứt ,lý do là Barnum không đáp lại tình cảm của cô, rồi cô bảo anh là chỉ biết yêu bản thân mình, rồi ra đi ( wtf, anh ta có gia đình vợ con đầy đủ rồi cơ mà, anh ta không chịu ngoại tình thì tự nhiên anh ta thành ích kỷ à ??). Cũng đêm đó rạp xiếc của anh cháy rụi, sáng hôm sau ngân hàng tịch biên nhà cửa, vợ con thì quyết định bỏ đi vì trước khi ra đi Jenny tặng anh một nụ hôn từ biệt ( mà trông cứ như trả thù) ngay trước đám phóng viên. Rơi xuống đáy của cuộc đời, Barnum nhận ra mình đã đánh mất những gì trên con đường tìm kiếm hòa quang nhưng sự đau khổ của Barnum chỉ được thể hiện bằng dáng người ủ rũ trong quán rượu chừng hai phút trước khi anh ngay lập tức lấy lại tinh thần. Nỗi đau của nhân vật được thể hiện hời hợt quá, quá nhanh đến nỗi khán giả còn chưa kịp đồng cảm.

Dàn diễn viên phụ của bộ phim cũng nhạt nhòa. Bộ phim giới thiệu một câu chuyện tình khác giữa Philip – cộng sự đến từ tầng lớp thượng lưu mà Barnum mới về với Anne Wheeler, một thành viên đoàn xiếc.  Chuyện tình trắc trở của họ do định kiến xã hội cũng không được thể hiện nhiều. Nhân vật “phản diện”, một  nhà báo luôn chỉ trích các buổi diễn của đoàn xiếc cũng chỉ xuất hiện cho có, có lẽ tác dụng duy nhất của nhân vật này mà biên kịch và đạo diễn muốn có đó là đại diện cho sự thay đổi trong nhận thức của công chúng đối với đoàn xiếc của Barnum, nhưng chỉ với bốn, năm câu thoại thì cũng chẳng làm được gì. Ấn tượng nhất trong số những diễn viên phụ có lẽ là nhân vật Lettie – một người phụ nữ có râu nhưng lại có giọng hát tuyệt vời. Thế mà nhân vật này cũng chẳng có mấy đất diễn, khoảnh khắc đỉnh cao khi cô lên tiếng cho sự bình đẳng bằng bài hát “ This is me” ( mà hơi chán vì không có Oscar) quả thực xúc động. Nhưng khi âm nhạc tắt, cô lại chìm vào dàn nhân vật phụ đông đảo. Đây có thể nói là sự thiếu sót lớn nhất trong kịch bản khi không mang lại được màu sắc riêng cho những con người kỳ dị này, không làm khán giả hiểu được nỗi đau và sự vươn lên của họ.

 

Chính vì là một bộ phim nhạc kịch, phần âm nhạc, bối cảnh, trang phục cũng như trình diễn được đầu tư cực kỳ kỹ lưỡng. Màu sắc sặc sỡ, tươi tắn nhưng không hề lóa mắt hay gây lộn xộn.  Mỗi bài hát trong phim đều là những câu chuyện riêng, và mỗi bài hát như nhằm gửi đến một thông điệp. Thậm chí có lẽ không ngoa khi nói rằng âm nhạc mới là nhân vật chính của bộ phim này, các cảnh phim khác tồn tại như thể chỉ để hợp lý hóa sự xuất hiện và giải thích thêm bối cảnh cho những bài hát. Chính vì vậy nếu xét bộ phim như một buổi biểu diễn âm nhạc thì đúng là hoàn hảo.

-          The Greatest Show và Come Alive:  Nhịp điệu nhanh, sôi động, vũ đạo chất. Chính xác là tính giải trí mà mọi show diễn muốn mang tới khán giả.

-          A Million Dreams:  là ước mơ và khát vọng tương lai của Barnum từ ngày bé đến lúc trưởng thành. T đặc biệt thích khúc mà giọng Barnum chuyển từ bé sang lớn, thể hiện giấc mơ đeo đuổi anh cả đời.

-          This is me: Tuyên ngôn đầy tự hào của những con người từng bị mọi người ruồng bỏ, đã dành cả đời để trốn tránh thế giới. Mang tới thông điệp rằng mọi người đều bình đẳng, hãy là chính mình và tự hào về điều đó.

-          The orther side: Barnum thuyết phục Philip từ bỏ cuộc sống nhàm chán và tham gia cùng anh.

-          Rewrite the star và Tightrope: bản tình ca dành cho cặp đôi thứ, sự đau lòng cùng mong muốn vượt qua những định kiến xã hội ngăn trở tình cảm của họ.

-          Never Enough: Dù dưới giai điệu mềm mại, bài hát là thể hiện tham vọng  Barnum và cũng là quãng thời gian anh theo đuổi sự phù phiếm mà quên mất những giá trị thực.

-          From now on: Khoảnh khắc chuộc lỗi của Barnum khi mải mê theo đuổi danh vọng mà quên đi mọi điều khác.

Những bài hát được hát bằng cảm xúc rất chân thật, lôi cuốn và cả đam mê. Những giai điệu tuyệt vời có thể chạm tới trái tim khán giả, dẫn dắt cảm xúc của họ để thấu hiểu nhân vật. Chính âm nhạc tuyệt vời đã mang đến thành công cho bộ phim, che lấp đi hết những lỗ hổng trong kịch bản.

Tóm lại, dù còn rất nhiều thiếu sót nhưng  trên góc độ giải trí, bộ phim là sự lựa chọn không tồi, đáng xem và có ý nghĩa.

Bình luận
0 Comments