The Green Mile - Khi Thiên đàng là nơi ta tìm thấy bình yên

author

 Trong ngày phán xét của tôi… khi tôi đứng trước Chúa… người hỏi tôi rằng tại sao… tại sao tôi lại giết chết đi một phép màu kì diệu của ngài? Tôi sẽ nói như thế nào? Đó là việc tôi muốn làm ư? ” - Paul Edgecomb ( The Green Mile 1999 )

* Lưu ý: Bài viết có thể tiết lộ trước nội dung, người đọc nên cân nhắc trước khi xem.

 Đó là những điều cuối cùng cai ngục Paul Edgecomb đã nói với gã tử tù John Coffey trước thời khắc dẫn hắn ra chiếc ghế điện hành hình, chiếc ghế ấy cũng chính là nhân chứng của những cái chết đầy bi thương và oan ức. Tưởng chừng như những ân huệ mà Paul dành cho người đàn ông da đen đấy sẽ có một kết thúc có hâu nhưng hoá ra, cái thứ phép màu kì diệu được chúa ban tặng đấy cuối cùng vẫn bị đánh gục trước những luân lí bất công trong cuộc sống vô thường.

 “The Green Mile” là một bộ phim kinh điển được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nổi tiếng Stephen King, kể về hành trình hồi tưởng của một cựu cai ngục Paul Edgecomb và một tử tù da đen to lớn với năng lực phi thường bị kết tội oan ức John Coffey. Bộ phim lấy bối cảnh về thời kì đại khủng hoảng những năm 1930 ở Mỹ, xoay quanh một số ít nhân vật tại nhà tù Gold Mountain, dù không có sự góp mặt đông đảo của nhiều diễn viên nhưng bộ phim đủ để lại cho người xem phải suy nghĩ rằng: “ Nơi ta tìm thấy cho mình một chốn bình yên và được yêu thương là ở đâu? ”.

 Sự tàn nhẫn luôn hiện hữu.

 Một gã da đen với thân hình to lớn như John Coffey ( “giống như tên của một loại đồ uống”, theo những gì hắn nói ) bị kết tội vì sát hại 2 cô bé. Có ai mà nghĩ hắn tốt đẹp gì cơ chứ, nhưng với sự diễn xuất đỉnh cao của Michale Clark Duncan ( 1957- 2012 ), những gì chúng ta thấy chỉ là một John Coffey yếu đuối, thương người và giàu lòng nhân ái để rồi khi ai xem bộ phim này, cũng sẽ phải thấy mũi lòng trước mỗi lần hắn thể hiện cảm xúc của mình. Nhưng rồi tâm hồn ấy cũng phải đấu tranh trước những thế lực xấu xa; từ tên quản ngục quỹ dữ trong hình hài của một thanh niên trẻ Percy Wetmore cho đến gã sát nhân Wild Bill. Sự tự cao, lạm quyền và cái thứ tâm hồn giết người chết chóc ấy đã được khắc hoạ rõ nét làm cho không khí cảnh nhà tù vốn đã u ám nay lại càng nặng nề hơn. Cái nơi lẽ ra phải là nghiêm minh ấy vẫn có sự hiện diện của những tâm hồn bị vấy bẩn mà đến những cai ngục như Paul, Brutus, Dean và Harry cũng phải sợ hãi. Nhưng sợ hãi không có nghĩa là bỏ cuộc, sâu thẳm bên trong họ vẫn tin rằng, phép màu mà chúa đã ban tặng cho John là một con đường chỉ dẫn, là thứ ánh sáng cứu rỗi họ khỏi những nỗi buồn trong cuộc sống và rồi họ biết rằng mình sẽ phải cứu lấy phép màu ấy ngay lúc này.

 Một phép màu kì diệu

 Từ một Paul bị mắc chứng nhiễm trùng nước tiểu nặng, chú chuột Jingles bị chà đạp đến nỗi tưởng như đã chết của tù nhân đáng thương “Del” hay cho đến Melinda Moores, người vợ mà ông tổng cai ngục Hal Moores hết mực yêu quý, tất cả những vết thương của họ đều được chữa lành bởi phép màu và lòng trắc ẩn chân thành của người đàn ông da đen với thân hình hộ pháp ấy. Mặc dù rất mệt sau mỗi lần cứu người nhưng hắn chưa bao giờ than vãn và luôn dùng sức mạnh của mình cho những người xứng đáng, như muốn chứng minh một chân lý rằng: Hãy cho đi. Cho đi những niễm vui, cho đi sự chân thành, cho đi sức mạnh, cho đi sự thấu hiểu và ta sẽ nhận lại những gì xứng đáng. John Coffey là hiện thân của một phép màu kì diệu, thắp sáng lên hy vọng cho những người vẫn còn đang lạc lối và bế tắc trước bản ngã cuộc đời.

Melinda Moores : Tại sao ông lại có nhiều sẹo như vậy?

John Coffey: Thưa bà, Tôi cũng không nhớ nữa!

 Người hy sinh nhưng không ra đi trong vô nghĩa

 Mr.Jingles, đó là tên gọi chú chuột trìu mến của một tử tù khác “Del”, Eduard Delacroix. Ông mơ ước về một thành phố cho những chú chuột, nơi chúng có thể làm xiếc mua vui cho mọi người, ông đang cố gắng sửa chửa mọi sai lầm của mình cũng giống như sự ăn năn hối lỗi của một tử tù da đỏ nữa, Alan BitterBuck. Cảnh hành hình trên ghế điện của “Del” có thể là một trong những cảnh đau đớn và gây ám ảnh nhất của bộ phim khi miếng bọt lẽ ra phải nhúng nước ấy đã bị Percy làm ngơ và một cái xác chết cháy trước những người xem đã lột tả được sự hung bạo và tàn nhẫn của bọn lạm quyền thời bấy giờ. Tuy nhiên, điều đó có lẽ là cần phải xảy ra vì chỉ như thế ta mới thấy ghê sợ về cuộc sống, sợ hãi một sự thật đau đớn nhưng trần trụi: Đừng bao giờ chỉ đánh giá thứ gì qua vẻ bề ngoài. Và như thế họ đã ra đi, nhưng những cái chết ấy không vô nghĩa, nó đã thức tỉnh được những viên cai ngục đi tìm cho mình niềm tin, họ tin vào việc chứng minh rằng một John Coffey hoàn toàn vô tội.

 

Và Thiên đàng sẽ là nơi hạnh phúc nhất

 Bằng năng lực siêu nhiên của mình, ở cuối phim, John đã cho cai ngục Paul nhìn thấy Wild Bill mới chính là người giết 2 đứa trẻ. Điều đó thật muộn màng, một cảm xúc hối tiết cho người xem, tại sao không phải là sớm hơn? Chỉ có John mới trả lời được câu hỏi ấy, gã cho mọi người trải qua cả một hành trình dài để chứng minh một điều rằng: Mọi thứ đều cần một quá trình. Xuyên suốt bộ phim, cái quá trình ấy được kể một cách chi tiết, rành mạch, không lũng đoạn, một hành trình đủ dài để cho người xem nhận ra rằng hãy để hành động và thời gian định nghĩa chúng ta là ai, và gã tử tù cuối cùng đã thành công. Rồi cũng đến ngày hành hình, bản án tử đã treo trên đầu John Coffey, hắn ta chấp nhận. Những người cai ngục khác đã khóc, họ khóc không phải vì họ chưa có cơ hội được hưởng trọn vẹn phép màu ấy mà họ khóc vì biết rằng, một món quà của chúa, một nhân cách cao cả, một biểu tượng cho tình người và là một điều kì diệu sắp phải ra đi. John chấp nhận bản án ấy không phải vì mình có tội mà vì gã biết rằng, sẽ có một nơi tốt hơn trái đất này đang chờ đợi. Nơi đó gọi là Thiên đàng…

 

John Coffey:“ Tôi mệt rồi, thưa sếp.

Tôi mệt mỏi hầu hết vì con người đối xử xấu xa với chính nhau. ”

Kết: Dù có một cái kết không được trọn vẹn nhưng “ The Green Mile “ là một bộ phim để lại được nhiều bài học ý nghĩa, đó là đạo lý làm người, lòng trắc ẩn nhưng cũng đầy tính thực tế với hình tượng một người da màu, tượng trưng cho tần lớp bần cùng trong xã hội ngày ấy và có thể là hiện đại ngày nay. Nhưng nó cũng cho ta thấy rằng đừng bao giờ từ bỏ hy vọng, hãy có niềm tin rằng sẽ có một nơi cho ta về với chốn bình yên mà chúng ta hằng mong ước.

“ What happens on the mile, stays on the mile “

 .........................

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận
2 Comments   |   Thái Lưu and 2 others react this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 22 tháng 10 năm 2018
    Bạn ơi, bài viết này spoil khá nhiều tình tiết quan trọng của phim. Nên có cảnh báo trước nha bạn. Anw, góc nhìn của bạn khá là hay đó
  • Nguyên Lê
    Nguyên Lê   ·  Ngày 21 tháng 10 năm 2018
    Bạn review rất hay, nhất định mình sẽ tìm xem