The Lodge- Con người đều là tội đồ, không ngoại trừ trẻ em

The Lodge tiếp tục lấy đề tài mối quan hệ bất hòa trong gia đình giống tác phẩm trước của cặp đôi đạo diễn Severin Fiala, Veronika Franz nhưng lần này là khai thác về mẹ kế, con chồng chứ không còn là mẹ ruột và con trai như tác phẩm trước.

Vào năm 2014, bộ phim kinh dị Goodnight Mommy của Áo đã khiến cho nhiều khán giả phải bất ngờ trước nội dung và cách truyển tải thông điệp. Đây là tác phẩm rất hiếm hoi khi biến kẻ xấu là những đứa trẻ và xuyên suốt tác phẩm là những cảnh rùng rợn, ma mị đưa người xem vào cuộc giằng co cảm xúc của mẹ và những đứa con. The Lodge vẫn tiếp tục sử dụng nền tảng rạn nứt trong mối quan hệ gia đình để phát triển nội dung. Chỉ có điều, trọng tâm của câu chuyện lần này là người mẹ kế chứ không còn là mẹ ruột và các yếu tố kỳ bí, siêu nhiên cũng được thay thế bằng tôn giáo cuồng tín mê hoặc tâm trí con người.

Richard (Richard Armitage) sau khi kể cho vợ mình nghe về quyết định ly hôn để anh có thể tiến tới hôn nhân với bạn gái Grace (Keough) đã khiến cho cô bị sốc và tự sát. Việc này khiến cho hai đứa con của Richard là Aiden (Jaeden Martell) và em gái Mia (Lia McHugh) vô cùng đau đớn và nhất quyết không chấp nhận bước tiếp theo của cha mình. Anh đã gợi ý cả gia đình cùng nhau đi đến một căn nhà nghỉ trên núi vào dịp Giáng Sinh để lũ trẻ có thể gắn bó với người mẹ mới tương lai. Richard sau đó lại có việc bận khiến cho anh phải quay về thành phố. Cùng lúc này, bọn trẻ lại phát hiện ra Grace là người sống sót duy nhất trong cuộc tự sát tập thể của một giáo phái cuồng tín và quyết định sẽ sử dụng mọi biện pháp để vạch trần bộ mặt thật của cô.

Mối quan hệ con chồng-mẹ kế ngột ngạt và đầy thù hận

Mở đầu The Lodge là khung cảnh của mô hình ngôi nhà thu nhỏ với những con búp bê bên trong. Điều này ngay lập tức khiến nhiều phải nhớ đến Hereditary nhưng dụng ý của The Lodge hoàn toàn khác với tác phẩm kinh dị siêu nhiên đình đám kia. Ngôi nhà gỗ và những con búp bê đó là đồ chơi của những đứa trẻ và cách sắp xếp búp bê của bọn chúng là sơ đồ kế hoạch được vạch ra để nhắm vào Grace.

Sự thù địch của những đứa trẻ thể hiện rõ rệt qua cử chỉ, lời nói và ánh mắt dành cho người sắp trở thành mẹ kế của mình. Chúng không chỉ chối bỏ sự hiện diện của cô mà còn xem cô như là tác nhân chính cho cái chết của mẹ mình. Việc này đẩy Grace vào cảm giác cô đơn, lạc lõng giữa nơi sắp trở thành gia đình của mình.

Nhà quay phim Thimios Bakatakis, người đã tham gia trong hai bộ phim The Lobster and The Killing of a Sacred Deer đã giúp thể hiện tâm lý của Grace được qua những khung hình u ám trong bóng tối của ngôi nhà. Thi thoảng chỉ chỉ có vài ánh sáng mặt trời rọi vào ngay những lúc những đứa trẻ bắt đầu mở lòng với cô. Nhưng sau đó, mọi thứ lại tiếp tục được chuyển sang những góc máy tĩnh về cây thánh giá treo tườn và bức tranh của Đức Mẹ. Đó vốn là những thứ con người thường tìm đến để chữa lành vết thương trong tâm hồn nhưng với Grace thì lại khơi dậy những ký ức bi thương năm xưa.

Mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn khi những sự cố trong nhà liên tiếp xảy ra như cắt điện, thực phẩm, áo khoác giữ ấm không cánh mà bay nhưng quan trọng hơn hết là thuốc chữa bệnh tâm lý của Grace cũng không còn. Kịch bản lúc này cũng khôn khéo cài cắm chi tiết quan trọng để khán giả bị phân vân không biết liệu đây là kết quả của một thế lực siêu nhiên hay là tác phẩm của bọn trẻ. Nhưng dù gì đi nữa, đây cũng cũng là chất xúc tác khiến cho sự bí bách trong mối quan hệ của ba nhân vật bùng phát mạnh mẽ hơn.

Sang chấn tâm lý từ giáo phái cuồng tín năm xưa

Khác với nhiều người dự đoán, khi bị đẩy vào bước đường cùng và tâm lý bị hành hạ nặng nề nhưng Grace lại không phát điên và làm loạn mọi thứ lên. Những ký ức về giáo phái năm xưa trong cô chợt ùa về và thức tỉnh một phần nhân cách đã từng bị ức chế bằng thuốc men. Đó là một Grace với niềm tin mù quáng nơi Thiên Chúa và bị nhồi sọ bằng thông điệp sám hối với những hình thức hành xác từ thời trung cổ.

Riley Keough thể hiện khả năng diễn xuất ấn tượng của mình bằng những bước đi của Grace nhẹ nhàng, giọng nói thanh thoát của kẻ đã tìm được chân lý thoát tục. Nhưng hành động của cô lại là của một kẻ điên khó đoán, một con chiên ngoan đạo đã bị tẩy não. Sự đáng sợ của những kẻ cuồng tín trong phim không được thể hiện rõ ràng qua nhưng cuộc giết chóc đẫm máu nhưng ở đây là hậu quả để lại trên tâm lý con người, đặc biệt là những đứa trẻ. Và những đứa trẻ đó khi lớn lên đã được cấy vào đầu những hạt giống của sự lệch lạc khiến cho tư tưởng của chúng sẽ tiếp tục được phát triển, điển hình như Grace trong phim.

Kết thúc của The Lodge rất nhẹ nhàng nhưng lại thỏa mãn người xem và phù hợp với thông điệp “ai cũng là tội đồ” trong phim. Những hành vi sai trái, những tư tưởng lệch lạc và sự nghi ngờ, đố kỵ của các nhân vật tất cả đều bị trả giá. Tuy nhiên, đoạn kết này lại không để lại cảm xúc và dấu ấn mạnh như Goodnight Mommy đã từng làm. Phần nội dung trong phim cũng chưa đủ sức thuyết phục người xem khi không có nhiều chi tiết về quá khứ của Grace hay mối quan hệ của cô và Richard. Nếu có thể khai thác thêm những điểm này khán giả sẽ có thể phán đoán rõ hơn Grace có phải là một tội đồ hay không và sự đáng sợ của giáo phái kia lớn đến mức nào.


The Lodge do đó không thể đạt được thành công như người anh em Goodnight Mommy. Nhưng xét trên khía cạnh một phim kinh dị tâm lý thì phim đã cho khán giả một góc nhìn mới mẻ hơn về mối quan hệ mẹ kế-con chồng tưởng chừng đã bị bão hòa.

Related Articles

Responses

HOT OR NOT
Bạn đã có trãi nghiệm ra sao với các phim này?
Chuyển đến thanh công cụ