The Invitation - Bản giao hưởng kinh dị mang màu sắc chậm rãi

author

Chậm rãi. Từ tốn. Nếu bạn tưởng tất cả phim chỉ có thế, thì có lẽ bạn đã nhầm.

 “The Invitation” là bộ phim ra mắt từ 3 năm trước với điểm được chấm trên “Cà chua thối” được lên tới 88%. Phim bắt đầu khi Will nhận được lời mời tới dự bữa tối từ người vợ cũ đã hai năm không gặp và cùng Kira – bạn gái hiện tại lên đường đến ngôi nhà đã từng chứa đựng những ký ức đau thương của anh khi mất đi con trai của mình ở đây.

Ngoài việc phải đối mặt với mọi hình ảnh của đứa con nhỏ bé cứ liên tục tràn về, Will còn gặp khó khăn khi đấu tranh với bản thân sâu sắc khi nhận ra có nhiều điểm bất thường từ buổi hẹn này, một điều gì đó… nguy hiểm. Liệu anh đã cảm nhận đúng, hay đó chỉ là những nhận định quá cảm xúc đến từ một người cha vẫn mang trong mình vết thương lòng quá lớn khi phải ở trong không gian từng gây ra nỗi đau ấy?

Nhận xét về nội dung phim
Có rất nhiều người nghĩ những gì họ gặp khi khởi hành sẽ quyết định chính xác tính chất chuyến đi ấy của họ, vì họ tin vào “điềm” ấy. Điều này không thể đúng hơn với Will và Kira khi ngay khi mở đầu, họ đã gặp một tình huống không may khi vô tình đâm phải một con chó sói và bắt buộc phải ra tay kết liễu cuộc đời nó khi con chó đã nằm thoi thóp.

 

Tiếp sau đó, một buổi hẹn tưởng chừng như quá đỗi đơn giản đã trở nên đầy máu và ám ảnh y như hình ảnh khởi đầu ấy… “The Invitation” đã mở màn bằng một chi tiết vô cùng ấn tượng như thế, để rồi suốt dọc hơn một tiếng sau, không có gì đáng để bàn tới tới hơn được nữa, ngoài chi tiết về việc bữa ăn tối chiếu một video clip kỳ dị.


Được xây dựng theo lối kể chuyện chậm rãi, hiện thực đan xen quá khứ nhằm khắc sâu tâm lý của nhân vật, phim không có quá nhiều chi tiết khiến người xem phải giật mình thon thót. Đối với mình thì ¾ phim trôi qua quá chậm, đôi khi làm mình mất tập trung khi từng phút chỉ trôi qua với những cuộc trò chuyện không đến nơi đến chốn của nhân vật. Nhóm bạn thân cứ lần lượt từng người qua hỏi thăm và động viên Will, người nào người ấy cũng chỉ quanh quẩn mỗi từng ấy câu nói.

 Nếu muốn khắc họa tâm lý phức tạp của nam chính, có lẽ biên kịch nên xây dựng nhiều hơn về quá khứ trước và sau khi anh mất con thì hơn chăng? Tuy nhiên, có thể nói, cái kết là điểm sáng giá nhất của bộ phim, nhất là khi ngay cả plot twist cũng khá dễ đoán, và khi người ta tưởng phim cứ thế mà trôi về mấy giây cuối cùng. Dù chi tiết khá vô lý một chút, nhưng thật sự mình đã há hốc mồm ở khung cảnh cuối cùng của phim vì quá bất ngờ. Thật sự đây là điểm cộng lớn nhất của “The Invitation”.

Nhưng dù mang nhiều nhược điểm về mạch phim và các chi tiết nội dung, tác phẩm của đạo diễn Karyn Kusama vẫn đem đến cho người xem một cái nhìn đáng sợ về sự lệch lạc nguy hiểm của tà giáo khi chúng lợi dụng những lúc con người đau đớn nhất để tấn công. Liệu những lúc ấy, người ta có thể mạnh mẽ trong cả tâm tưởng lẫn trái tim để đấu tranh không?

Nhận xét về diễn xuất
Khi “The Invitation” bước vào giai đoạn casting, đã có rất nhiều ngôi sao được nhắm cho những vai diễn trong bộ phim, nhưng đến cuối cùng, đạo diễn lại quyết định lựa chọn những gương mặt không quá tên tuổi với hy vọng người xem sẽ chú ý vào diễn xuất của họ hơn là cái tên họ mang. Đây có lẽ cũng không phải một sự cân nhắc quá tồi khi thật sự các diễn viên trong phim đều diễn khá tròn vai.

 

Logan Marshall (Will) và Tammy Blanchard (Eden – vợ cũ của Will) là hai ngôi sao sáng nhất khi đã vô cùng thành công trong việc diễn tả một cặp đôi với nội tâm luôn bị giằng xé và chưa bao giờ nguôi ám ảnh với nỗi đau mất con. Khi Linsay Burdge (Saide) cứ mỗi giây xuất hiện lại làm người ta sởn da gà vì sự bất thường rõ rệt từ cô thì John Carroll Lynch (Pruitt) mặc dù không thể hiện nhiều nhưng luôn khiến mình phải nín thở thận trọng mỗi bước anh di chuyển.

 Ngoài bốn diễn viên kể trên, công bằng mà nói dàn diễn viên còn lại cũng đã làm tốt nhiệm vụ của mình, nhưng kịch bản không đủ mạnh để khiến mỗi cá nhân nổi bật trong từng phân đoạn họ xuất hiện. Nhưng dù sao, tương tác của các diễn viên cũng rất tốt, đặc biệt trong gần 20 phút cuối phim.

Về kỹ thuật dựng phim
Bối cảnh phim diễn ra từ lúc chập tối đến đêm khuya, và cả bộ phim được bao trùm bởi một màu sắc u tối, nhàn nhạt. Ưu điểm của dạng màu này là tạo ra sự bí ẩn cho phim, điều mà vô cùng phù hợp với thể loại thriller mà nhà sản xuất hướng tới. Tuy nhiên, nhược điểm nó rất dễ mang lại là nếu làm không tới sẽ khiến người xem trở nên vô cùng khó nhìn, và rất tiếc khi “The Invitation” mắc phải lỗi sai này. Có rất nhiều phân cảnh mình thật sự nhìn không rõ dù đó đáng ra phải là lúc cần quan sát vì có chi tiết đáng chú ý.

 

Ngoài ra, những ký ức vụn vặt của Will được mang đến bằng một kiểu dựng phim cực kỳ đau mắt, dù có lẽ đấy là dụng ý của đạo diễn khi muốn diễn tả tâm lý đau đớn của nhân vật. Tuy nhiên, vì cách dựng khó chịu này nên có lẽ phần nào người xem cũng không thể cảm nhận hết những gì nhân vật muốn truyền tải qua những mảng suy nghĩ cực kỳ quan trọng này.

 

Ngoài ra, âm thanh cũng là một nhược điểm của phim khi không đủ “đô” những đoạn gay cấn, khiến mạch phim lúc cần cao trào lại thành ra khá là… lửng lơ. Tuy nhiên, điểm cộng lớn nhất nằm ở âm nhạc của phim, khi những bài hát vang lên thực sự phù hợp với diễn biến tâm lý và các chi tiết đang trên đà phát triển.

 

Thuộc thể loại thriller nhưng “The Invitation” mang nhịp điệu chậm rãi, có lẽ những ai yêu thích những tác phẩm giật gân cùng vô số chi tiết gay cấn diễn ra sẽ không đánh giá tác phẩm quá cao, thậm chí hơi…buồn ngủ. Tuy nhiên, nếu bạn muốn thử thưởng thức một bộ phim chầm chậm để cảm nhận tâm lý nhân vật nhiều hơn, mà vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận sự bất ngờ ở phút cuối, thì đây có lẽ là một sự lựa chọn không hề tồi.

 

 

 

Bình luận
0 Comments