The Orphanage – Một phim ma hiếm hoi có thể khiến người xem phát khóc vì xóa nhòa đi ranh giới Mẹ ruột, Mẹ nuôi bằng tình thương dành cho con mình.

author


The Orphanage – Trại trẻ mồ côi.

Đây là một phim mà tui đã từng bỏ rơi lại trong đống đĩa DVD chỉ vì nó không phải là phim Mỹ, với tui phim Mỹ mới là đỉnh, còn mấy nước khác chắc chán lắm, sao mà bằng được phim Mỹ. Đó là chuyện của hơn chục năm trước rồi. Giờ nó khác xưa dữ lắm.

Sau này, từ khi được xem Vô Gian Đạo(Infernal Affairs), 3 idiots, The Raid, The Children of Heaven, About Elly … và The Orphanage mới thấy phim hay ở khắp mọi nơi, chỉ cần thay đổi bản thân, tiếp nhận nó là được, và thay đổi thì vẫn có chừng mực. Diên hy công lược còn lâu tui mới đụng tới, coi Tom and Jerry vẫn vui hơn nhiều.

Tại sao một phim kinh dị như The Orphanage lại có thể khiến người xem phát khóc, không phải tại nó đáng sợ đâu, mà vì phim có một cái kết cảm động vô cùng. Mà món ăn tinh thần ngon như vậy, người xem hãy tự mình thưởng thức và cảm nhận. Tui vẫn chỉ là người giới thiệu.

Ngày không xưa lắm, có một trại trẻ mồ côi, đám con nít vẫn vô tư chơi đùa với nhau hằng ngày, tụi nó thân nhau như anh chị em ruột, và mọi chuyện kết thúc khi một trong 6 đứa nhỏ được người khác nhận nuôi. Cô bé tên là Laura, và câu chuyện lại bắt đầu khi cô được 37 tuổi.

Mấy chục năm sau, khi Laura giờ đã có gia đình với một người chồng thương yêu và tin tưởng mình, chắc vì thương vợ nên mới quyết định dọn về trại trẻ mồ côi năm xưa, nơi vợ mình từng ở, và là nơi cả hai dự định sẽ nhận nuôi thêm những đứa trẻ có hoàn cảnh đáng thương về mọi mặt, giống như đứa con mà cả hai đang có hiện giờ, bị bỏ rơi khi vừa mới sinh, khi vừa tròn hai ký.

Simon đứa con của hai vợ chồng, có những lúc hơi lỳ nhưng vẫn có cái gì đó dễ thương.

Simon, thằng bé có nỗi sợ khi một mình trên giường giữa đêm khuya y như những ai từng là con nít, nó có mấy đứa bạn vô hình để chơi chung, và với người lớn thì đây chính là những thứ mà con nít hay tưởng tượng ra, không hề có thiệt và cũng rất bình thường, giống như trong Inside Out vậy đó.

Một cặp vợ chồng thương yêu lẫn nhau, một người mẹ thương con tuyệt đối, cứ tưởng là sẽ được hạnh phúc, cứ tưởng những con ma sẽ xuất hiện quậy phá gia đình như trong những phim thường gặp. Với The Orphanage thì không, chính con người là nguyên nhân của mọi thứ diễn ra trong phim, chính con người tạo ra những con ma như vậy. Sự việc bắt đầu khi một bà già không rõ lai lịch đến gặp Laura kèm một tập hồ sơ về Simon, nói về căn bịnh mà nó phải chịu đựng, gây ra những hoang mang không đáng có cho một người mẹ, vô tình khiến cô lạc mất con mình.

Người phụ nữ kia là ai, có liên hệ ra sao với Laura, còn những tiếng động lạ cô nghe được mỗi đêm là thứ gì, rồi người nằm với mình trong lúc người chồng vừa thức giấc ra ngoài là ai vậy, Simon còn sống hay đã chết khi mà lực lượng cảnh sát đã bó tay trong việc tìm kiếm. Những câu hỏi trên sẽ được trả lời hết trong cái kết không biết nên gọi là gì mà xem tự nhiên muốn khóc.

Nhân vật bí ẩn trong phim

Phim có hơi chậm nhưng không hề buồn ngủ một chút nào, bởi từng câu hỏi lần lượt đưa ra rồi câu trả lời từ từ mới mang tới, xen kẽ với những đoạn ngắn giải thích về chuyện tâm linh như “Chính tiềm thức là nơi mà người sống tồn tại song song với người chết”, và trong phim xuất hiện một bà đồng có những suy nghĩ giống như Elise trong Insidious, “Quá khứ, hiện tại và tương lai được chồng lên nhau, và bắt chéo nhau” hao hao như The Further mà Elise du hành trong đó. Nói vậy chứ phim vẫn có những cảnh làm giựt mình đáng giá lắm luôn, nhưng phải nhớ mở loa lớn xíu.

Tui nghĩ chắc bà đồng Elise dựa trên hình mẫu này.

Và ít ra cũng phải có một hình đáng sợ để tăng độ hấp dẫn của phim

The Orphanage nơi trẻ con cần được yêu thương, không nhứt thiết phải là ruột thịt máu mủ chi nhiều, chỉ cần tình thương là đủ. Nhiều người vẫn sẳn sàng vứt bỏ đứa con, nhưng vẫn có những người đem tụi nó về nuôi và thương còn hơn chính bản thân mình. Nhân vật Laura trong phim là một người như vậy, trẻ con cần Mẹ trước đã, còn ruột hay thịt tính sau đi.

Tui thường hay lượm con này con kia về nhà, lúc là mèo, là chó có khi còn cả con cú bị bắn hư mắt một bên, còn nhà kế bên người ta lượm được cả một đứa trẻ bị mẹ mình bỏ lại. Mồ côi đã là bất hạnh, không có Mẹ còn bất hạnh hơn gấp nhiều lần.

À quên, đây là một phim của Guillermo Del Toro… giới thiệu nên chắc là từ ổn trở lên ha.

Bình luận
7 Comments   |   Ngân Phạm and 1 other react this.
  • Ngân Phạm
    Ngân Phạm   ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
    Phim kinh dị duy nhất làm mình khóc như mưa lúc biết cái kết, siêu hay
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ngân Phạm
      Ngân Phạm
      Ngân Phạm
      Phim kinh dị duy nhất làm mình khóc như mưa lúc biết cái kết, siêu hay
        ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
      Tui thì mém khóc nhờ bản năng đàn ông ngăn lại )
  • Thị Huyền Trân Lê
    Thị Huyền Trân Lê   ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
    ít nhất họ cũng ở bên nhau bên thế giới bên kia ...
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Thị Huyền Trân Lê
      Thị Huyền Trân Lê
      Thị Huyền Trân Lê
      ít nhất họ cũng ở bên nhau bên thế giới bên kia ...
        ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
      Vừa là mẹ, vừa là bạn tất cả đều là cô nhi.
    • Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thị Huyền Trân Lê
      Thị Huyền Trân Lê
      Thị Huyền Trân Lê
      ít nhất họ cũng ở bên nhau bên thế giới bên kia ...
        ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
      Tất cả những gì chúng con cần là một người mẹ. HUHUHU
  • Thanh Tra  Chính Tả
    Thanh Tra Chính Tả   ·  Ngày 22 tháng 11 năm 2018
    Phim của bác này thì đỉnh rồi, tiếc là từ sau phim này bác không làm phim kinh dị nữa
    • Thị Huyền Trân Lê
      Thị Huyền Trân Lê
      Thanh Tra Chính Tả
      Thanh Tra  Chính Tả
      Thanh Tra Chính Tả
      Phim của bác này thì đỉnh rồi, tiếc là từ sau phim này bác không làm phim kinh dị nữa
        ·  Ngày 23 tháng 11 năm 2018
      bác này kiểu mỗi mảng làm 1 phim ấy nhỉ =)))