THE KING AND THE CLOWN: "NHÀ VUA KHÔNG MÙ CŨNG KHÔNG ĐIẾC"

author

Tôi có từng đọc một câu chuyện về vị sếp lúc nào cũng thích giả vờ ngây thơ, làm ra vẻ như không biết gì về lỗi lầm của nhân viên nhưng lại âm thầm thu thập chứng cứ đến cuối tháng trừ gần hết lương khiến nhân viên cứng họng, muốn cãi lại cũng chẳng dám. Và tôi cho rằng làm sếp như vậy mới là hay, cái giỏi nhất của họ là hạ thấp bản thân để dễ dàng nhận định đánh giá nhân cách và tinh thần làm việc của nhân viên. Họ thường lơ là rồi đùng một cái đánh úp khiến nhân viên trở tay không kịp, đến khi ngộ ra sếp lợi hại như thế nào thì cũng là lúc phải cuốn gói khỏi công ty.

 

 

Tôi rất thích cách người lãnh đạo điều hành cả một bộ phận nhân viên như thế và đó là lí do tôi ấn tượng cực kì mạnh với vị vua của The King And The Clown, một bạo chúa ngoài mặt lúc nào cũng lầm lì nhưng ẩn chứa bên trong vô số cảm xúc khó đoán. Biết bao gánh hát đã thất bại ê chề dưới ánh nhìn lạnh lùng vô cảm của hoàng đế. Đám quan lại cứ thỏa thích ăn chơi trên mồ hôi nước mắt của nhân dân mà không hề lo sợ bị trừng phạt, bởi họ tưởng hoàng đế điên khùng ngu dốt, suốt ngày chỉ quan tâm kịch hát chẳng màng chính sự. Sự thật, hoàng đế không mù cũng không điếc, ngài chỉ bất cần mà thôi,những tổn thương trong quá khứ khiến ngài chán nản mọi thứ, trở thành một kẻ vô tâm vô phế, nhưng ngài không ngu ngốc, bởi biết mà giả vờ như không biết mới là người hay.

 

Nhà vua thích trừng phạt theo sở thích riêng, mượn một vở kịch để lật mặt bọn tham quan, khiến chúng từ thiên đường rớt ngay xuống địa ngực, trong giây phút ngắn ngủi kết thúc cuộc đời . Cách trừng phạt dã man và tàn bạo, khiến ai cũng phải cúi đầu khiếp sợ. Những câu hỏi mỉa mai của nhà vua như bước dạo đầu cho sự trừng trị ghê rợn của ngài, ngài sẵn sàng ra lệnh chặt đứt ngón tay của tên quan tham, sẵn sàng dâng cả mũ vua và đem thê thiếp ra mua vui để hoàn thành trò chơi của mình. Rõ ràng, đứa vua không phải không biết, chỉ là ngài chưa có hứng thú bàn đến nó mà thôi.

 

 

Nhà vua từng bị tổn thương sâu sắc bởi nỗi đau mất mẹ trong quá khứ, mẫu thân ngài bị ép buộc uống thuốc độc tự vẫn dưới sự thù hằn của những người thân thuộc.Tưởng chừng ngài khi ấy còn nhỏ không hiểu được, nhưng bản thân đức vua đã sớm nhận thức kẻ thù, những kẽ đã gây ra cái chết cho mẫu thân. Ngài chưa trừng phạt họ, bởi vẫn thiếu đi gánh hát có thể hoàn thành vở kịch một cách hoàn hảo nhất. Đức vua đã lên kế hoạch cho tất cả, chỉ chờ đến cơ hội để biến nó trở thành một vở kịch đẫm máu

 

Nói đi phải nói lại, dù cố cứu vớt hình tượng nhà vua đến đâu tôi cũng phải thừa nhận, ngài là một bạo quân tàn nhẫn, độc ác. Ngài thích chơi đùa sự sợ hãi của người khác và khiến quần thần xoay như chong chóng vì cảm xúc thay đổi thất thường. Tôi đề cao khả năng giả vờ như không biết của đức vua, còn hành động trừng phạt quá tàn nhẫn độc ác của người thì không, cho dù bọn tham quan xứng đáng bị như vậy, bởi ngài chẳng hề chuẩn bị gì cho cuộc nổi dậy phản bội của bọn chúng. Cuối cùng ngay cả vị thái giám thân thích nhất cũng quay lưng, ngai vàng lung lay, nhưng ngài vẫn bình thản xem kịch và cười vui vẻ, vì ngài vốn dĩ bất cần, ngài biết mà lại chẳng thèm để tâm.

 

https://www.facebook.com/MihanSantos

Bình luận
3 Comments   |   Tiệm Ng and 2 others react this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 19 tháng 10 năm 2018
    Thì ổng không mù với không điếc mới được làm vua chứ....
  • Thanh Tra  Chính Tả
    Thanh Tra Chính Tả   ·  Ngày 19 tháng 10 năm 2018
    Vua ác quá, có khôn tới đâu cũng vẫn thấy ác...
  • Thy Nguyễn
    Thy Nguyễn   ·  Ngày 19 tháng 10 năm 2018
    đồng quan điểm với bạn, rất thích cách giả "ngu ngơ" nhưng thật ra cái gì cũng biết tuốt