The Lobster (2015) - Có một thế giới nơi những kẻ Cô đơn bị biến thành Động vật

author


Warning: Có spoil cái kết 

Giữa thế giới muôn hình vạn trạng, đôi lúc người ta vẫn tự hỏi thế nào là tình yêu? Tình yêu là gì mà khiến con người tự đau khổ rồi lại làm khổ nhau? Mỗi người sẽ có một định nghĩa riêng cho bản thân về tình yêu qua bộ phim The Lobster - một bộ phim đượm buồn từ màu sắc đến nội dung.


   Một vật khi được đặt tên sẽ dễ gây ấn tượng hơn nhưng trong The Lobster, tất cả từ khách sạn, những người sống trong đó, cánh rừng,... đều không có một tên gọi cụ thể ngoài nhân vật chính David. Họ đều quá mờ nhạt, mặc những bộ quần áo giống nhau, ăn cùng một món ăn mỗi ngày và cùng thực hiện nhiệm vụ sau 45 ngày phải tìm được người bạn đời nếu không sẽ bị biến thành thú.


Một quy định vô lí đến nực cười, tưởng chừng như không có thực nhưng bộ phim lại vẽ ra một thế giới nơi những kẻ cô đơn trở thành tội đồ. Khi họ buộc phải lựa chọn trước con vật mình sẽ phải biến thành nếu không tìm được tình yêu, David đã  nói: "Tôi chọn con tôm hùm, vì nó có thể sống trăm năm dưới lòng đại dương" Sự ham sống sợ chết đã được thể hiện qua câu nói của ông, nhưng thực sự thì con người ai cũng ham sống sợ chết, nó là bản năng không thể thay đổi.



Người ta sợ chết, sợ bị biến thành vật đến mức tự gượng ép bản thân để tìm được người bạn đời mà chung sống trong hôn nhân không tình yêu. Vợ chồng chủ khách sạn cùng biết hát, anh chàng chân có tật có cô vợ quá cố với đôi chân tương tự. Bạn của David cố làm mình bị chảy máu mũi để cưới cô gái hay chảy máu mũi. Nhưng đau đớn nhất là khi David chỉ vì muốn độc ác giống người phụ nữ tàn bạo - lựa chọn cuối của ông tại khách sạn mà nhẫn tâm giết chết con chó hay đi cùng (anh trai của David hóa thành). Con người dẫm đạp lên nhau chỉ để sống, dù có phải sống mục nát, giả tạo, hay mất nhân tính.

    

Xã hội ngày nay người ta hay thấy những người có tính cách khác nhau sẽ dễ yêu nhau vì họ như hai thỏi nam châm trái dấu hút nhau. Vậy mà The Lobster lại cho thấy nghịch lí khi khẳng định "Phải giống nhau thì mới yêu được nhau" . Nhận ra đó là một quan niệm sai lầm, David đã rời khỏi khách sạn. Khi lạc trong khu rừng của "Những kẻ độc thân" ông đã gặp và phải lòng cô gái không tên, tình cờ cũng bị cận giống ông. Thế nhưng cuộc đời không đơn giản vậy, cô gái cận thì đã bị thủ lĩnh khu rừng chọc mù mắt, David đau khổ vì giờ hai người không còn điểm chung. Anh đưa cô gái vào thành phố và cô gái tỏ ý muốn David giống như cô. David lấy hết can đảm cầm cái dĩa vào nhà vệ sinh để chọc mù mắt mình nhưng bộ phim lại chỉ kết thúc ở phân cảnh cô gái mù ngồi bên ngoài với khuôn mặt trông chờ, hi vọng.

David liệu có chọc mù mắt mình để sống hạnh phúc cùng cô, hi sinh mọi thứ kể cả cơ hội nhìn thấy ánh sáng mặt trời chỉ vì tình yêu chớm nở? Hay ông ta sẽ bỏ đi mà không nói một lời? Không ai biết cái kết sẽ  thế nào, đạo diễn để ngỏ để chúng ta có thể tưởng tượng thêm. Nhưng dù có kết thế nào đi nữa thì tôi nghĩ bộ phim vẫn mang đến một cái kết buồn bởi ngay từ khi mở đầu phim, mọi thứ đã đi quá xa quỹ đạo của nó. Sai lầm nối tiếp sai lầm, tình yêu thì không thấy đâu chỉ thấy sự man rợ, lạnh lùng giữa con người với con người bị đẩy lên đến đỉnh điểm.

Đối với tôi, định nghĩa của tình yêu sẽ chẳng bao giờ tồn tại trên đời này. Dù là tình yêu đôi lứa hay tình yêu gia đình, bạn bè thì tất cả mọi người đều là những cá thể riêng biệt với mặt tính cách  khác nhau hoàn toàn. Họ đến với nhau đơn giản vì sự rung động trong tâm hồn chứ không phải vì họ giống nhau ở ngoại hình hay tính cách. Vậy nên nếu bạn đang yêu, đừng bao giờ lo lắng khi hai người có quá ít điểm chung. Chính sự khác biệt giữa bạn và họ mới là thứ chắp vá, gây dựng cho tình yêu của bạn thêm đặc sắc, thú vị. Hãy cùng ngồi xuống tận hưởng bộ phim đã được đề cử giải thưởng tại liên hoan phim Cannes này để hiểu sâu thêm về con người và cách chúng ta yêu 


Bình luận
0 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn and 4 others react this.